Tác giả: Lưu Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.
g đều trở thành một danh từ: Đàn bà, người đàn bà mà hắn từng sở hữu.
Hắn lại nhớ tới việc đánh cược với Lâm Uyển. Lúc đó hắn cười cho qua chuyện, nhưng trước nay chưa từng quên, mặc dù đến tận hôm nay hắn vẫn không cho rằng sẽ có một người như thế tồn tại. Rồi hắn không thể nào tránh việc nhớ đến Lâm Uyển, hắn không thể giữ cô cả đời, biết đâu qua một giai đoạn thân mật rồi thôi, vậy thì nhiều năm sau, liệu hắn có nhớ rằng trong số những người đàn bà kia của mình, có một người tên Lâm Uyển hay không?
Hắn nghĩ nhất định là có. Cho dù quên đi cơ thể của cô, quên đi những cảm giác khi gần gũi cô, cũng sẽ không bao giờ quên cô từng thử mưu sát mình, còn từng bắt tay với kẻ khác tính sổ mình. Chỉ dựa vào hai điểm này, cô cũng đã trở thành độc nhất vô nhị. Lúc nghĩ như vậy, đột nhiên hắn có chút thương cảm, Trần Kình lắc lắc đầu, nhưng lại không kìm được nghĩ, sau bao nhiêu năm trôi qua, Lâm Uyển liệu có nhớ tới mình hay không?
Cô chắc cũng có, bởi vì hắn là người đàn ông đầu tiên của cô, hắn còn từng hại cô gãy xương... Nghĩ đến đây, hắn hình như có phần vui vẻ, rồi thở dài, đàn ông ấy à, quả nhiên toàn thói hư tật xấu, còn hắn, lại là một kẻ tồi tệ nhất trong đó.
Tâm trạng của lão Lý dạo này có thể dùng một bài hát để hình dung, đó chính là “Thấp thỏm”. Gần đây cảm xúc của ông chủ giống như rơm củi đã phơi khô, không cẩn thận một chút là có thể bùng cháy, ông cũng đã nhiều lần vì chút việc nhỏ nhặt không đáng kể mà bị ăn mắng.
Có một lần vì ông chủ vội họp hành mà ông vượt đèn đỏ, kết quả bị khiển trách: “Ông không muốn sống còn kéo tôi chịu cùng đúng không?” Ông sợ đến mức xin thề từ nay về sau nhất định làm một công dân tuân thủ pháp luật. Ngày hôm sau lúc đợi đèn đỏ, không quá nhiều xe, nhưng ông do dự một lúc rồi vẫn quyết định đợi, kết quả lại một lần nữa chịu sự khiển trách: “Cộng cả hai bên lại cũng chẳng đến mười xe, không biết tôi vội ra sân bay à?”
Phải nói trước kia hình như ông chủ không nghe nhạc trong xe, vì nếu không phải bận nghe điện thoại, xem tài liệu thì là vì nhắm mắt nghỉ ngơi. Mấy bài hát đó đều là bản thân ông lúc rảnh rỗi dùng để giết thời gian. Nhưng gần đây ông chủ lúc nào cũng chất chứa tâm sự, chắc cũng chẳng có tâm trí nào ôm đồm công việc, lại thường bảo ông mở ít nhạc điều hòa tinh thần.
Làm tài xế nhiều năm, lão Lý ít nhiều cũng học được chút bản lĩnh quan sát sắc mặt, thăm dò ý tứ. Hôm qua ông để ý thấy ông chủ cau mày, nên sáng ngày hôm sau, trong xe cũng không thấy tung tích bài “Bị quỷ ám” nữa, đương nhiên cũng không thể đổi thành cái gì mà “Truyền thuyết sói đói” được. Kết quả là, để tránh việc vì mấy bài hát tồi mà bị ăn mắng, lão Lý tỏ rõ sự thông minh, quyết định đổi sang mấy bản nhạc không lời.
Chuyện kể rằng, ông gần đây mê đánh Đột kích, yêu thích nhất là bài “Chinh phục thiên đường” trong đó. Ông nghĩ, người có dã tâm giống như ông chủ đây chắc chắn sẽ thích. Nhưng khi giai điệu mạnh mẽ hùng hồn kia vang lên, ông chủ ngồi ghế sau vẫn nhíu mày theo thói quen, chẳng qua ngữ khí không tệ như trước, bình tĩnh yêu cầu: “Đổi bài nào nhẹ nhàng đi.”
Được rồi, lão Lý vội đổi bàn nhạc “For Elise” vừa dịu dàng vừa lãng mạn lại trữ tình, cuối cùng nhìn thấy ông chủ nhắm mắt dựa vào lưng ghế, hình như để lộ ra chút biểu cảm của sự hưởng thụ. Ông cũng tranh thủ thời gian vỗ vỗ trái tim, thầm nghĩ, làm cấp dưới mà dễ sao, đúng là gần vua như gần cọp.
Nhưng lúc bản nhạc phát đến một nữa, Trần Kình bỗng mở mắt, gương mặt không chút biểu cảm, nói: “Bảo ông đổi bài nhẹ nhàng, chứ có bảo ông tìm bài ẻo lả đâu? Đổi đổi đổi!”
Lão Lý hết cách, ông run tay tìm kiếm, nhạc mạnh không được, nhạc nhẹ cũng chẳng chịu, đây không phải vạch lá tìm sâu thì là gì? Đắn đo mãi, cuối cùng ông chọn bài “Street where wind resides”[6'>, nghĩ bụng còn không được nữa thì ngài cứ sa thải tôi luôn cho rồi, không cần hành hạ người khác như vậy. Cũng may, lần này cuối cùng cũng không than phiền, bởi người phía sau... ngủ mất rồi. Nhưng lão Lý vui vẻ chẳng được lâu vì đã đến nơi.
[6'> Street where wind resides: Con phố nơi gió dừng chân.
Trần Kình mở đôi mắt lim dim ngái ngủ, nhìn phong cảnh bên ngoài, nhẹ nhàng nói ra ba chữ: “Đến biệt thự.”
Kết quả là, chiếc xe như tên bay lạc hướng lướt trên đường cao tốc, hồng tâm chính là tòa biệt thự nào đó vùng ngoại ô. Còn lão Lý thì dưới nhạc đệm là dương cầm và nhị hồ cầm, trong lòng hét to điệu “êm ế êm ế ào”, lúc này mới biết phiên dịch ra thì là “kiềm chế kiềm chế nào”, thật là hợp với tình hình.
Hắn đi thẳng lên tầng hai, tìm một vòng không thấy đâu, cuối cùng nhìn thấy bóng dáng Lâm Uyển trong phòng nghe nhìn ở tầng ba. Trong loa phát là một đoạn nhạc đệm dương cầm trầm thấp. Lưng cô quay lại với cửa, nửa ngồi nửa nằm tựa vào sofa trên thảm trải sàn màu gạo trắng. Dưới ánh chiều tà, toàn thân toát lên vẻ dịu dàng, Lâm Uyển như thế này là cực kì hiếm gặp, vì vậy lại càng thêm quý giá.
Hắn bỗng rất nhớ gương mặt cô, tính ra đã đến mười mấy hôm chưa thấy. Nhưng hắn không lập tức đi qua, vì hắn nghe thấy một nữ ca sĩ bắt đ