Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342886

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2886 lượt.

nh cần em, dù chỉ trong một phút giây ngắn ngủi thôi, thì điều đó cũng làm trái tim em bớt đau đi phần nào rồi…
Hạo Du, nếu được làm lại cuộc đời, em chỉ xin ông trời đừng để em gặp anh, đừng để em yêu anh, đừng để em làm vướng bận cuộc đời anh. Thực sự, em chỉ mong anh được hạnh phúc, cho dù, hạnh phúc ấy, mãi mãi, không thể là của em, mãi mãi, em chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn anh cười vui bên người con gái khác…
Anh, em chưa bao giờ trách anh, dù chỉ là một lần. Làm ơn, hãy sống hạnh phúc để cái chết của em không uổng phí anh nhé. Em yêu anh, luôn luôn yêu anh.
Xin lỗi anh vì tất cả mọi chuyện, hãy tha thứ cho em nhé, chồng yêu của em.
Tiểu Minh”
Tiểu Minh, Tiểu Minh, anh có lỗi với em… Đọc xong những dòng chữ em để lại cho tôi, nước mắt tôi bỗng lại chảy ra giàn dụa, tôi đúng là một tên khốn nạn mà, đã không làm được gì cho em lại còn làm em khổ đến thế, khốn nạn. Tiểu Minh, sao em lại yêu một người như tôi chứ, tại sao lại không trách cứ tôi điều gì. Ngay từ đầu, đáng lẽ tôi không được để em bước vào cuộc đời tôi chứ, tôi đã sai rồi, sai rồi, tất cả là do tôi…
_Hạo Du, Hạo Du, anh…A…a…a…a…
Giật mình, tôi nghe thấy tiếng ai gọi tôi, rồi tiếng hét. Tôi ngước mắt lên thì bắt gặp gương mặt thất thần của Tiểu Giang.
_Hạo Du, chuyện gì xảy ra thế này hả anh? Máu…máu ở đâu thế này. Sao…sao anh lại… Hạo Du, sao vậy anh?
Rồi tôi nằm trọn trong vòng tay em. Tiểu Giang vừa ôm tôi vừa khóc. Phải rồi, tôi còn có lỗi với em nữa.
_Hạo Du, có chuyện gì đấy, anh nói cho em nghe đi anh. Sao lại có nhiều máu thế kia.
_Tiểu Giang, Tiểu Minh…Tiểu Minh cắt cổ tay tự tử, tất cả là tại anh, tại anh…
_Gì cơ, Tiểu Minh tự tử. Trời ơi, cô ấy sao rồi. Hạo Du, Tiểu Minh sao rồi anh.
_Tiểu Minh…đang ngủ…say lắm…
_Gì…gì cơ anh, Hạo…Hạo Du, anh nói thế…là…là sao chứ?
Nói đến đây, Tiểu Giang không ôm tôi nữa, đôi tay em run run lắc mạnh vai tôi.
_Hạo Du, không phải…không phải là Tiểu Minh…đã…chứ anh, Hạo Du…
_Cô ấy…đang nằm viện, vẫn…chưa tỉnh. Bác sĩ bảo…cô ấy…tạm thời sẽ vẫn bị hôn mê.
_Ha, anh…anh làm em sợ quá. Hạo Du, ở viện có ai trông cô ấy chưa?
_Đình Phong. – tôi nói thẫn thờ.
_Vậy…vậy là tốt rồi. Hạo Du, mình về nhà thôi, em xin lỗi chuyện lúc nãy, anh đừng giận em, tại em thấy Tiểu Minh nhắn là: “Em rất cám ơn quãng thời gian được ở bên anh mà ông trời ban cho em”, giận quá nên mới không bảo anh. Em vô tình đọc thôi, không phải em cố ý đâu anh.
_Chuyện đó…ừ…không phải lỗi tại em. Nhưng…sao em có thể bảo anh về nhà thản nhiên trong lúc Tiểu Minh đang nằm viện vẫn chưa tỉnh lại được chứ. Em…không lo cho cô ấy sao? – tôi nhìn em, quả thực không thể tin sao em có thể bình tĩnh ngay được như thế, lại còn cười rất tươi.
_Thì…thì tất nhiên là em có lo, nhưng chẳng phải Tiểu Minh đã có Đình Phong chăm sóc rồi đó sao, anh ta sẽ biết làm thế nào thôi, mình không nên làm phiền họ.
_Tiểu Giang, sao em có thể nói như thế…
_Thế anh nghĩ em sẽ phải nói sao đây? Là cô ấy tự tử thôi, lỗi đâu phải do em. Hơn nữa, cô ấy đã nhận là cướp anh của em, anh không nghĩ là em còn thấy vui s…
_Tiểu Giang – tôi hét lên ngắt lời em – Tiểu Minh, chẳng phải đã từng là bạn rất thân của em sao? Em không thấy nói như vậy là quá đáng lắm sao. Tiểu Minh giờ đang nằm viện, khi nào tỉnh lại còn chưa biết, vậy mà em nói là em thấy vui sao. Anh thật sự thất vọng về em đấy.
_Vâng, em quá đáng thế đấy. Thế cậu ta thì tốt đẹp lắm. Bây giờ anh chỉ biết lo cho vợ anh thôi chứ gì, không còn coi em là gì chứ gì. Anh chỉ biết thất vọng về em thôi, chỉ biết trách em, sao anh không tự hỏi vì ai mà em như vậy. Em trở nên ích kỉ và quá đáng như thế là vì ai chứ, chẳng phải là vì anh, vì cậu ta sao.
_Tiểu Giang à, anh…
_Anh lại định xin lỗi em chứ gì. Em chán ngấy rồi. Anh xem lại anh xem, Hạo Du. Mình yêu nhau hơn bốn năm rồi rồi, anh đã khi nào khóc vì em chưa, thế mà ở với cậu ta mới mấy tháng, anh đã ngồi đây mà khóc, vì thương cậu ta hả. Anh mới là người quá đáng, anh biết không?
Thế là chúng tôi lại cãi nhau rồi. Không biết từ khi nào, những lời nói ngọt ngào lại trở thành những câu cãi vã như vậy. Lại là do tôi sao? Tôi thở dài, nhìn ra phía ngoài cửa, nói:
_Tiểu Giang, anh có lỗi với em, cả với Tiểu Minh nữa. Cô ấy tự tử cũng là do anh, vì anh nên Tiểu Minh mới làm như vậy. Anh không thể sống bình thản được, ít nhất cũng không thể phó mặc tất cả việc chăm sóc cô ấy cho Đình Phong được. Anh không thể trở về với em bây giờ. Em…về đi.
_Ha, tốt thôi. Tôi đi, để cho anh yên tâm đến mà chăm sóc cậu ta, thế nhé.
Tiểu Giang nói rồi vùng vằng bỏ ra ngoài. Tôi nhìn theo dáng em nhưng không níu em lại. mọi chuyện đã đến nước này rồi mà bắt tôi chọn một trong hai, tôi vẫn không thể nào lựa chọn nổi. Tiểu Giang là người tôi từng yêu, em luôn bên tôi hơn bốn nằm trời đằng đẵng. Tiểu Minh có lẽ cũng yêu tôi khoảng thời gian tương tự như vậy, em là người luôn vì tôi mà có thể hy sinh cả bản thân mình. Hai người con gái tốt như vậy tại sao lại cùng yêu tôi chứ. Tôi là một thằng đểu vì đã làm