Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi
Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341647
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.
n luyện hàng năm ở quân đội, không chạy được mấy bước liền bị anh ta đuổi kịp, lúc này cô hận mình tại sao lại mang giày cao gót hơn bất kì lúc nào, nếu không mình cũng không rơi vào thế bị động như vậy.
Anh tóm lấy cánh tay cô hỏi: "Sao em lại chạy?"
"Buông tay!" Từ Nhan nhìn anh ta chằm chằm giận dữ mắng.
"Nhan Nhan, hình như em đang trốn tránh anh, đang sợ anh... Rốt cục anh đã làm gì sao, để cho em ghét bỏ anh như vậy?" Hình như Triệu Thượng vĩnh viễn cũng không biết mình sai ở đâu.
Từ Nhan đã không muốn nói với người đàn ông tự cho mình là đúng đang đứng ở trước mắt này nữa rồi, thừa dịp anh ta chưa chuẩn bị, cô dùng một cái tay khác đột nhiên bắt lấy bả vai anh ta, lại dùng sức lui về phía sau, ném anh ta qua với một cú quăng ngã tuyệt đẹp.
Nếu như đổi lại là ngày bình thường thì cô sẽ không đẩy được anh ta, mặc dù anh ta đang là lính kỹ thuật trong bộ đội, có được huấn luyện, thì dù cô có học chút thuật phòng thân, cũng không thể khiến anh ta nhúc nhích . Nhưng lúc này, anh ta hoàn toàn không có phòng bị, nên cô chui cá vào chỗ trống, đồng nhất đẩy anh ta xuống đất.
Từ Nhan dùng sức đá anh ta một cái, liền phóng tới cửa thang máy.
Triệu Thượng bị cô đẩy ngã trên mặt đất, mặc dù còn không đến mức té thành tàn phế, nhưng cũng là rất đau, cộng thêm một đạp cuối cùng của cô, cảm giác bị giày cao gót giẫm ở trên người thật không dễ chịu. Bên cạnh có nhân viên thư viện đi qua, nhìn dáng vẻ nhếch nhác của anh cũng che miệng cười khẽ rồi mới đi lướt qua anh. Chờ anh phản ứng kịp, đứng dậy đuổi theo thì Từ Nhan đã vọt vào thang máy. Anh dùng sức ấn nút thang máy, nhưng thang máy đã đi xuống, anh lại ấn nút thang máy bên cạnh, vừa nhìn thấy thang máy vẫn còn ở 18 tầng, không kịp đợi nên anh liền chạy về phía cửa cầu thang bộ.
Khi Từ Nhan vọt vào thang máy, lúc cái bóng người đó xông tới khi thang máy đóng lại, cô ở trong thang máy nhắm hai mắt lại, cảm thấy hốt hoảng cô cấp tốc đi thang máy xuống lầu dưới. Trong thang máy, cô đột nhiên cảm nhận được sự vô dụng của mình, cảm giác vô lực rất không giải thích được, dù bề ngoài có mạnh mẽ thế nào đi nữa, ngụy trang thế nào đi nữa thì ngay lúc này đây trong lòng cô lại vẫn yếu ớt không chịu nổi. Thì ra cho tới bây giờ cô cũng chưa từng mạnh mẽ, cái loại ngụy trang không muốn để cho người khác nhìn thấy trái tim yếu ớt kia của cô, thì ra đúng là không thể chịu được một chút đả kích như vậy.
Thật không nghĩ tới, sắp hết năm còn gặp phải chuyện làm cho người ta nhức đầu như vậy. Mặc dù cô biết cái tên Tiểu Triệu này không làm được chuyện gì, nhưng ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa cô và Lưu Vũ, tuy chuyện như vậy chỉ có tỷ lệ rất nhỏ nhưng cô cũng không muốn để cho Lưu Vũ biết, tránh cho đến lúc đó lại dây dưa không rõ.
Mới ra cửa thang máy, cô liền đụng phải một người, tốc độ cô lao ra rất nhanh, cũng không có thấy rõ bóng người, cô lấy tốc độ như đạn bắn va vào trong ngực người kia.
Từ Nhan cứ như vậy mà đi vào, cơ thể bất ổn, lảo đảo lùi về phía sau, không khỏi "A" lên một tiếng.
Cô tưởng rằng cái mông của mình sắp phải gặp hoạ rồi, thì được một cánh tay kịp thời kéo lại, cánh tay kia vừa dùng lực, ôm cô vào trong lòng, bên tai truyền đến một giọng nói dịu dàng đầy lo lắng: "Tiểu Nhan?"
Nghe được giọng nói quen thuộc đó, nước mắt của Từ Nhan lại một lần nữa không thể khống chế, đem toàn bộ uất ức của mình phát tiết lên người anh, cũng không thèm màng đến việc nước mắt của mình có làm bẩn quần áo của anh hay không.
Ở phía bên trên, mặc dù nói Triệu Thượng cũng không làm gì cô, chỉ làm cho cô cảm thấy khó chịu ở trước mặt đồng nghiệp thôi, nhưng là không biết vì sao, ở trước mặt của Lưu Vũ, cô không thể nói ra hết uất ức của mình, chỉ muốn ở trong lòng anh mà khóc thật to.
Lồng ngực của Lưu Vũ thật ấm áp, làm cho cô cảm thấy rất an tâm, cũng chỉ có ở trong lòng của anh, cô mới có được cái cảm giác an toàn đó, chỉ khi hướng về phía anh, cô mới có thể thật sự tỉnh táo trở lại. Có lẽ là do anh là chồng của mình, cho nên khi ở trước mặt anh cô mới cảm thấy yên tâm như vậy, tựa như chim nhỏ tìm được cây đại thụ, có chỗ dựa vững chắc.
Lưu Vũ cảm thấy thân thể Từ Nhan cứng đờ, càng ra sức kéo anh hơn, anh cảm thấy kỳ quái, liền nhìn lại phía sau, thấy một người đàn ông đang đứng đó, mặt một bộ tây trang màu xanh nhạt.
"Tiểu Nhan, có người gọi em kìa." Lưu Vũ cảm thấy người đàn ông đó rất chói mắt, nên nghi ngờ nhìn anh ta.
Rốt cuộc người này là ai vậy? Là người đàn ông khiến Từ Nhan mất không chế sao? Chẳng lẽ. . . . . . Là tình yêu đầu của cô? Lưu Vũ hít vào một hơi, Anh cũng biết chuyện tình yêu đầu đời của Từ Nhan, cô đã từng lể chuyện này cho anh nghe, cũng biết Từ Nhan đối với người này tình thâm nghĩa nặng, nói không ghen đó là giả, nhưng lúc này cô là vợ của anh, ai cũng đừng hòng có ý khác với người phụ nữ của anh. Bất kể cậu ta có là tình yêu đầu đời, bất kể cậu ta có tình thâm hay không tình thâm, anh vẫn là chồng hợp pháp, ai cũng đ