XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: --> Thả An<!--

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341966

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.

chọi với cảm giác mấp mé nổ tung này được thêm bao lâu.
Vào nhà, Thẩm Quan đóng cửa, kêu Diêu Ngạn ngồi xuống ghế sofa, anh ta đi vào phòng lấy ra một hộp trà.
Diêu Ngạn đứng ngồi không yên, cô cúi đầu ôm gối, muốn xua đi cảm giác vừa đau vừa ngứa. Một hộp trà mà cô từng thấy bỗng xuất hiện trong tầm mắt của cô, cô ngây người ngước nhìn Thẩm Quan.
Thẩm Quan nói thản nhiên: "Hộp trà này lấy từ nhà Từ Anh. Em uống hết cafe của bà ta?".
Diêu Ngạn cứng đờ người, cô há miệng nhưng không thốt lên lời. Thẩm Quan cười mỉm, mở hộp trà lấy một viên đá đưa Diêu Ngạn, anh ta nói nhàn nhạt: "Muốn không?".
Diêu Ngạn gật đầu lia lịa, cô giành lấy viên đá, nghiêng đầu hỏi Thẩm Quan: "Nuốt... nuốt trực tiếp?".
Thẩm Quan im lặng gật đầu. Diêu Ngạn nhìn chằm chằm viên đá, tay cô run bần bật. Viên đá một màu đầy cám dỗ này nhìn như nước đá, không hiểu tại sao cô lại giàn giụa nước mắt, lý trí kêu cô đấu tranh nhưng tinh thần đã phản bội cô từ lâu.
Diêu Ngạn bỗng dưng bật khóc như bị dồn đến đường cùng. Cô không dám lên tiếng nhưng biết bao nỗi sợ hãi và bi thương đều mắc kẹt trong cổ họng của cô.
Cô run rẩy cầm viên đá đưa tới miệng, môi ướt nước mắt còn sáng bóng hơn cả viên đá đó. Khi cô gần nhét vào miệng, Thẩm Quan kéo tay cô, lấy lại viên đá. Diêu Ngạn cáu kinh đưa tay giành lấy, anh ta giữ lấy hai cổ tay của cô: "Em từ từ!".
Anh ta thả tay Diêu Ngạn, để viên đá lên bàn trà, cẩm cốc thủy tinh đập mạnh vài cái, viên đá bị nghiền nhuyễn thành bột.
Thẩm Quan nhìn Diêu Ngạn: "Lấy tay chấm một chút, kiềm chế cơn nghiện là được!".
Diêu Ngạn mím môi, tay cô run rẩy chấm bột phấn, mắt cô nhắm nghiền. Khi nước mắt chảy xuống cũng là lúc bột phấn rơi vào miệng cô.
Lúc này, cổng công ty vận chuyển hàng hóa Lý Sơn khóa chặt. Hơn mười người đàn ông đứng vây quanh bãi đất trống. Cổng sắt che chắn xe cộ qua lại ngoài đường, vì vậy không ai phát hiện ra sự khác thường bên trong.
Bát canh đổ sang bên, mặt mày Hiểu Lâm nhem nhuốc máu me và canh gà. Mùi chua hôi xộc lên khiến cô ta buồn nôn, rồi cảm giác khác thường bủa vây cô ta.
Đàn em mang ghế đến cho Tưởng Nã ngồi.
Anh châm thuốc nhắm mắt nghỉ ngơi. Không gian xung quanh yên tĩnh chỉ có tiếng Hiểu Lâm nôn thốc nôn tháo, hồi lâu sau mới nín bặt. Tưởng Nã kêu người giội nước lên người cô ta, cô ta run lẩy bẩy ngửa cổ.
Tướng Nã lạnh nhạt nhả khói thuổc: "Nói! Ai sai cô làm? Nói rõ ràng từ đầu đến cuối!".
Hiểu Lâm nhìn bóng người lờ mờ phía trước, cô ta mê man nhưng cũng có thể hiểu ý của người nói. Hiểu Lâm đau đớn co rúm người, cô ta nôn đến kiệt sức, bất giác thốt lên: "Ông ta cho tôi một vạn tệ, kêu tôi bêu xấu anh".
Mỗi ngày Hiểu Lâm nằm viện, cô ta cảm thấy căm hận vô cùng. Cô ta khao khát trả thù nhưng lại không dám cho đến khi đối phương liên lạc với cô ta.
"Ông ta nói muốn giúp tôi. Tôi nghĩ dù sao cũng chỉ bêu xấu anh, không có gì to tát nhưng ai ngờ ngày đó ra khỏi sở cảnh sát ông ta lại muốn tôi làm việc khác."
Đối phương sai cô ta nghĩ cách cho Tưởng Nã ăn gói bột kia, nếu không sẽ lấy mạng cô ta.
Nước mắt của Hiếu Lâm tuôn trào, cô ta nói: "Ông ta biết nhà của tôi, còn nói nếu tôi không nghe lời ông ta, nếu không để anh ăn gói bột đó, ông ta sẽ trả thù".
Không đợi Hiểu Lâm nói hết, Tưởng Nã chen lời: "Cô nói sao? Để tôi ăn?".
Hiểu Lâm hóa đá, ý thức bản thân đã lỡ lời, cô ta nhoài người xin tha thứ. Tưởng Nã không dễ dàng tha cho cô ta, anh đến gần đạp Hiểu Lâm một phát, nói với vẻ tàn nhẫn: "Nói rõ cho tôi!" Anh lại đá Hiểu Lâm đến mức cô ta nôn thốc tháo.
Hiểu Lâm kêu la né người, cô ta thều thào: "Là bảo cho anh ăn, tôi... tôi bất cẩn để Diêu Ngạn ăn….".
Tưởng Nã lại đạp một phát, Hiểu Lâm thét lên: "Tôi sai rồi, tôi sai rồi. Tôi ganh tị với Diêu Ngạn, tôi cố ý cho cô ta ăn, tôi sai rồi. Anh Nã, anh tha cho tôi!".
Tưởng Nã phẫn nộ văng tục một tiếng, đá cô ta tới tấp, cô ta kêu gào không ngừng nghỉ, mặt và ngực cô ta đau nhói.
Cuối cùng Tưởng Nã giẫm lên cổ cô ta, nghiến răng: "Nói tiếp!".
Hiểu Lâm thoi thóp muốn đẩy chân anh, cổ họng cô ta bị chèn bên dưới, mở miệng nói là đau nhói lên. Cô ta khóc lóc, khàn khàn nói: "Ông ta nói ăn vào không chết, ông ta đảm bảo, đầu óc tôi có vấn đề, tôi chỉ muốn trả thù, tôi không ngờ đó là thuốc độc!" Dùng hết hơi thở cuối cùng để nói, cô ta nôn mửa, khuôn mặt dưới máu và canh gà bầm tím.
Hiểu Lâm lịm đi, mấy anh em lo lắng ngăn cản Tường Nã. Lý Cường to gan kéo anh lại nói: "Anh Nã, đừng làm chết người, đủ rồi anh!".
Tưởng Nã hất Lý Cường ra, anh túm tóc Hiểu Lâm, lôi cô ta xềnh xệch. Bùn đất lem nhem, tóc tai cô ta rối bù, cô ta hoàn toàn bất tỉnh.
Gió vén mở làn mây, sắc đen u ám lan ra, lượn lờ hỗn độn trên cao. Bầu trời bất thình lình nổi chớp, sấm sét vang từ chóp núi của trung lộ Lý Sơn đến thị trấn Trung Tuyển phá tan không gian tĩnh mịch.
Thẩm Quan dọn bàn, anh ta cất hộp trà rồi quay lại phòng khách, đứng trước cừa sổ nhìn ngắm nền trời hỗn độn bên ngoài.
Diêu Ngạn thở hắt ra, mơ màng hưởng thụ cảm giác bồng bềnh do cô tưởng tượn