Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341693

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1693 lượt.

u lại, vẻ mặt hối lỗi nói với cô: “Bệnh viện có chút việc, anh phải đi ngay!”.
-“Vâng, được thôi!”. Cô để chiếc cốc lên bàn và mở cửa cho anh, nhìn anh đi giày, nói lời chào cô và ra đi.
Trong giờ khắc đó, dường như nhớ đến lần duy nhất anh đưa cô lên xe về nhà, chàng trai đó sao mà gầy guộc, đến nay anh vẫn gầy guộc như xưa khiến cô cảm thấy nỗi cô đơn trong mấy năm nay không phải chỉ một mình cô gánh chịu.
-“Như Sênh!”, cô vội vã gọi anh lại.
Như Sênh quay lại, chăm chú nhìn cô.
Cô run run, hấp tấp nói: “Nếu như anh muốn ăn canh thì cuối tuần đều có thể đến đây!”.
Nói xong cô vội vã đóng sập cửa lại, đến nhìn anh cũng chẳng dám, hình như quay lại cái cảm giác hồi mới yêu.
Khinh Văn nghĩ một lúc, cảm thấy thật buồn cười, cả hai đã ngần này tuổi mà vẫn còn cảm giác của lần đầu yêu đương ư?
Cô lại mở cửa nhìn ra ngoài, bên ngoài vắng tanh, Như Sênh đã đi rồi.
Đêm hôm đó, Khinh Văn đi ngủ rất sớm, lần này, cuối cùng không còn phải mang nỗi cô đơn vào giấc ngủ nữa, đây là giấc ngủ ngon nhất, say nhất của cô trong năm năm qua.

Buổi sáng, vừa đến công ty đã thấy từ xa có người gọi: “Khinh Văn, tổng biên tập đang tìm chị!”.
Khinh Văn đặt túi xuống và đến trước cửa phòng làm việc của tổng biên tập rồi gõ cửa, rất nhanh bên trong có tiếng đáp lại.
Đẩy cửa bước vào, tổng biên tập là một phụ nữ ngoài ba mươi tuổi, dày dạn kinh nghiệm, tài giỏi và thẳng thắn, cũng có thể coi là lão làng ở đây, nghe nói cô ấy vẫn độc thân.
-“Tổng biên tập, có chuyện gì vậy?”.
-“À, là như thế này!”. Tổng biên tập nói, “Gần đây dòng tiểu thuyết quan chức tiêu thụ rất tốt, kỳ này công ty chúng ta dự định làm một chuyên đề, tiến hành phỏng vấn các tác giả tiểu thuyết quan chức, vừa hay cô lại phụ trách tác giả nổi tiếng ở thành phố G tên Âu Dương Liễu Như, việc này cô đảm nhiệm luôn nhé!”.
Ngày hôm sau, khi Khinh Văn gặp Âu Dương Liễu Như, trong lòng không khỏi than ngầm, thế giới này quả thật là nhỏ bé, vì cuộc phỏng vấn đột xuất này nên trước đó cô đã dành cả một đêm để chuẩn bị, vẫn chưa kịp xem ảnh của tác giả này nên không biết cô ta chính là người đẹp “hồ ly tinh” đi cùng Thang Bồng mà cô và Tô Nghệ đã gặp trên đường lần trước.
Âu Dương Liễu Như là giám đốc của một tập đoàn thương mại lớn của thành phố G, tuổi trẻ mà tài cao, nhìn là biết là một phụ nữ mạnh mẽ và thành đạt. Hai người hẹn gặp tại phòng họp của công ty, câu đầu tiên Âu Dương Liễu Như nói khi trông thấy cô là: “Hình như chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi thì phải?”.
Cũng chẳng đợi Khinh Văn trả lời, cô ta nói ngay: “Đúng rồi, cô là bạn của Tô nghệ nhỉ?”.
Khinh Văn gập đầu.
Sau đó cô ta cũng than thở rằng: “Thế giới này quả thật quá nhỏ!”.
Đúng vậy, thực sự là rất nhỏ.






Anh sẽ yêu em thật nhiều!
Cuộc phỏng vấn tiến hành rất thuận lợi, Âu Dương Liễu Như thoạt nhìn giống kiểu người cao ngạo khiến người khác không dám lại gần, nhưng khi tiếp xúc mới biết cô không hề “cành cao”, thậm chí khi nói đến chuyện tình yêu trong sách của mình, ánh mắt cô tựa như ánh mắt chờ đợi của một thiếu nữ bình thường. Sách viết về một cô gái yêu và chủ động tấn công một chàng trai trong thời trung học, nhưng chàng trai đó lại không yêu cô ấy, cô ấy vẫn luôn luôn ở cạnh anh và chứng kiến anh ta kết hôn cùng người phụ nữ khác. Âu Dương Liễu Như nói: “Có lúc tôi cũng cảm thấy cô gái đó rất ngu ngốc, nhưng khi phụ nữ đối mặt với tình yêu thì họ đều trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng lại rất kém thông minh, rốt cuộc là tự mình làm tổn thương mình và tuyệt vọng”.
Sau khi cuộc phỏng vấn kết thúc, theo thói quen Khinh Văn nói: “Chị Âu Dương, rất cảm ơn vì chị đã phối hợp, cuộc phỏng vấn này rất thú vị!”.
Âu Dương Liễu Như xua tay nói: “Không có gì, tôi cũng rất vui!”, rồi đứng dậy định đi nhưng đột nhiên lại hỏi về Tô Nghệ: “Chị và cô ấy có quan hệ thế nào?”.
Khinh Văn ngẩn ra một lúc rồi mới phản ứng lại được: “Tiểu Nghệ hả? Chúng tôi là bạn thân!”.
Từ trước đến giờ cô ấy chưa bao giờ nói, thậm chí còn muốn tác hợp cho cô và Thang Bồng.
Khi cô ấy chứng kiến cảnh người bạn thân nhất của mình hẹn hò cùng Thang Bồng thì trong lòng sẽ cảm thấy thế nào? Đột nhiên Khinh Văn nhớ đến cái đêm mà cô ấy trở về, trong khóe mắt lấp lánh ánh nước, hóa ra lúc đó không phải cô nhìn nhầm, mà thực sự Tiểu Nghệ lúc đó rất đau khổ?
Âu Dương Liễu Như nói, con người luôn luôn thích lừa dối chính mình, vì làm như thế dễ hơn lừa dối người khác.
Khinh Văn nhìn trân trân vào màn hình, vì bạn thân mà phải chịu đau lòng, Tiểu Nghệ thật là ngốc nghếch!
Buổi tối khi về nhà, Khinh Văn nhận được điện thoại, do Tiểu Phàm gọi tới, trong những nhân viên cùng làm thêm ở nhà hàng năm đó, chỉ có cô ấy còn giữ liên lạc với cô. Thời đại học, tiếng Pháp của Tiểu Phàm rất tốt nên đã giành được cơ hội đi du học tại Pháp, đã quen biết và yêu một anh chàng người Pháp ở đó. Tiểu Phàm ít khi gọi điện về, lần này thông báo cô đã đính hôn ở Pháp. Khinh Văn vừa ôm con mèo trắng vừa nghe giọ