Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Đấu Tình Yêu Tàn Khốc

Cuộc Đấu Tình Yêu Tàn Khốc

Tác giả: Mai Tử

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 134830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/830 lượt.

rốt cục trượt xuống gương mặt, môi lạnh như băng! Không giống như kích tình hôm qua bên cạnh Linh Lung, cũng không có xâm nhập, hắn lạnh nhạt khêu gợi môi nhẹ mà mỏng trên môi mình, chỉ trong thời gian rất nhanh ma sát rồi rời đi. Cô trợn tròn mắt nhìn khuôn mặt tuấn mĩ ở sát của hắn, sau đó rời đi, rốt cục mỉm cười thỏa mãn.
"Tạm biệt." Cô làm cuối cùng đạo biệt, xoay đầu lại nhìn thấy Thượng Quan Linh Lung đứng bên ngoài cửa.
"A. . . . . . Thật xin lỗi!" Linh Lung kinh ngạc nhìn Dạ Đồng cùng xoay đầu lại thấy Thượng Quan Ngự Quân, sau đó cuống quít xoay người rời đi.
Dạ Đồng quan sát Thượng Quan Ngự Quân một cái, tầm mắt của hắn không chút do dự theo Linh Lung đi, bỗng nhiên trong mắt nổi lên sự chán nản, cô mím chặt môi tự nhủ đây chính là đáp án tốt nhất. Buông tay đi! Cô rốt cục cảm thấy trên người nhẹ nhõm hơn, dứt khoát kiên quyết đi ra khỏi phòng làm việc của hắn.
Bên trong phòng giải khát, Linh Lung không phải là làm rơi đường thì cũng là làm đổ sữa tươi. Cô kinh ngạc nhìn tay phải run rẩy của mình, hung hăng dùng tay trái đè xuống. Gắng giữ tĩnh táo! Cô bưng cà phê, đẩy cửa phòng làm việc của Thượng Quan Ngự Quân, đem cà phê đặt ở trên bàn của hắn.
"Tổng giám đốc, cà phê." Rất tốt, thanh âm rất vững vàng, Linh Lung thở phào nhẹ nhỏm, nhanh chóng xoay người chạy ra ngoài.
"Chờ chút." Thượng Quan Ngự Quân ngẩng đầu, giọng uyển nhược giống như chuyện ngày hôm qua căn bản không có phát sinh, ánh mắt lại không có coi thường cô sắc mặt tái nhợt, "Vĩnh viễn đừng tưởng rằng anh sẽ yêu em."
Lời nói vô tình lạnh như băng khiến cho Linh Lung đang cố gắng không chế mình đột nhiên chấn động, thân thể run rẩy giống như lá mùa thu rụng. Sắc mặt của cô càng thêm tái nhợt, một lúc lâu, cô mới miễn cưỡng mỉm cười, nhẹ nói: "Em hiểu."
Nói xong, cô từng bước từng bước đi ra khỏi phòng làm việc của hắn.






Linh Lung đang làm việc nhận được điện thoại khẩn cấp của bệnh viện vội vàng chạy tới bệnh viện,lúc đấy bác sĩ đã lo lắng đứng ở ngoài bệnh viện.
"Thượng Quan tiểu thư!" Nhìn thấy Linh Lung chạy vào bệnh viện, hắn lập tức lớn tiếng kêu.
"Mẹ tôi sao rồi?" Cô thở không ra hơi hỏi,
"Bà tỉnh lúc nào?"
"Nửa giờ trước, một y tá phát hiện."
Linh Lung vuốt ngực, không thể tin được tin vui mới nhận là điềm báo bi kịch. Cô tái mặt, không để ý tới bác sĩ sau lưng, đi vào phòng bệnh.
Đã lâu mới gặp lại mẹ, trong lòng Linh Lung không khỏi dâng lên đau thương.
Nhưng nhìn mẹ gầy gò tinh thần rất tốt, Linh Lung cố nở nụ cười, "Mẹ." Cô nhẹ giọng gọi.
Khúc Nghiên ngồi ở trên giường từ từ xoay đầu lại, nhìn thấy con gái của mình, yêu ớt mỉm cười, "Linh Lung, con tới rồi?"
Linh Lung ngồi ở bên giường, nhìn, "Thật không ngờ rằng, khi tỉnh lại con đã lớn như vậy." Cô nhìn Linh Lung từ đầu đến chân một lượt, trong tròng mắt lộ ra khen ngợi, "Xem con ăn mặc, thật là thành thục rất nhiều. Bây giờ đang làm việc ở đâu?"
Linh Lung không muốn nói cho mẹ, nhưng cũng không muốn nói dối bà, chỉ có thể nói: "Tập đoàn Thượng Quan,con là phụ tá Thượng Quan Ngự Quân."
Khuôn mặt tươi cười củaKhúc Nghiên lập tức âm trầm xuống, lo lắng hỏi: " Tập đoàn? Thượng Quan Tại sao muốn đợi tại bên cạnh hắn? Là con muốn đi ?"
"Không phải là. . . . . . Bởi vì không có tìm được việc khác, cho nên phải đi thay anh ấy làm chút chuyện vặt." Linh Lung không có nhìn mẹ, sợ cô biết mình nói dối.
Quả nhiên Khúc Nghiên không có hỏi nữa, chẳng qua chân thành nói: "Lúc gả cho Thượng Quan Tấn, mẹ đã biết ông ấy là người không có cảm tình. Con cũng biết vợ trước của ông ấy là một cô gái tương đối xinh đẹp, gả cho ông ấy mặc dù đám cưới chính trị cũng là thật sự thương ông ấy. Mẹ đã thấy hình của bà ấy, bà ấy. . . . . . là một nữ nhân khiến cho người khác không thể không yêu. Nhưng ngay cả nữ nhân như vậy cũng không làm Thượng Quan Tấn rung động. Mà Thượng Quan Ngự Quân chính là bản sao của cha nó." Cô nhìn chăm chú vào Linh Lung, khiến Linh Lung lo sợ không yên cúi đầu.
"Mẹ, con đưa mẹ ra ngoài đi dạo? Bên ngoài ánh mặt trời tốt cho sức khỏe của mẹ."
"Được." Khúc Nghiên mỉm cười gật đầu.
Hai mẹ con ở trong vườn hoa ngoài bệnh viện đi lại, nói chuyện riêng tứ. Chỉ một giờ sau, Khúc Nghiên đã kiệt sức, sắc mặt tái nhợt giống như giấy, hô hấp cũng càng ngày càng nhanh gấp rút.
Tâm Linh Lung trùng xuống, biết giới hận của mẹ đã nhanh đến . Nén lệ nước, cô đề nghị trở về, không để cho mẹ nhìn thấy vẻ mặt của mình.
Đỡ mẹ lên giường, nghe giọng cô ngày càng yếu ớt, Linh Lung vội vàng đứng lên muốn đi tìm bác sĩ, lại bị Khúc Nghiên ngăn lại, "Linh Lung, ngồi xuống nghe mẹ nói mấy lời cuối."
"Mẹ! Mẹ đừng nói gì! Con lập tức đi tìm bác sĩ."
"Chớ đi. Tự mẹ cũng biết, thân thể của mẹ đã không được. Nhưng mẹ có mấy lời. . . . . ." Bà thở dốc nói tiếp, "Có mấy lời mẹ muốn nói cho con biết."
Linh Lung an tĩnh ngồi xuống, "Mẹ muốn nói gì? Con nghe đây"
Tay Khúc Nghiên run rẩy sờ lên má của Linh Lung, nước mắt của cô rơi xuống, an ủi nói:


XtGem Forum catalog