Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.
hông yên tâm như vậy sao?”.
Anh gõ vào trán tôi, “Chắc em bị ảnh hưởng bởi chuyện của bạn em rồi. Sao anh có thể có người thứ ba để làm em buồn phiền chứ”. Anh mở danh bạ các cuộc gọi đến, khẽ nhún vai: “Anh không quen, chắc là gọi nhầm. Nếu em không yên tâm, hay là gọi lại hỏi x
Đến lúc này tôi mới thấy yên tâm, nói: “Không cần đâu, anh ngủ đi!”. Anh vươn vai, dịu dàng nói: “Em cũng ngủ sớm đi, đừng thức đến sáng mới ngủ đấy nhé”. Anh ôm lấy tôi, lấy ngón tay xoa xoa khóe mắt tôi: “Xem em kìa, mắt thâm đen, sắp thành quốc bảo[3'> rồi đấy!”.
Tôi gật đầu, nói: “Em biết rồi!”.
Đừng nghĩ tôi đầu óc có vấn đề, chồng Lý Tử có nhân tình, cũng là việc nằm ngoài dự liệu, khiến Lý Tử không được phòng bị, trở tay không kịp. Bây giờ, đâu đâu cũng có Tiểu Tam, phía trước là người, phía sau là quỷ, thủ đoạn của bọn chúng quá xảo quyệt, khiến người ta uất ức đến hộc máu. Cho nên, không thể không đề phòng!
Cẩn thận một chút cũng không thừa!
Ai bảo khi đàn ông thay lòng đổi dạ đều biến thành cầm thú chứ?!
Sáng sớm hôm sau, em gái Lý Tử tên là Đậu Đậu đã lao đến nhà tôi. Đậu Đậu rất xinh, các nét trên khuôn mặt đều thanh tú, mái tóc xoăn dài màu hạt dẻ ánh đỏ. Cô nói với tôi đầy giận dữ: “Anh rể đúng là đồ khốn nạn!”.
Tôi nói: “Thế cũng chẳng có cách nào cả, khi đàn ông đã thay lòng đổi dạ thì giống như bị hồ ly tinh hút mất hồn, hồn đã mất đi rồi, đương nhiên chỉ là cầm thú!”.
Đậu Đậu không cam tâm: “Chị gái em đi theo hắn bao năm nay, từ khi tiền lương của hắn tám trăm tệ đến giờ được gấp đúng mười lần, tám nghìn tệ, mà hắn lại thay lòng. Sao không thay lòng từ trước đi? Sao trước khi cưới không thay lòng luôn đi?”. Cô vô cùng phẫn nộ, “Đúng là một tên khốn chính hiệu, giống y như thằng bạn trai cũ của em”.
Nhắc đến bạn trai cũ của Đậu Đậu, đó đúng là một thằng khốn, khi yêu Đậu Đậu hắn tiện thể tán tỉnh luôn cả hai cô bạn thân của cô nữa.
Tôi pha hai cốc cafe, hỏi: “Chị em sao rồi?”.
Đậu Đậu thở dài, “Anh rể em không chịu ly hôn”.
Tôi bê cốc cafe ra cho cô, nói đầy cảm thán: “Dù sao cũng bao nhiêu lâu như thế, vẫn còn có tình cảm”. Tám năm, đời người liệu có mấy lần tám năm đây? Có người phụ nữ nào lại muốn dâng hiến những năm tháng tươi trẻ và quý giá nhất của mình cho một người đàn ông rồi sau đó cam tâm tình nguyện trở thành một bà cô già xấu xí chứ?
Đậu Đậu nheo mắt nhìn vào tôi, nói: “Hay là, chúng ta nghĩ cách đối phó với Tiểu Tam?”.
Tôi nói: “Chị đã được nếm trái đắng của con bé ấy rồi, giết người không nhìn thấy máu!”.
Đậu Đậu nghĩ một lát, nói: “Vậy thì chúng ta đối phó với anh rể, trước tiên chúng ta cần phải thu thập chứng cứ, chứng cứ anh rể ngoại tình”.
Tôi thấy có vẻ hợp lý, “Đúng đấy, có thể làm chứng cứ để đề nghị ly hôn với tòa án, còn được chia nhiều tài sản hơn đấy”.
Đậu Đậu “xì” một tiếng, nói: “Anh ta làm gì có tài sản gì chứ? Cũng chỉ có mỗi ngôi nhà lụp xụp đó, lại còn đem thế chấp nữa”. Đậu Đậu chợt nghĩ ra được điều gì, toét miệng cười vẻ rất ma mãnh, mắt sáng rực, “Tiểu Tam chứ gì, em cũng có cách đối phó với nó”.
Tôi nuốt nước bọt đánh ự một tiếng, mỗi lần Đậu Đậu có nét mặt như vậy, luôn là đã nghĩ ra một việc gì đó – việc không hay. Tôi hỏi vẻ căng thẳng: “Em muốn làm gì vậy?”.
Cô chỉ gật đầu đầy đắc ý, “Bắt nạt chị em à, em sẽ làm cho nó không được yên ổn ngày nào”. Cô đét vào đùi tôi một cái, hỏi: “Chị em với nhau, chị có giúp hay không?”.
Tôi gật đầu, “Đương nhiên, em cứ tính cả chị vào nhé!”.
Cô cười rạng rỡ, nói vẻ đầy thâm ý: “Cô ta đã ve vãn anh rể em, em có thể tìm một anh chàng đóng giả thiếu gia giàu có để ve vãn lại cô ta”. Cô bắt đầu xoa xoa nắm tay, như thể thắng lợi đang ở ngay trước mắt: “Sau đó, chụp ảnh cho anh rể em xem, làm cho Tiểu Tam và anh rể tan vỡ rồi bảo chị em đá anh rể ngay lập tức”.
Ngụm cafe trong miệng tôi xém chút nữa thì bắn phụt ra ngoài, cô nhóc này có lẽ đã đọc nhiều tiểu thuyết, xem nhiều phim quá thì phải, Tiểu Tam bây giờ đâu có dễ mắc lừa như thế?
Nếu dễ đối phó như vậy, thì mới lạ!
Đậu Đậu cười, nói: “Diệp Tử, chị xem, có phải là mưu kế hoàn mỹ hay không?”.
Tôi hắng giọng, không dám tán đồng, khuyên cô ấy: “Đậu Đậu, em đừng gây chuyện nữa. Chị em còn chưa đủ buồn phiền hay sao? Nếu như lại gây ra vụ huyết án gì đó, thì không được đâu!”.
Cô hỏi: “Thế này cũng không được, thế kia cũng không được, thế thì em phải làm sao chứ?”.
Tôi thở dài, đành nói: “Em đi điều tra rõ về con bé đó, xem trước đây nó làm gì, đã có mấy bạn trai, hoàn cảnh gia đình thế nào, có thiếu n về kinh tế hay không, họ quen nhau như thế nào, tất cả đều cần phải điều tra thật tỉ mỉ”.
Cô ôm chầm lấy tôi, thơm đánh “chụt” một cái vào má tôi: “Diệp Tử, chị thông minh quá, đúng là cần phải điều tra trước rồi hành động sau. Đúng, đúng, sao em lại không nghĩ ra được nhỉ?”.
Tôi nói: “Cô nhóc này, có phải đồng tính đâu, không cần ôm chặt thế!”.
Cô đứng dậy, vội vàng bước ra ngoài cửa: “Em về đây, cần phải tiến hành ngay. Diệp Tử, có tình hình gì, chúng ta a lô nhé!”.
Tôi nói: “Em cẩn thận chút nhé, n