Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341617

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1617 lượt.

rất đau lòng, chỉ hy vọng Lưu Vũ quan tâm mà hỏi cô ta một câu, cho dù quay đầu lại liếc nhìn cô ta một cái.
Nhưng chẳng có gì cả, Lưu Vũ không quay đầu lại, thậm chí ngay cả phản ứng với cô ta cũng không, căn bản không muốn trả lời cô ta, trong lòng anh bây giờ chỉ lo lắng cho vợ của anh, chỉ có vợ của anh mới nhận được được tình cảm sâu sắc và sự quan tâm của anh.
Từ Nhan nằm trong ngực của chồng, một màn vừa rồi, vừa bắt đầu là cô cố ý không muốn tránh, sau đó cô toàn tâm chú ý tới Lưu Vũ, không chú ý tới sự khác thường của Chu Lâm phía sau. Nói cô phạm sai lầm, không bằng nói này đây là cơ duyên xảo hợp.
Vừa rồi Lưu Vũ bất chấp tất cả xông tới, nhớ lại một màn nguy hiểm như vậy, Từ Nhan cảm thấy mình dò xét cũng không có tác dụng.
Nếu cô nghĩ đến hậu quả, có lẽ cô sẽ không dò xét, cũng không để Chu Lâm có cơ hội tổn thương Lưu Vũ, càng không khiến Lưu Vũ đứng trong dòng xe cộ nguy hiểm.
Dao cắt móng tay của Chu Lâm vốn muốn vạch trên người mình, là Lưu Vũ chạy như bay tới đỡ thay cô. Cô biết Chu Lâm liều mạng như vậy là đã tới đường cùng, có thể nói Chu Lâm lúc ấy coi như không đâm cô chết, cũng muốn làm cô bị thương, nếu cô không bị thương nặng, cũng bị dao cắt móng tay phá hủy khuôn mặt.
Câu nói cuối cùng của Lưu Vũ thật sự khắc sâu vào lòng cô. Cô chưa từng thấy Lưu Vũ tức giận như vậy, nét mặt như muốn ăn thịt người. Đúng như anh nói, anh không đánh phụ nữ, nếu như không có nguyên tắc này, có lẽ anh đã giơ nắm đấm, có lẽ hiện tại Chu Lâm đã nằm trên mặt đất.
Đối với Chu Lâm, cô không có bất kỳ đồng tình nào, thậm chí có chút vui sướng. Đối với người thứ ba này, cô không thể đồng tình, bởi vì đối phương sẽ cướp người đàn ông của cô đi.
Cô biết cô ta sẽ không bỏ qua cho mình, lúc trước cô chưa từng muốn đuổi cùng giết tận, nhưng hành động điên cuồng lần này của cô ta đã chọc giận Từ Nhan.
"A Vũ, mới vừa rồi anh làm em sợ muốn chết." Cô nói chuyện anh chạy như bay vào dòng xe.
"Không ai có thể tổn thương em, mặc kệ là ai, anh đều không lưu tình." Lưu Vũ cho là cô hỏi chuyện anh đối xử với Chu Lâm.
Từ Nhan vùi đầu thật sâu vào trong ngực của anh, giọng nói rầu rĩ truyền ra từ trong ngực: "A Vũ, mới vừa rồi em rất sợ hãi, em thật sự rất sợ. . ."
"Đừng sợ, có anh ở đây, anh sẽ không để ai gây tổn thương cho em." Lưu Vũ bảo đảm.
"Chúng ta đi bệnh viện đi, vết thương trên tay của anh cũng không nhẹ."
"Được."
"Sau này đừng làm chuyện ngu ngốc như vậy."
"Đối với chuyện của em, ở trong mắt anh không phải là chuyện ngốc."
Hai người ngọt ngọt ngào ngào nói, nhưng không biết ánh mắt Chu Lâm bắn
ra tia ác độc sau lưng, đối thoại của hai người bọn họ, toàn bộ truyền vào tai cô ta.
"Lưu Vũ, Từ Nhan, tôi sẽ không bỏ qua cho hai người, tuyệt đối không bỏ qua!" Cô ta gào thét trong lòng, nhưng nước mắt cũng đã chảy xuống từ trong đôi mắt trống rỗng.
Có lẽ tương lai không lâu, sẽ nghênh đón đến một trận bão táp, về phần trận bão táp này sẽ gây tổn thương cho ai, đến cuối cùng là người nào, cũng không thể biết được.






Từ Nhan luôn luôn theo châm ngôn: người không phạm tôi tôi không phạm người, người đã phạm ta ta tất phạm người.
Cô không phải không biết sự mờ ám của Chu Lâm, chỉ là cô làm bộ như không biết thôi.
Từ Nhan cũng không có chuyện gì làm, mỗi ngày đi dạo phố nói chuyện phiếm với ba mẹ chồng, ngày tháng rất nhàn nhã nên dường như quăng hết chuyện của Chu Lâm ra khỏi đầu. Vết thương trên cánh tay Lưu Vũ, thật ra thì không coi là nghiêm trọng, chỉ là một chút ngoại thương da thịt, tựa như anh nói tổn thương nặng hơn trong khi huấn luyện anh cũng đã bị. Nhưng mà anh luôn mượn việc cánh tay có thương tích bảo cô tắm cho anh, còn nói là: vết thương không thể đụng vào nước.
Đối với hành động khác thường của Chu Lâm, lúc ấy Từ Nhan nửa đùa nửa mỉa mai: "Năm đó sao anh lại yêu cô ta chứ?" Ý là người phụ nữ điên cuồng như vậy, sao anh còn như si như cuồng.
"Năm đó cô ta không phải như thế." mặc dù Lưu Vũ rất không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể không thừa nhận bây giờ Chu Lâm có một loại cảm giác làm cho người ta sợ hãi.
Ngày thứ hai, điện thoại di động có tin nhắn: cô ta muốn lao ra khỏi bệnh viện, nhưng bị người ta ngăn lại.
Người phụ nữ trong hình có vẻ mặt như muốn ăn thịt người, làm cho người ta buồn cười nhưng cười không ra được.
Ngày thứ ba, cô ta la to nói lớn, bắt đầu đập đồ ở trong bệnh viện.
Vẫn là hình, nhưng lúc này người phụ nữ trong hình dù vẫn dữ dằn, vẻ mặt lại mệt mỏi vô cùng.
Ngày thứ tư, cô ta bắt đầu gọi điện thoại, hình như có hành động phá rồi.
Trong hình, người phụ nữ đang gọi điện thoại, cũng đang tra máy vi tính, còn viết thư nặc danh. Từ Nhan cau mày, rồi lại giãn ra.
Từ Nhan vĩnh viễn chỉ trả lời lại một câu: giám thị chặt chẽ, không cho cô ta có hành động quá khích.
Lần đầu tiên, Từ Nhan có khoái cảm vì là con của cán bộ cao cấp, thân phận khiến cô thấy mâu thuẫn này lại có chỗ tốt của nó. Từ rất nhiều báo cáo được gửi tới,