XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342883

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2883 lượt.

ầm:
_Hạo Du, con cho vợ con uống đi, con bé trông có vẻ ốm yếu quá.
_Vâng ạ, mẹ cứ xuống trước đi.
Bây giờ đến Hạo Du “đuổi” mẹ mình xuống để có thời gian ở một mình bên Tiểu Minh. Tất nhiên là người thông minh như mẹ cậu đã nhận ra ngay điều đó, bà cười hiền từ, quay lại nhìn Tiểu Minh một tý rồi đi ra, không quên đóng kín cửa.
Chờ đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân của mẹ, Hạo Du mới đến ngồi bên cạnh giường Tiểu Minh, vẫn ra vẻ lạnh lùng với cô:
_Này, dậy đi, mẹ tôi mang nước cam lên cho cô đó.
Nghe tiếng Hạo Du, Tiểu Minh – đang nằm trùm kín chăn – liền ngồi dậy. Cầm cốc nước cam anh đưa, Tiểu Minh cứ nhìn chằm chằm vào nó rồi mới đưa lên miệng uống. Rồi cô rón rén đưa mắt nhìn trộm Hạo Du một cái và lại cụp mắt xuống ngay. Cô sợ anh sẽ nhìn thấy cái nhìn đầy yêu thương cô dành cho anh mất, cô biết là cô không thể làm như vậy được. Cho dù cô có yêu anh đến mấy, tình yêu của cô cũng chẳng mang lại hạnh phúc cho anh, thậm chí còn làm Tú Giang phải chịu khổ. Cái Tiểu Minh cần, là Hạo Du được hạnh phúc, bên người anh yêu.
Có lẽ…cô phải từ bỏ thật rồi…
Tiểu Minh mỗi lần đưa cốc lên miệng uống là lại lén quay sang nhìn lướt qua anh một cái. Đã bao lâu rồi cô không được ở gần bên anh như lúc này, cảm giác như hàng thế kỉ đã trôi qua vậy. Và…cô nhớ anh đến mộng mị. Hóa ra, cô cứ đang tự lừa dối, tự an ủi mình thôi chứ Hạo Du đâu có ở bên cô, đâu có cười với cô. Anh lạnh lùng lắm, và anh đang ở bên Tú Giang kia kìa. Chắc anh hạnh phúc lắm nhỉ?
_Hạo Du, anh có hạnh phúc không?
Câu hỏi được phát ra trong vô thức từ những suy nghĩ trong lòng, tuy rất nhỏ nhưng Hạo Du ngồi cạnh vẫn nghe thấy. Cậu hơi ngạc nhiên, quay sang nhìn Tiểu Minh thì bắt gặp ngay ánh mắt của cô. Hạo Du miễn cưỡng gật đầu.
_Em muốn nghe anh nói, anh có hạnh phúc không, khi ở bên Tú Giang?
Vì Hạo Du đã để ý đến lời nói của cô nên Tiểu Minh quyết định sẽ hỏi tất cả những gì cô muốn biết lúc này. Tất cả, để rồi…quyết định…
_Ừ, tôi hạnh phúc.
_Anh trước giờ vẫn chưa bao giờ cần em, dù chỉ một tý thôi sao. – Tiểu Minh nhìn Hạo Du đau đớn.
_Ừ, chưa bao giờ cần.
Một lời nói ra mà sao khiến cả hai trái tim cùng tan nát. Hạo Du nói ra vô cùng đau đớn. Tiểu Minh nghe thấy cũng vô cùng đớn đau. Cô cứ ôm lấy ngực, cố gắng kìm nén nước mắt sắp tuôn trào đến nơi để tiếp tục hỏi Hạo Du.
_Vậy…anh có thể cho em biết mục đích của anh khi chấp nhận lấy em không?
Tiểu Minh nhìn đăm đăm vào mắt Hạo Du, cố hỏi nốt câu hỏi mà cô vẫn muốn biết từ khi anh đồng ý cưới cô đến bây giờ. Cho dù câu trả lời có làm cô đau khổ, Tiểu Minh vẫn muốn được biết rõ mục đích của anh khi chấp nhận cuộc hôn nhân này.
_Vì…bố tôi chỉ muốn cô làm con dâu nên… – Hạo Du cũng nghẹn ngào nói không thành lời, tại sao Tiểu Minh lại hỏi đến chuyện cậu đã quên lâu rồi cơ chứ, tất cả những gì định nói ra đây, đều là những chuyện “xưa cũ”, là chuyện trước khi cậu có tình cảm với cô mà thôi – nên…để dễ dàng đến được với Tiểu Giang, tôi chấp nhận lấy cô rồi sẽ từ từ để cô tự động rút lui khỏi cuộc đời tôi. Như thế thì cuộc hôn nhân sẽ không thành, và…bố tôi cũng chẳng có lý do gì để ép buộc tôi lấy cô một lần nữa.
_Em…hiểu rồi. Nhưng chắc là anh không ngờ em lại “bám” anh dai đến thế, phải không? – giọng Tiểu Minh vang lên chua xót, đầy oán giận.
Ừ, và cũng không ngờ, bây giờ chính anh lại yêu em nhiều đến vậy. Hạo Du nghĩ trong đầu nhưng không thể nói ra được đành gật đầu nhẹ trong im lặng. Cậu ngồi cúi mặt xuống sàn buồn bã, chờ đợi câu hỏi tiếp theo của Tiểu Minh. Nhưng cô không tiếp tục hỏi nữa mà chỉ nói, câu nói được nói ra như thể con dao cắm trong tim lâu ngày rồi cũng phải quyết định rút nó ra vậy. Càng để lâu lại càng đau mà. Nhưng có vẻ như, rút ra rồi, nỗi đau để lại còn như nhân lên gấp bội, khiến cả Hạo Du cũng cảm thấy đau đớn tột cùng.
_Hạo Du, nếu như anh không cần em, thì sự tồn tại của em cũng chẳng có nghĩa lý gì. Chi bằng em biến mất khỏi cuộc đời anh, để anh sống một cuộc sống bình yên không vướng bận. Chỉ cần anh hạnh phúc…






Tôi ngồi bên cửa sổ, cố gắng nhìn và ghi nhớ lại khung cảnh đẹp đẽ bên ngoài kia, những gì trái ngược lại với tâm trạng của tôi lúc này. Vì có lẽ, đây là thứ đẹp đẽ duy nhất và cuối cùng tôi có thể thưởng thức được. Khẽ mở cửa sổ, tôi đưa tay ra ngoài cố nắm bắt những sợi không khí trong suốt, tinh khiết của buổi sáng sớm nhưng không sao làm được, chúng không chịu vào bàn tay tôi, chúng không để tôi nắm giữ dù biết chúng rất quan trọng với tôi. Giống như Hạo Du vậy. Anh biết tôi cần anh đến thế nào mà, nhưng anh đâu muốn ở bên tôi, những gì anh muốn chỉ là rời xa tôi, ruồng bỏ tôi. Ừ, tôi đã quyết định sẽ buông tay ra thì tôi sẽ làm như vậy, anh không cần tôi, tôi sẽ buông tay, sẽ không níu kéo anh nữa đâu.
Tôi ra khỏi phòng rồi đi đi một vòng quanh nhà. Việc đầu tiên trong chuỗi việc cuối cùng tôi có thể làm là gì nhỉ, là dọn dẹp nhà cửa. Nghĩ rồi, tôi bắt tay vào công việc ngay. Tôi hút bụi sạch sẽ, còn lau kĩ