Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc
Tác giả: Tiểu Cá Bạc
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1082 lượt.
ưới còn có một toilet." Duyệt Duyệt lắc bím tóc, cùng ba ba chia sẽ chuyện bản thân mình mới phát hiện.
"Ba ba nhất định là đợi không kịp!" Hạo Hạo biểu tình "Các em không hiểu", "Ba ba, ba có thể đi vào cùng mẹ nói một tiếng, là có thể ừ ừ." Bình thường lúc bé muốn ừ ừ, ngay cả lúc Duyệt Duyệt đang tắm, cũng không có vấn đề gì.
Nhãn tình Tề Thâm sáng lên, vọt tới trước mặt Hạo Hạo, bàn tay to nâng khuôn mặt nhỏ xinh của con, "Ba" hôn một cái, "Con quá tuyệt vời!" Lại vỗ vỗ hai cái đầu khác liền vào phòng tắm.
Bọn nhóc con đồng tình nhìn bóng dáng ba ba vội vã.
"Ba ba, thật đáng thương." Hạo Hạo dường như là thấu hiểu rất rõ liền gật gật đầu, khẳng định nhẫn thật sự vất vả.
"Mẹ thực thảm..." Duyệt Duyệt nhỏ giọng nói thầm, một bên tiểu Tuyên Tuyên tràn đầy đồng cảm liền gật gật đầu, mỗi lần Hạo Hạo ừ ừ khi bọn bé đang tắm rửa, đều rất thúi.
Tề Thâm vài bước đi đến cửa toilet, bên trong truyền ra tiếng nước chảy ào ào, tiếng nước kia giống như móng vuốt mèo cào ngứa nội tâm anh, một trận một trận, tạo nên từng vòng gợn sóng, làm cho tâm trí người ta không khỏi thần đãng, miên man bất định.
Đang tắm khởi Đỗ Nhược nghe được tiếng mở cửa, xoay người kinh ngạc nhìn người đàn ông vào, nhìn khóa cửa phòng tắm, "Anh thế nào vào được?"
"Muốn là mở ra." khóe môi Tề Thâm gợi lên, mang theo một tia tươi cười không có hảo ý, lười nhác nhìn về phía vợ, trong phòng tắm hơi nước mờ mịt, Đỗ Nhược đang đứng dưới vòi hoa sen, dáng người yểu điệu, hai chân thon dài, trong suốt bạch khiết, như dương chi bạch ngọc ngưng tụ thành da thịt, khắc họa ra đường cong tao nhã tuyệt luân tuyệt vời, tràn đầy mị lực mê người, làm cho người ta hít thở không thông. Ánh mắt Tề Thâm càng u ám, anh không tự chủ được tiến lên một bước đem cả người vợ ôm vào trong lòng.
Đỗ Nhược nhất thời giống như tôm bị nấu chín, toàn thân biến hồng, "Anh, anh, anh không phải tắm sao?" Khẩn trương đến nỗi quên giãy giụa.
"Ha ha ha a" trong phòng tắm truyền đến tiếng cười sung sướng của Tề Thâm.
Ngón tay vuốt da thịt trắng mịn, Tề Thâm cúi đầu hôn vai trong suốt như ngọc một cái, dọc theo gáy chậm rãi hôn đi lên, khi hai tay ôm chặt eo của cô, hai chân Đỗ Nhược như nhũn ra.
"Ừm..." Đỗ Nhược biết đại thế đã mất, vươn tay ôm lấy đầu người đàn ông, đứt quãng nói "Con... Còn ở... Bên ngoài..."
"Chơi đùa mệt mỏi, bọn nó sẽ ngủ." Tề Thâm vội vàng hôn lên môi Đỗ Nhược, bất mãn vợ vào loại thời điểm này còn không chuyên tâm, ôm chặt thêm vài phần, khiến thân hình cô mềm mại xinh đẹp không hề có khe hở, dán chặt vào mình.
Trong phòng tắm, sương mù mênh mông, tươi đẹp mà hương thơm, phát ra tiếng thở gấp yêu kiều, tấu ra một khúc xuân ý dạt dào kiều diễm.
Đợi cho đến khi Tề Thâm ôm cả người Đỗ Nhược đỏ bừng, yếu đuối vô lực đi ra, ba bé cưng ở trên giường lớn đã sớm ngủ đến thiên hôn địa ám.
Tề Thâm nhìn người trong ngực, trên mặt xao động đầy nhu tình, đêm nay ngược lại thật sự là mệt chết cô, nghiêng thân thoả mãn hôn trán Đỗ Nhược một chút, đến khi truyền đến tiếng hít thở đều đều, mới tiến nhập mộng đẹp.
Vô Đề
Bên trong nhà Dương Khải Thành, hai vợ chồng Dương Khải Thành và Dương Tinh Tinh nằm ở trên giường, tuy rằng đêm đã khuya, nhưng hôm nay Đỗ Nhược đến làm cho Dương Tinh Tinh không ít khó chịu, cô lôi chồng của mình nói không ngừng.
"Hừ! Cũng không biết có phải hay không là cố ý, chuyên môn ở trước mặt em nói chuyện con cái." Dương Tinh Tinh tức giận bất bình nói. Cha cô cùng cha Dương Khải Thành là bạn tốt, hai người từ nhỏ đã biết nhau, về sau Dương Khải Thành đi tham gia quân ngũ, cô liền thi lên đại học, đến khi Dương Khải Thành thăng lên thượng úy, cho phép người nhà tùy quân, hai người liền kết hôn, tính tính cũng gần 5 năm, nhưng đến bây giờ hai người bọn họ đều vẫn chưa có con. Tuy rằng Dương Khải Thành cùng người trong nhà đều an ủi cô không có vấn đề gì, nhưng Dương Tinh Tinh tìm không ít bác sĩ, còn nghe rất nhiều cách, ăn không ít thuốc, đều vẫn không có tác dụng, sau khi thấy Chu Thụy cùng Triệu Hiểu Mạn kết hôn rồi có con cũng đã hai tuổi, Dương Tinh Tinh càng sốt ruột, đối với vấn đề con cái cũng thật mẫn cảm.
Dương Khải Thành bất đắc dĩ vỗ vỗ lưng vợ, nhưng là không hi vọng cô cùng vợ đội trưởng ở chung không tốt, thấy được đội trưởng thật sự thật để ý chị dâu, "Chị dâu căn bản cũng không biết chuyện của chúng ta."
"Làm sao anh biết cô ta không biết?" Dương Tinh Tinh thấy anh bênh Đỗ Nhược như vậy, xoay người đè lên anh, chua xót nói, "Anh là không phải cảm thấy người ta xinh đẹp."
"Vâng, vâng" Tề Duyệt Duyệt cùng tiểu Tuyên Tuyên phụ họa gật đầu.
"Chị dâu, chị dạy thật tốt." Triệu Hiểu Mạn hâm mộ nhìn Đỗ Nhược không nói lời nào, đang ôn nhu nhìn ba bé cưng.
"Bé cưng nhà em còn nhỏ, từ từ sẽ vậy, sẽ không thua kém ba bé này." Đỗ Nhược nhìn về phía cô, cũng không ngại ngùng, cô cảm thấy ba bé cưng nhà mình quả rất ngoan, không cần phải giả mù sa mưa nhường tới nhường lui.
Hiển nhiên Triệu Hiểu Mạn