The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1728 lượt.

ây để xuyên lỗ tai đấy chứ!”.
Nụ cười trong mắt Như Sênh càng trở nên nồng nàn, anh nói: “Yên tâm đi, nghe nói là không đau đâu!”.
“Nghe nói!”.
Chỉ là “Nghe nói”thôi mà.
Một nhân viên mắt to, tóc vàng lịch sự mỉm cười chào họ, khi họ đến trước quầy liền dùng tiếng Anh lịch sự hỏi han.
Khi về nhà, trên tai Khinh Vãn đã có thêm một đôi khuyên nhỏ, tùy theo từng góc độ đá trên đó cũng phát ra thứ ánh sáng lấp lánh, thoắt ẩn thoắt hiện.
Sau khi tắm xong, Như Sênh ngồi trên giường dùng bông giúp cô lau chỗ tấy đỏ bên tai.
Mặt Khinh Vãn trắng bệch, quả nhiên cái kiểu “nghe nói” này không thể tin được. Lúc mới đầu đúng là không đau, nhưng khoảng nửa tiếng sau thì tai cứ như bị lửa đốt đỏ rực lên, lại còn phát nóng nữa chứ.
Động tác của Như Sênh nhẹ nhàng, vẻ mặt rất nghiêm túc.
Khinh Vãn nghịch ngợm đôi khuyên tai bằng đá tinh xảo trên tay, vui vẻ nói: “Thấy anh lén lút mua quà tặng cho em thế này, em sẽ không trách anh nữa!”.
Tay Như Sênh ngừng lại nhưng anh không nói gì.
Khinh Vãn cho rằng anh vẫn còn áy náy, nghiêng đầu mỉm cười với anh: “Em thật sự không trách anh đâu, anh đâu cần tỏ ra như thế chứ!”.
Như Sênh quẳng miếng bông vào sọt rác, nhìn cô: “Anh tỏ ra như thế nào?”.
-“Tỏ ra rất hối lỗi”.
-“Hối lỗi?”. Như Sênh hỏi, “ Sao anh phải thấy có lỗi?”
-“Ầy...”, được rồi! Cứ xem như cô tự tưởng tượng đi, Dù sao đây cũng đâu phải là lần đầu tiên.
Khinh Vãn quay người lại, rúc người vào trong chăn, kín như bưng. Độ nóng trên tai dường như đã dần lan lên mặt, thật đáng ghét, tại sao lúc nào cô cũng mất mặt trước anh như thế?
-“Khinh Vãn...”.
Trong lúc cô đang muốn giấu mặt trong gối để che đậy sự xấu hổ trong lòng thì giọng của Như Sênh lại vang lên bên tai.
-“Sao vậy?”, vì bị vùi trong gối nên giọng cô có vẻ nghèn nghẹn.
-“Em đánh rơi đồ rồi!”.
Đánh rơi đồ? Theo bản năng cô ngóc đầu dậy, “Sao...”, vẫn chưa kịp nói xong thì bị người ta lao đến ôm chặt rồi đặt lên đùi, bị giam trong vòng tay anh.
Hơi thở ấm áp của Như Sênh phả bên tai cô, buồn buồn: “Tai còn đau không?”.
Cô ngẩng đầu, chỉ cảm thấy trong đáy mắt sâu thẳm như giếng nước kia đang ánh lên một tâm tư khó đọc thành tên, thậm chí đến thân thể anh cũng đang căng ra như một sợi dây đàn.
-“Không đau!”, cô thật thà trả lời.
-“Lúc nãy Mạt Lạc có gọi điện đến!”, giọng nói của anh khàn khàn.
-“Vâng...Chị ấy nói gì?”, Khinh Vãn cảm thấy thân thể trở nên mềm nhũn, toàn thân nóng bừng một cách lạ thường.
-“Chị ấy nói ngày mai đi...Arapahoe Basin...”, hơi thở của anh ngày một gần hơn.
Khuôn mặt cô dần dần ửng đỏ, hơi thở cũng ngắt quãng: “Gì...là ý gì vậy?”.
-“Nơi trượt tuyết mùa hè!”, làn môi anh đã gặp vành tai cô, có cảm giác hơi đau, đầu cô ngọ nguậy.
Một giây sau, đã bị anh cướp mất làn môi một cách mãnh liệt.
Đêm nay thuộc về họ, nhục cảm dẫn dụ con người, ánh mắt mơ màng, bờ môi hé mở, không chỉ thân thể mà đến cả tâm hồn cũng dần dần hòa quyện làm một. Hơi thở gấp gáp, cơ thể nóng bỏng, tiếng rên trầm bổng, động tác mạnh mẽ, chiếc rèm cửa sổ xanh biếc phản chiếu hình bóng hai người trùng lên nhau, âm thầm đưa đối phương lên đỉnh cao.
Chuyện tình yêu muôn đời vẫn vậy, chẳng qua chính là việc chúng ta gặp gỡ, sau đó ly tan, rồi lại tái hợp, với nhiều cách gặp gỡ không giống nhau, nếu như bạn vẫn ở nơi đây.
Khi Khinh Vãn mơ màng mở mắt, trời đã sáng bạch.
Như Sênh ở bên cạnh, một tay ôm lấy eo cô, vẫn còn ngủ rất say.
Chiếc chăn mỏng mềm mại vắt hờ ngang qua em, làn da nõn nà được phủ lên một lớp ánh sáng lấp lánh, làn môi mỏng hơi sáng lên trong ánh sáng rạng ngời của sớm mai. Trong đầu Khinh Vãn vẫn còn ấn tượng về sự chà xát của làn môi đó lên thân thể và đưa cô hết lần này đến lần khác cập bến bờ của sự ngọt ngào và đắm say.
Thực tế đã chứng minh, những người đàn ông lạnh lùng khi phấn khích lại vô cùng nhiệt tình, anh ghì chặt lấy Khinh Vãn đáng thương và liên tiếp tấn công đến mấy lần, thực sự cô rất mệt, chỉ muốn chối từ nhưng khi bắt gặp đôi mắt mơ màng của anh nhìn mình đắm đuối và tình tứ, rốt cuộc cô cũng không thể thoát khỏi sự cám dỗ từ nơi anh rồi ngoan ngoãn giơ tay đầu hàng.
Trước đây, cô chưa bao giờ cảm thấy Như Sênh là người phóng túng.
Hay bởi vì anh muốn bù đắp lại tất cả những lần chưa “trả bài” trong suốt một tuần xa cách vừa qua?
Không có câu trả lời vì Như Sênh ngủ một mạch đến tận hai giờ chiều, sau khi tỉnh dậy lại vội vã kéo cô đến gặp Mạt Lạc.
Arapahoe Basin (khu trượt tuyết mùa hạ) là khu trượt tuyết đóng cửa muộn nhất ở Mỹ, hàng năm khu này bắt đầu mở cửa từ cuối tháng mười một và kéo dài đến tận tháng sáu, thậm chí có năm còn kéo dài đến tận tháng bảy, là khu trượt tuyết cao nhất ở Bắc Mỹ, phải đi lên bằng cáp treo, giá cả cũng phải chăng.
Cuộc hẹn vào lúc hai giờ ba mươi phút, tất nhiên họ đã đến muộn, khi thay xong quần áo trượt tuyết thì Mạt Lạc và mọi người đã đứng đợi ở đó.
-“Anh Phạm, lần nào anh cũng đến muộn, thật khiến người ta giận dữ!”.
Như Sênh giải thích: “Ngủ quên mất!”.
-“Lại phóng túng