Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Tác giả: Lưu Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.

quả thật bất tiện.
Sắc mặt Lâm Uyển rất khó coi, yếu ớt mệt mỏi co lại dựa vào lòng hắn, như một con tôm nhỏ bất lực. Trần Kình hôn nhẹ lên vầng trán đẫm mồ hôi, khẽ vỗ vào tấm lưng cong lên của cô. Thời tiết nóng như vậy, điều hòa cũng chưa mở, hắn giày vò một hồi nên sau lưng cũng ướt đẫm, nhưng cơ thể Lâm Uyển lại vẫn lạnh như trước. Hắn nhét tay cô vào lòng mình, muốn truyền cho cô một chút hơi ấm.
Sáng thứ Sáu, Trần Kình vừa mới họp xong báo cáo một dự án, lúc từ phòng họp quay về đi qua thư ký, thư ký hành chính chào rồi nhắc nhở: “Tổng giám đốc Trần, chín rưỡi anh còn có một nghi thức cắt băng cần tham gia.”
Trần Kình sững người, cau mày hỏi: “Tôi đồng ý bao giờ?”
“Một tháng trước, khách sạn này là một người thân thích của anh Lý Vĩ, bạn của tổng giám đốc...”
Trần Kình liếc nhìn đồng hồ đeo tay, còn mười lăm phút nữa. Tuy công việc kiểu này nhân vật chính không đến đúng giờ thì có thể kéo dài thời gian, nhưng hắn không thích lãng phí thời gian của người khác, dù sao cắt băng khánh thành, khách quý cả một đoàn, thiếu mình hắn cũng không việc gì. Hắn mất kiên nhẫn vẫy tay: “Không đi nữa.”
Thư ký lại nói: “Vậy bữa tiệc buổi trưa...”
“Bảo phó tổng giám đốc Hướng đi đi, ai thảo luận cũng như nhau.”
“Vậy chương trình nói chuyện trên ti vi buổi tối...”
“Chương trình gì? Tôi đồng ý bao giờ?” Trần Kình hơi bực, sao việc lộn xộn gì cũng dồn dập đến thế này, hắn lại chẳng phải ngôi sao cả ngày muốn xuất đầu lộ diện để quảng bá hình ảnh.
“Ơ, con đường lập nghiệp...”
Trần Kình vừa nghe bốn chữ kia liền cười nhạt thành tiếng, mỉa mai hỏi: “Đi làm gì? Kể chuyện tôi lập nghiệp như thế nào, nói với người trẻ tuổi rằng, các bạn chỉ dựa vào mỗi sự nỗ lực của bản thân là không đủ, còn phải có người cha tài cán với những mối quan hệ đủ vững chắc làm đá lát đường để trèo lên cao? Cô còn có não không, thân phận này của tôi thích hợp tham gia chương trình kiểu ấy à, việc này mà cũng cho tôi ôm vào người, nghi ngờ tôi chết không đủ nhanh phải không?”
“Ngày Mười Bốn tháng trước, tổ đạo diễn chương trình trực tiếp liên hệ với anh, sau đó tôi cũng xác nhận với anh rồi.” Thư ký bị hắn mắng, cũng rất bực mình, tháng trước rốt cuộc xảy ra chuyện gì, người trước nay không nói hai lời như sếp đột nhiên trở thành người nay thế này mai thế khác, ngay cả trí nhớ cũng chẳng ra sao.
Trần Kình nghe xong, trí nhớ bắt đầu trở lại, tháng trước, tháng trước hắn chỉ toàn lo việc của Lâm Uyển. À đúng rồi, chính là ngày Mười Bốn, hôm đó cô nôn ra giường hắn, mẹ kiếp, nhìn thời kì xui xẻo này chắc sẽ không có việc tốt gì. Hắn nhớ lại lúc thu dọn giường là lúc có hai cuộc điện thoại, khi đó hắn buồn nôn tới mức một chữ cũng không muốn nói, ậm ừ vài tiếng rồi cúp máy, ngay đến đối phương nói gì cũng chẳng nghe.
Trần Kình đuổi thư ký không hiểu tình hình ra ngoài, quay trở về phòng làm việc. Hắn vừa nhìn mấy biểu đồ thống kê ngoằn ngoèo kia trên màn hình máy tính, liền cảm thấy chẳng chút hứng thú, ngày ngày nhìn mấy thứ này, thật phiền. Hắn xoay ghế một vòng, quay ra ngắm trời xanh mây trắng bên ngoài. Hắn chợt nghĩ, nếu sau khi tốt nghiệp không đi theo con đường kinh doanh này, liệu mình sẽ ra sao? Giống như mọi người, từ nhỏ đến lớn hắn cũng có rất nhiều ước mơ, nhưng từ trước tới nay việc kinh doanh đều không được liệt vào, trước khi vào đại học, thậm chí hắn còn từng muốn làm một kỹ sư.
Nhưng sau này tại sao hắn lại thay đổi chứ, bởi vì bỗng nhiên hắn trở nên ham thích quyền lực và tiền bạc, muốn làm cho tất cả mọi người đều không dám khinh thường mình. Vì vậy mà hắn đã vứt bỏ ước nguyện ban đầu, dấn thân vào thương trường khốc liệt, mưa máu gió tanh. Đời người giống như một tờ giấy trắng, xảy ra vài sự việc mang tính cột mốc, để lại trên tờ giấy vài điểm, sau đó lại nối thành đường là xác định quỹ đạo cả đời, một khi đã xác định phương hướng, chẳng có lựa chọn nào ngoài việc đi tiếp.
Giống như những tấm gương đạo đức kia, thường xuyên được tuyên truyền trên ti vi, họ chỉ có thể vĩnh viễn làm người tốt, ngay đến cả đi lậu vé xe bus cũng không được, bởi vì như vậy là không đạo đức, không phù hợp với nhãn hiệu trên người họ. Người như hắn đây lòng dạ u ám, luôn nghĩ những người đó liệu có chán nản, có hối hận hay không, vì làm người tốt quả thật rất vất vả, cái giá phải trả cũng quá lớn. Giống như lời nói của Lưu Đức Hoa trong phim “Thiên hạ vô tặc”, người tốt không hề dễ làm như vậy, bóc ba lớp da của anh còn đơn giản hơn.
Làm người xấu tốt biết bao, không cần bóc da của mình, còn có thể đi bóc da người khác, rồi lại dán lên người mình, thế là lớp da càng ngày càng dày, cho dù là đao thương côn bổng hay là lời bịa đặt nhảm nhí đều không thể tác động gì. Đương nhiên, người xấu cũng cần tiếp tục làm việc xấu, vì nếu người xấu làm việc tốt thì sẽ không quen.
Trần Kình cười nhạo một tiếng, gần đây cũng không hiểu làm sao, thường xuyên xuất hiện sự va chạm giữa tốt và xấu, thiện và ác này. Ngoài cửa sổ, một chú chim sẻ bay qua, thu hút ánh mắt hắn, hắn liền nhớ đến con chim nhỏ kia trong nhà mình


Polaroid