Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Sống Đại Học Xui Xẻo

Cuộc Sống Đại Học Xui Xẻo

Tác giả: Phong Lộng

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341049

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1049 lượt.

gằn từng tiếng.
“Anh còn nói, theo chuẩn đoán của bác sĩ tâm lý trong trường, sở dĩ em có khuynh hướng đồng tính là vì cách thể hiện tình cảm của người mẹ không được dịu dàng. Ngoài ra, làm việc nhà quá nhiều cũng là trở ngại trong quá trình hình thành tính cách một đứa con trai”.
Tôi cốc đầu hắn: “Anh điên rồi hả, nói thế chẳng phải sẽ làm mẹ tôi áy náy muốn chết sao?”.
“Bây giờ bác đối với em rất tốt còn gì”. Vĩnh Kỳ có vẻ rất mãn nguyện với thành quả mình đạt được.
Hừ, uổng công mẹ tôi cưng hắn như bảo bối.
Mùi thơm của thức ăn bay ra.
Mẹ bận tíu tít trong bếp hồi lâu, mồ hôi đẫm trán.
Tôi thò đầu vào.
“Mẹ, để con giúp cho”.
“Không cần đâu, con thi cử mệt rồi, ra ngoài nghỉ ngơi đi”. Mẹ không cho tôi vào bếp: “Đồng Đồng, con ra nói chuyện với anh đi”.
Tôi có chút sửng sốt, ngày trước cứ đụng tới việc nhà là mẹ tuyệt đối không để tôi thoát cơ mà.
Từng đĩa thức ăn nóng sốt lần lượt được mang ra, quả nhiên đều là những món tôi thích – món gà kho tàu tôi cũng thích.
Chúng tôi quây quần bên bàn ăn, mẹ liên tục gắp thức ăn cho tôi.
“Đồng Đồng, ăn nhiều vào con. Vĩnh Kỳ, con tự gắp đồ ăn, đừng khách sáo. Đồng Đồng, ngồi thừ ra đó làm gì, mau ăn đi”.
Mẹ gắp cho tôi một miếng sườn ngon nhất, lại đặt vào bát tôi một miếng rau đã thổi nguội bớt: “Con gầy đi nhiều quá, mẹ nhìn mà xót ruột”.
Da gà bắt đầu nổi lên.
Trước đây mẹ ít khi thể hiện cảm xúc, bây giờ thể hiện ra lại có hơi quá đà.
Dưới sự quan sát chặt chẽ của mẹ, tôi thấp thỏm ôm bát và lấy và để.
“Vĩnh Kỳ, hè này con ở lại đây chơi với Đồng Đồng nhé”.
“Bác, con có chút chuyện, e là không ở lại được”.
Tôi ngớ người, hỏi lại: “Anh bận chuyện gì?”, nói xong liền hối hận, thế chẳng phải là tôi muốn hắn ở lại sao?
Mẹ nhìn tôi một cái, kéo Vĩnh Kỳ sang một bên. Tôi giả bộ uống nước, thật ra hai tai đang căng ra hết mức.
Mẹ hạ thấp giọng nói: ‘Vĩnh Kỳ, không phải vết thương trong lòng Đồng Đồng rất nghiêm trọng sao? Bác sợ không có con, nhỡ nó đột nhiên tâm trạng không tốt thì biết làm sao…”.
“Con thật sự là có việc bận không ở lại được”.
Hừ, nghỉ hè rồi, dĩ nhiên là anh có nhiều chương trình, sao lại đồng ý ở đây được chứ.
“Nhưng… Đồng Đồng biết làm sao? Nó đã quen có con ở bên…”
Ai nói tôi đã quen có hắn ở bên? Vớ vẩn!
“Không sao đâu, chỉ cần bác đừng đánh, đừng mắng Đồng Đồng, quan tâm tới em ấy hơn, dịu dàng hơn, thì tâm trạng Đồng Đồng sẽ có chuyển biến tốt”. Vĩnh Kỳ thì thầm: “Có điều, thời gian vừa rồi con đã tiến hành điều trị tâm lý cho Đồng Đồng nhiều lần, bây giờ không có con ở bên, tâm trạng Đồng Đồng chắc sẽ hơi bất ổn. E là sẽ nảy sinh một số cảm xúc mâu thuẫn, có thể sẽ nói với bác con bắt nạt em, bác tuyệt đối đừng có tin”.
“Ừ, cái này thì đương nhiên bác không bao giờ tin rồi”.
Tên khốn khiếp xấu xa, thô bỉ vô liêm sỉ! Tôi điên tiết cắn miệng cốc.
“Khụ khụ khụ…”
Cứu mạng, bị sặc rồi. Có thể thấy lúc đang nghe lén người khác nói chuyện thì tuyệt đối không nên uống nước.
“Đồng Đồng, con sao thế?”
“Bị sặc rồi à?” Bọn họ vội vàng chạy đến vỗ lưng tôi.
Tôi trợn mắt, vật vã ho một lúc mới trở lại bình thường được. Đang cơn giận, tôi giơ tay đẩy Vĩnh Kỳ về phía sau mấy bước.
“Tôi không cần anh ở lại, anh đi luôn đi”.
“Đồng Đồng, sao thế con?”
“Mẹ, con không muốn Vĩnh Kỳ ở lại, mẹ bảo hắn đi đi”.
“Được, được, Vĩnh Kỳ à, hay là con…”
Thế là, Vĩnh Kỳ chỉ ăn được một bữa gà kho tàu liền cuốn gói ra đi.






Tôi ở nhà, ngày ngày ăn sơn hào hải vị, được mẹ chăm sóc nâng niu từng tí một nhưng lúc nào cũng thẫn thờ, chẳng có hứng thú làm gì. Mẹ tôi đinh ninh đó là triệu chứng do “vết thương tâm lý” tái phát.
“Sao con vẫn gầy như que củi thế này? Cơm mẹ nấu không ngon sao?”
“Mẹ nấu rất ngon mà”.
“Nhưng sắc mặt con càng ngày càng tệ”.
“Làm gì có!”
Tôi chẳng có lòng dạ nào mà cười, vì thế suốt chặng đường quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chán quá, nếu có bạn đồng hành thì tốt biết mấy.
Chỉ cần có người chịu đồng hành với tôi, tôi tình nguyện gọt táo, đưa nước, làm gối cho người đó.
Tâm trạng tự dưng chùng xuống.
Về đến trường cũng là ngày báo danh cuối cùng, bạn bè cùng lớp gần như đã đến đông đủ cả. Tôi nhấc chiếc va ly nặng trịch, đưa tay mở cửa phòng.
Bên trong vô cùng yên ắng, dưới đất còn phủ một lớp bụi.
Không ngờ Vĩnh Kỳ vẫn chưa quay lại.
Tôi nghiến răng. Được lắm, ăn chơi nhảy múa đến giờ này còn không thèm quay về. Mặc dù không có bằng chứng về việc Vĩnh Kỳ ăn chơi nhảy múa, nhưng dựa vào biểu hiện hằng ngày và mức đôj được yêu thích của hắn, tôi không thể nghĩ ra được ngoài việc tụ tập đàn đúm, hắn còn có thể ở đâu.
Uổng công tôi tình nguyện dùng miệng giúp hắn giải quyết vào đêm cuối cùng của học kỳ trước.
Hối hận!
Tôi tức tối lượn qua lượn lại quanh phòng, sau đó ngồi phịch xuống giường. Ngồi một lúc, tôi lấy tay chạm vào ván giường, cảm giác lạnh giá khiến tôi rùng mình.
Thật là, tại sao phải ngồi đần ra như một bà cô già thế