Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341712
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1712 lượt.
.
Khinh Vãn chứng kiến cảnh đó liền bật cười, sau khi đau thương qua đi, ở trong không khí hạnh phúc ấm nồng này, cô lại có cảm giác không giám cất lời.
Lúc này, một bàn tay lớn lẳng lặng nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên đầu gối, cô ngẩng đầu lên nhìn nụ cười dịu dàng của Như Sênh, ánh mắt nuông chiều rạng rỡ của anh đang chăm chú nhìn cô, hơi ấm đọng lại trong lòng bàn tay như đọng lại trên từng thớ thịt, dường như chạy thẳng vào con tim, khiến người ta có cảm giác được sống trong niềm hạnh phúc vô bờ bến.
Sau bữa trưa, Như Tiêu và Cao Phi đi chơi, vốn đinh rủ Như Sênh cùng đi nhưng gần đây công việc của anh rất bận, khó khăn lắm mới có lúc nghỉ ngơi mà điện thoại vẫn réo không ngừng, trên trán hiện rõ nét mệt mỏi, Khinh Vãn liền từ chối thay anh. Bà Phạm cũng đến cầu nguyện ở nhà thờ, trong căn nhà cũ này cuối cùng chỉ chừa lại hai người.
Khinh Vãn dẫn anh đến căn phòng trước kia vốn là của anh, khẽ vuốt nhẹ bờ mi anh xót xa nói: “Anh ngủ đi một chút nhé, nhìn anh có vẻ rất mệt mỏi đấy!”.
Như Sênh ngồi dựa trên đầu giường, ánh mắt lười biếng: “Thế em thì sao?”.
-“Em xem ti vi một lúc, xem có gì hay không? Hoặc là đợi một chút nữa thì đi ngủ!”.
-“Thế thì em ru anh ngủ đi!”.
Giọng của anh thật giống với tiếng con mèo ngoao ngoao lười biếng ở nhà.
Khinh Vãn dở khóc dở cười, cuối cùng không nỡ nhìn anh mệt mỏi như thế nên ngoan ngoãn “vâng” một tiếng.
Hai người nằm trên giường, Như Sênh cố tình ôm chặt lấy cô, cái đầu nhỏ của Khinh Vãn không ngừng ngọ nguậy, Như Sênh bất bình mở trừng mắt nhìn cô, “Đừng bướng bỉnh!”.
-“Không phải…”. Khinh Vãn giải thích, “Như Sênh, thế này rất nóng mà!”.
Anh im lặng, nhưng vẫn không nới lỏng vòng tay ôm cô.
-“Như Sênh…”, cô ngẩng đầu nhìn anh, nhẹ nhàng gọi.
Đáp lại cô là hơi thở đều đều, điều đó nói với cô rằng: Anh đã ngủ rất say.
Khi chìm vào giấc ngủ, khuôn mặt anh mang vẻ mãn nguyện như một đứa trẻ, ngắm nhìn gương mặt gầy gầy của anh, trái tim cô dâng lên niềm ân hận pha chút xót xa.
Mấy ngày trước vì chuyện của Tiểu Nghệ mà cô đã không chú ý đến anh.
Khi cô đau đớn, anh đều yên lặng ôm cô vào lòng, không nói cũng chẳng hỏi điều gì, giống như một bến cảng bình yên cho cô tránh gió. Nhưng dường như cô không còn giống như trước đây, mang tất cả tâm tình của mình trao trọn cho anh.
Đợi đến khi mọi việc bình thường trở lại, cô mới phát hiện ra những vết nhăn trên trán anh như hằn sâu thêm.
Đã xảy ra việc gì vậy?
Cô suy đoán.
Đột nhiên tiếng chuông điện thoại kéo cô ra khỏi luồng suy nghĩ, là điện thoại của Như Sênh.
Cô vội vàng từ trên giường nhỏm dậy, cầm điện thoại đi ra bên ngoài, chỉ lo người đang ngủ trên giường.
Khi nhìn thấy hai chữ “Mạt Lạc” nhấp nháy trên điện thoại, lòng cô vô tình quặn lại. Ngần ngại nhấc máy: “A lô!”.
-“Là…Khinh Vãn hả?”.
-“Vâng!”. Khinh Vãn trả lời rồi hỏi: “Như Sênh đang ngủ, chi Mạt Lạc có chuyện gì à?”.
Phía bên kia rõ ràng ngừng lại một lúc rồi mới nói: “Em hỏi Như Sênh giúp chị, việc chị muốn cậu ấy đi cùng sang Mỹ, cậu ấy nghĩ thế nào, tuần sau là chị đi rồi, bảo cậu ấy mau cho chị câu trả lời nhé…”.
Gác máy, suy nghĩ của Khinh Vãn trở nên rối bời, nước Mỹ… sao lại là nước Mỹ?
Lần này, lại vì chuyện gì nữa đây? Sự phiền não mấy ngày hôm nay của Như Sênh chính là chuyện này chăng?
Có một số chuyện từ đầu đến cuối không thể nói ra, chẳng phải vì cô làm ngơ không biết gì, không dám hỏi về mối quan hệ giữa anh và Mạt Lạc mà sợ rằng trở lại quá khứ mà cô không thể chấp nhận được ấy.
Mối quan hệ giữa Như Sênh và Mạt Lạc đối với những người bên cạnh quả thật là rất thần bí. Đối với cô mà nói lại có vô số câu hỏi, như Mạt Lạc luôn đối xử rất tốt với anh một cách vô điều kiện, như viện trưởng Mạt đã bồi dưỡng và đào tạo anh ngay từ khi còn nhỏ, như Như Sênh là người duy nhất ở thành phố G này không phải trải qua quá trình công tác cơ bản mà lên thẳng vị trí viện trưởng, chuyến đi Mỹ bốn năm…
Nhưng Khinh Vãn luôn tự nhủ với chính mình, có một số chuyện, nếu như anh không nói thì nhất định phải có lý do của nó. Hai người sống cùng nhau, lẽ nào điều gì cũng phải nói ra, không có những thầm kín của riêng mình ư?
Cô nghĩ, mình đã lựa chọn đặt niềm tin vào anh, không vì bất cứ điều gì, chỉ vì anh là Phạm Như Sênh, anh không làm điều gì khuất tất sau lưng cô.
Nhưng trong đầu vẫn luôn văng vẳng một lời nói đầy ác ý, Tống Khinh Vãn, lẽ nào mày đã quên năm năm về trước, mày đã từng tin tưởng anh là thế, nhưng anh đã làm tổn thương mày như thế nào sao?
Khi trời nhá nhem tối, bà Phạm, Như Tiêu và Cao Phi cùng nhau trở về, Cao Phi đánh xe đến nhà thờ đón mẹ vợ tương lai, vừa vào cửa, Như Tiêu lao ngay vào bếp, bảo mọi người mau ra ngoài, cô nói rằng muốn làm món ăn sở trường của mình.
Cao Phi rất vui, lôi Như Sênh ra đánh cờ tướng lại còn luôn miệng trách móc: “Như Tiêu luôn mang tôi ra so sánh với anh trai mình, nói anh thông minh như thế nào, hôm nay chúng ta làm một ván, xem xem rốt cuộc ai thông minh hơn!”.
Một ván cờ có thể so sánh xem ai thông minh