Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.

ta tìm chỗ nào ăn đi, hôm nay con mời." Lưu Vũ lại nói.
"Đúng vậy, mẹ Đồng, về nhà , mẹ còn phải nấu cơm, hay là chúng ta tìm một chỗ nào đó ăn đi, giờ lại trễ như vậy, cũng đừng về nhà ăn." Từ Nhan hưởng ứng lời của Lưu Vũ.
Nói là tùy tiện tìm một chỗ, thật ra cũng không phải là tùy tiện, dù không phải nơi sang trọng, nhưng cũng là nơi nổi tiếng của thành phố về hải sản. Thành phố N là một thành phố ven biển, thứ khác ở nơi này thì không có, riêng hải sản thì vô cùng phong phú, tươi đẹp. Hải sản thành vị của thành thị, bên trong có rất nhiều nhà hàng hải sản xa hoa, cao cấp, tài nấu nướng cũng đều là tốt nhất . Nhưng bọn họ nghĩ Đồng Diệp vừa bị thương, không ăn được hải sản, dù sao thì hải sản cũng không tốt đối với vết thương. Cho nên lúc chọn món ăn, đều nghĩ cho Đồng Diệp, chẳng những gọi hải sản, cũng gọi những món ăn khác.
Ăn bữa cơm này tốn không ít thời gian. Sau khi ăn xong, Lưu Vũ lái xe đưa mẹ con Đồng Diệp về nhà trước. Lưu Vũ suy nghĩ chu đáo lại nhiệt tình, dịu dàng khiến mẹ Đồng tương đối hài lòng, khen Từ Nhan được gả cho người chồng tốt.
Mẹ Đồng khích lệ, khiến Từ Nhan rất vui, trong lòng ngọt ngào, ai bảo cô gả cho một ông chồng tốt chứ? Ngồi trên xe Lưu Vũ, ngồi ở chỗ cạnh tài xế, cô không muốn nhúc nhích, bởi vì ăn quá no, cô phải tiêu hóa một chút đã.
Ngồi bên cạnh, Lưu Vũ thấy vậy, trên mặt anh nở nụ cười, liền nghiêng người sang muốn hôn cô, lại bị Từ Nhan giơ tay ngăn lại, cô nhắm mắt lại, nói: "Lái xe của anh cho tốt đi, tính mạng của em đặt trên tay anh đấy."
Lưu Vũ cười ha ha, đạp cần ga, đi với tốc độ nhanh hơn, trong lòng anh chỉ muốn nhanh chóng về đến nhà, để có thể ân ái với bảo bối của mình, làm tất cả những chuyện của vợ chồng.






Lưu Vũ rất khó được về nhà, bởi vì khoảng thời gian này anh đang đi kiểm tra, nhưng việc anh về nhà lần này lại nằm trong dự liệu của cô, bởi vì cô biết tính tình Lưu Vũ, tân hôn của bọn họ, nhất định anh sẽ tìm cách để trở về.
Lưu Vũ nghiêm túc ngồi lái xe, Từ Nhan ngồi bên cạnh, nhắm mắt làm bộ như đang ngủ, thật ra thì ánh mắt kia hơi mở, lẳng lặng nhìn gò má của anh. Đây là lần đầu tiên cô nhìn anh như vậy, lần đầu tiên nhìn anh trong trạng thái như vậy. Đột nhiên cô phát hiện ra anh không bình dị như cô vẫn nghĩ, mà dáng vẻ của anh xuất sắc cuốn hút mê người.
Lưu Vũ cũng không phải rất tuấn tú, nhưng lại có sức hấp dẫn trí mạng. Đặc biệt là ánh mắt dịu dàng, mỗi khi anh chăm chú nhìn người khác, luôn ấm áp giống như ánh nắng.
Tục ngữ nói, người đàn ông đang lái xe là đẹp trai nhất, lúc này Lưu Vũ có một vẻ thu hút không diễn tả nổi, trái tim cô nảy lên giống như bị điện giật
" Làm gì mà em nhìn anh ghê thế?" Lưu Vũ đột nhiên quay đầu lại nhìn cô.
"Bà xã, đã thức rồi hả ?" Lưu Vũ nhìn cô với vẻ mặt mờ ám.
"Anh nằm bò trên người em làm gì? Sao không chú ý lái xe cho tốt đi?" Từ Nhan giả bộ tức giận hỏi.
"Bà xã đang nằm ở bên cạnh thế này, bảo ông xã làm sao chịu được? Bà xã, về sau hàng ngày anh đều về nhà có được hay không?" Lưu Vũ dùng sức hôn lên mặt của cô hỏi.
"Sao anh không mở cửa xe ra?" Từ Nhan trừng hắn.
Lưu Vũ lại có cảm giác không muốn dừng tay chút nào, cô lại muốn đẩy anh ra, phê bình: "Xem ra anh đã say thật rồi, đã uống rượu thì đừng lái xe, để cho em lái xe thôi. Anh đã thích cái ghế phụ này như vậy, em liền cho anh rồi."
Nhưng mà Lưu Vũ cũng không dễ dàng buông tha cô như vậy. Anh lại thích thú kiểu chơi đùa thế này, hơn nữa như vậy cũng rất kích thích.
"A Vũ, anh làm gì đấy? Đây là trên đường lớn, anh điên rồi? Đừng quên anh là quân nhân, ngộ nhỡ làm cho người ta . . . . . ." Nói được nửa câu, miệng đã bị người khác chặn lại.
Hiện tại, Từ Nhan càng ngày càng cảm thấy Lưu Vũ trở nên bỉ ổi, lại dám ở trong xe trên đường lớn động tay động chân với cô. Mặc dù bọn họ là vợ chồng, nhưng ngộ nhỡ bị người ta bắt gặp thì làm thế nào? Hơn nữa lại còn là quân đội, mặc dù trên người anh không mặc quân trang, nhưng chỉ nhìn một cái cũng biết là một quân nhân, cho nên trong lòng cô rất lo lắng.
Lúc mới đầu đúng là Lưu Vũ có ý muốn vui đùa, kết quả về sau lại trở nên biến đổi, hơi thở của anh cũng nặng thêm. Ở trong xe hôn môi cảm giác không thoải mái, bởi vì xe được cấu tạo đặc biệt, người chỉ có thể nằm nghiêng ở trên ghế. Lúc này anh nghiêng người sang, thân thể cũng nghiêng theo, rất không thoải mái, nhưng lại rất kích thích, còn sự căng thẳng lo sợ bị phát hiện, ngược lại khiến hai người cực kỳ rung động. Cái này giống như hai người đi dã ngoại, trong lòng lo lắng có người tới đây, nhưng lại không nhịn được kích thích, làm cho người ta hết sức hưởng thụ loại khoái cảm kia.
"Không sợ, đây là xe quân đội, bọn họ sẽ không kiểm tra." Lưu Vũ ngậm môi của cô, vừa hôn vừa trả lời.
Lúc mới bắt đầu Từ Nhan còn hết sức phản kháng, bởi vì trong lòng sợ bên ngoài có người đi tới, nhưng khi anh hôn vào đôi môi, cô bắt đầu hòa hợp dần, sức phản kháng cũng ít đi, giãy giụa cũng biến thành rên rỉ.
Thật ra thì trải


XtGem Forum catalog