Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341654

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1654 lượt.

ả một ngày, cuối cùng còn nôn cả vào người anh.
Lần này vì tất cả học sinh đều được nghỉ nên vé tàu rất khó kiếm, ngay từ đầu cô đã không muốn về nhà sớm như thế này, mua không được vé tàu nên chỉ có thể đi bằng ô tô. Tuy lộ trình chỉ kéo dài bốn, năm tiếng đồng hồ nhưng như thế cũng đủ để làm cô mệt lử rồi.
-“Những thứ cần mang theo không quên gì chứ?”.
-“Vâng!”.
Cô “Vâng” một tiếng, cuộc nói chuyện này thật là thương cảm.
-“Nếu như về đến nhà rồi thì gửi tin báo bình an qua chỗ Tào Châu nhé!”, anh nói, “để anh biết là em đã về nhà an toàn!”.
-“Được rồi…”. Cô đang nhìn xuống đầu ngón chân mình, cuối cùng không chịu được, một giọt nước mắt to tròn rơi xuống, tiếp đó là cả thác nước đổ ào ạt.
Cô nghe thấy tiếng anh thở dài, đặt hành lý xuống và nâng cằm cô lên, vẫn điệu chau mày như cũ: “Chưa từng thấy người nào mít ướt như em!”.
Cô vẫn còn đang khóc, bờ vai rung rung, thút tha thút thít đến nỗi nói cũng không được rõ ràng: “Em, thật sự là em không nỡ xa anh!”.
-“…”. Anh nhìn cô cười khổ, dịu dàng lau nước mắt cho cô.
Cô sụt sịt mũi rồi nhìn anh thật đáng thương: “Như Sênh, để em ở lại hai ngày nữa được không? Chỉ hai ngày thôi mà, có nhiều đâu, em hứa là sau hai ngày em sẽ ngoan ngoãn về nhà!”.
Anh không cười nữa: “Đừng bướng bỉnh nữa, ở lại hai ngày cũng chẳng làm được việc gì, hơn nữa, anh cũng không có nhiều thời gian như thế để đi tiễn em, thôi về đi nhé!”.
Đột nhiên tiếng loa phóng thanh của bến xe vang lên: “Hành khách đi từ thành phố G đến thành phố H, xin mời lên xe, xe đang chuẩn bị chuyển bánh!”.
Niềm hy vọng của Khinh Văn cuối cùng cũng bị động tác cất hành lý của Như Sênh phá tan.
Anh kéo cô lên xe, chọn một ghế ở gần cửa sổ, dặn dò vài câu rồi đi xuống.
Cô mở cửa sổ, nhìn anh xuống xe sau đó gio tay vẫy vẫy, anh liền đến trước cửa sổ, hỏi: “Chuyện gì vậy?”.
-“Không có việc gì!”. Cô nói giọng buồn buồn, đôi mắt ầng ậng nước nhìn anh, cái nhìn như muốn đem hình bóng anh khắc sâu vào tâm trí, “Chỉ là muốn nhìn anh thật kỹ!”.
-“…”.
-“Em sẽ quay lại trường sớm thôi!”. Cô nói: “Em về đến trường là sẽ đi tìm anh ngày!”.
-“Ừ!”.
-“Anh phải tự chăm sóc mình thật tốt đấy, đừng vì quá bận mà lại bỏ cơm, em đã nhờ ông chủ để ý đến anh rồi đấy!”.
-“Ừ!”.
-“Còn nữa…”. Cô ngập ngừng, cảm giác cay xè xộc lên sống mũi, nước mắt lại chảy xuống như mưa, “Còn nữa, anh nhất định phải nhớ đến em nhé!”.
-“Được!”. Lần này, anh hạ thấp giọng nói thật nhẹ nhàng.
-“Vậy…vậy anh đi đi, em kéo cửa sổ lại đây!”. Nói xong cô bặm môi, nhìn anh một lần cuối, quyết tâm đóng cửa lại và không nhìn anh nữa. Đột nhiên một nỗi oán hận trào lên, chẳng có việc gì sao cha mẹ lại chuyển đến thành phố H làm gì?
Cuối cùng xe ô tô cũng bắt đầu chuyển bánh.
Cô chỉ cảm thấy trong lòng thật buồn bã, giống như vừa bị mất đi một thứ gì đó.
Cuối cùng cô vẫn không chịu được, lại kéo cửa sổ ra. Trong biển người đông đúc, chỉ cần nhìn lướt qua là đã tìm thấy anh.
Anh vẫn đứng một mình ở nguyên chỗ cũ, ngược với ánh sáng, thân hình cao ráo, cân đối, mái tóc mềm mại bóng mượt đang nhẹ nhàng tung bay theo gió buổi sớm, anh lặng lẽ nhìn theo hướng xe cô đi. Trong chốc lát, tất cả như biến thành hư vô, âm thanh xung quanh dường như không tồn tại, chỉ có ánh mắt giao nhau.
Ánh dương trên đỉnh đầu soi rõ khuôn mặt sáng như tuyết và còn có thể nhìn rõ đường vân trên làn môi của anh.
Khinh Văn đột nhiên thò đầu ra ngoài cửa sổ, dùng tay bắc loa, hét lớn: “Nhớ là phải nghĩ đến em…”. Nhớ là không được quên em.
Trong mông lung, cô dường như nhìn thấy làn môi hoàn hảo của anh đang nhẹ nhàng cong lên.
Khinh Văn say xe đến choáng váng đầu óc, cô gọi điện cho Tào Châu báo rằng mình đã đến nơi, hình như bên đó đang rất bận, Tào Châu nói Như Sênh đang giúp khách gọi món và còn hỏi cô có muốn nói chuyện với anh không, mặc dù Khinh Văn rất muốn nhưng lại thôi, cô nói: “Anh giúp em báo với anh ấy một câu là được rồi!”.
Gác điện thoại xong cũng vừa lúc xe dừng, cô là người xuống xe cuối cùng, bên ngoài, cha mẹ đã đứng đợi ở đó. Khinh Văn lao đến, ôm chầm lấy mẹ. Nghe mẹ ca thán sao cô gầy đến mức này, nhưng cô lại cảm thấy thực ra mình rất hạnh phúc.
Một tháng nghỉ đông, đến quá nửa thời gian cô nhớ nhung Như Sênh, nửa còn lại cô quấn quýt bên người thân, cùng cha mẹ hàn huyên tâm sự. Khi nói chuyện, Khinh Văn cũng kể về chuyện của mình và Như Sênh, cha nói: “Thảo nào con gái cha lại thích như vậy, lúc nào đưa cậu con trai đó về nhà xem thế nào nhé!”.
Khinh Văn cười “hi hi” đầy ngây ngô: “Có muốn cũng chẳng được, anh ấy bận rộn thế cơ mà!”.
-“Nghe có vẻ là một chàng trai tốt, rất hiểu chuyện!”. Ông Tống nói: “Con ngần này tuổi rồi, cha cũng chẳng phản đối chuyện tình cảm của con làm gì, nhưng phải biết có chừng có mực, những chuyện gì nên làm, những chuyện gì chưa nên làm, cha nghĩ con phải hiểu rõ!”.
Những chuyện chưa nên làm ấy, tất nhiên Khinh Văn biết rõ ý cha là gì. Khi học cấp ba, có lần vô tuyến đưa tin, có đề cập đến chuyện thanh thiếu niên sớm nếm “trái c