Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341588
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1588 lượt.
h vĩnh viễn chỉ thuộc về quân đội." Lưu Vũ cũng hết cách.
Nguyên nhân bị hủy ngày nghỉ là do phải diễn tập với nhiều nước liên minh vào tháng ba, nhưng thuộc bộ đội chủ lực nên phải chuẩn bị trước.
Nhiều xe liên hiệp diễn tập mấy năm trước đã tiến hành một lần, chuyện này lúc ấy Lưu Vũ cũng tham gia, kết quả lần này lại cử hành diễn tập chống khủng bố đạn thật, thời gian còn đúng lúc này.
Lưu Vũ, Cao Phong, và cả hai người phụ nữ đều rất đau lòng.
Hôn lễ bị hủy là chuyện rất lúng túng, vì việc này bao hàm kỳ vọng của nhiều người.
"A Vũ. . . . . ." Ban đêm, Từ Nhan cũng nhịn không được nữa, ôm lấy Lưu Vũ cắn mạnh một hồi.
Từ Nhan biết rõ hơn ai khác, một khi đi diễn tập, cô sẽ có một thời gian dài không thể gặp Lưu Vũ, ít nhất cũng một tháng, thật là khổ sở mà.
Bởi vì biết sự khổ sở khi chia lìa nên cô đột nhiên trở nên chủ động.
Dòng nước xiết tình yêu chảy giữa hai người khiến kích tình bắn ra bốn phía, trình diễn trong căn phòng nhỏ.
Từ Nhan cũng đi theo chồng vì mình cô ở lại nhà họ Lưu cũng không làm gì cả, hơn nữa thời gian nghỉ phép của cô cũng hết rồi, nhân lễ mừng năm mới cô phải về nhà mẹ một chuyến.
Sau khi Cao Phong trở về, Giai Giai cũng vội vàng đi theo, đôi người yêu này thật sự không xa nhau được.
Ba mẹ Lưu hết cách, người tới cùng nhau tới, mà đi thì cũng đi hết.
Người vừa đi, nhà họ Lưu liền có vẻ vắng lạnh không ít, nhìn thiếp mời, ba mẹ Lưu chỉ thấy lòng chua xót, đây là mặt trái của việc họ muốn con trai đi bộ đội.
Dù chuẩn bị diễn tập, nhưng Lưu Vũ vẫn không quên báo cáo kết hôn của Cao Phong và Giai Giai, ở trong lòng anh, chuyện này còn quan trọng hơn diễn tập nhiều.
Nhưng anh không biết, sắp tới anh phải nghênh đón một cơn bão lớn.
Rất nhiều năm sau đó nhớ tới chuyện này, Lưu Vũ vẫn còn sợ hãi, nhưng lúc này anh lại không biết gì cả.
Từ Nhan trở lại thành phố N, trừ mấy ngày đến mừng năm mới với cha mẹ, Từ Nhan luôn chạy đến quân khu.
Làm vợ đồng chí có lúc phải hy sinh thời gian của mình, bởi vì chồng họ thường bận rộn trong quân khu không có thời gian về nhà.
Lưu Vũ rốt cuộc bắt đầu bận lên, cả tuần đều bận khiến anh không thở nổi, gặp vợ chỉ cảm thấy áy náy.
"Tiểu Nhan, năm này chưa kịp qua đàng hoàng anh đã bị hủy ngày nghỉ, cả hôn lễ cũng không kịp làm cho em." Trong lòng cũng đang âm thầm nghĩ, diễn tập xong nhất định phải bồi thường cho cô một hôn lễ hoàn mỹ.
Từ Nhan không nói gì, từ sau khi cô gả cho Lưu Vũ, cô đã biết anh luôn bị chuyện vụn vặt ở quân khu kéo chân.
Lưu Vũ trừ bận chuẩn bị cho cuộc diễn tập, rồi lại bận viết báo cáo kết hôn cho Giai Giai và Cao Phong, còn phải bận cạnh tranh đển lên chức trưởng phòng chính trị.
Chánh trị trưởng trước đó bởi vì lớn tuổi và một số nguyên nhân khác nên đã chuyển nghề, hiện tại cạnh tranh vị trí này có ba người, ngoài Lưu Vũ còn có hai người phó phòng chính trị khác.
Mà Lưu Vũ, thì nhất định phải lấy được vị trí trưởng phòng.
"A Vũ, anh sẽ thăng lên vị trí đó sao?" Từ Nhan nằm ở trong ngực của anh hỏi anh.
"Khó mà nói, hai vị khác cũng rất ưu tú, chỉ sợ lần cạnh tranh này sẽ cực kỳ kịch liệt."
"Hay là em đi nói chuyện với anh hai, bảo anh ấy giúp anh chút." Từ Nhan cảm thấy cơ hội lần này không thể bỏ qua, cho nên cần thiết dựa vào quan hệ.
"Trước không cần, năng lực của mình tự mình biết, lần cạnh tranh lên chức trưởng phòng này anh thắng chắc." trong mắt Lưu Vũ có ánh sáng tự tin.
Đối với Lưu Vũ, Từ Nhan vẫn có lòng tin, người chồng do chính cô tình có ưu tú không, trong lòng cô rõ ràng nhất. Nhưng lòng người hiểm ác, ai biết hai đối thủ cạnh tranh này có ra tay sau lưng Lưu Vũ không, cho nên phòng bị là cần thiết. Nếu nói quan hệ thì quan hệ của nhà cô cũng không ít hơn người ta.
"Đừng suy nghĩ, ngủ đi." Lưu Vũ ôm lấy cô, híp mắt lại.
Gần đây anh quá bận rộn, cũng quá mệt mỏi, đối với chuyện đứa nhỏ cũng không nhiệt tình và vội vàng như trước, thuận theo tự nhiên, đây là chuyện duy nhất trước mắt anh có thể làm.
Từ Nhan cũng có ngăn cách với chuyện đứa nhỏ, vì chuyện Giai Giai nôn nghén khiến cô sợ hãi, cho nên cô cũng không mong có con lắm, có nhiều thời gian sống thế giới hai người chưa hẳn không phải chuyện tốt.
Nhưng Từ Nhan vẫn lo lắng cho Lưu Vũ, lo lắng vị trí mà anh đang cạnh tranh sẽ bị người khác dùng quan hệ đoạt mất. Xã hội ngày nay là dựa vào quan hệ, làm người chính trực cũng vô dụng, người ta đi cửa sau là có thể cướp hết mọi nỗ lực của bạn. Dù cô không dựa vào quan hệ, cũng lo người khác dùng quan hệ để gài bẫy Lưu Vũ.
Cô bèn gọi điện thoại cho anh hai Từ Lỗi: "Anh hai, gần đây như thế nào? Rất hạnh phúc với Đồng Diệp phải không?" Cô gọi Đồng Diệp quen rồi, trong khoảng thời gian ngắn cũng không cách nào sửa gọi chị dâu.
"Quả thật hạnh phúc, có bà xã còn có con quả thật vui vẻ. Em gọi điện thoại đến không phải chỉ để hỏi thăm vợ chồng anh chứ?" Từ Lỗi hiểu rất rõ em gái của mình, nó không thể vì chuyện này mà gọi đến. di ễn đà n lê qu ý đ ôn