Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342960
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2960 lượt.
thượt thở dài. Đúng là Tiểu Phần đã nói với tôi như vậy, không phải một lần mà là rất nhiều lần. Cô ấy bảo bao giờ tôi với anh Đình Phong chính thức là-của-nhau (tức là cưới nhau ấy), Tiểu Phần mới nghĩ đến chuyện có bạn trai. Tôi mới đầu nghe còn tưởng Tiểu Phần nói đùa, nhưng thấy cô ấy bất luận chàng trai theo đuổi tốt đẹp hay xấu xa đều không mảy may rung động, lại ngẫm kĩ những lời cô ấy nói thì… Tiểu Phần mong tôi có thể hạnh phúc bên Đình Phong, khi nào thấy được đám cưới của chúng tôi, cô ấy mới yên tâm tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình. Tôi nghĩ đến lời nói ấy, lại thấy xúc động và cảm kích vô cùng.
_Tiểu Phần à, bạn…đúng là bạn tốt nhất của tớ. – tôi nhìn cô bạn ngồi đối diện, không giấu được những nét xúc động trên khuôn mặt.
_Bạn đừng nói như mang ơn tớ như thế. Tiểu Minh, bạn cứ coi như đó là những gì tớ nên làm cho người bạn thân nhất của tớ.
Có phải tôi tưởng tượng ra hay không mà sao thấy có những tia hối lỗi trong cái nhìn của cô ấy.
Ưm, chắc tôi nhầm rồi.
_Thế chuyện ấy bạn định thế nào đây, Tiểu Phần?
_Haiz, tớ chưa biết nữa, chắc sẽ cố nói chuyện rõ ràng với anh ta thêm một vài lần nữa.
_Nhưng nếu Nhất Thiên vẫn giữ thái độ bàng quan như thế thì sao đây?
_Thì…thì…tớ chẳng biết nữa. Mà chủ yếu cũng là do bố mẹ tớ…, hic hic.
_Hic, thôi được rồi, có gì bạn cứ nói chuyện với anh ta, không được thì mình nghĩ cách, tớ với bạn cùng thuyết phục bố mẹ bạn chẳng hạn, không thì…tớ, tớ sẽ đi nói chuyện với Nhất Thiên xem sao.
_Hic, thế có được không?
_Được chứ sao. Mà theo như bạn nói, chắc anh ta có chuyện gì đó liên quan đến tình cảm nên mới thành ra như vậy, chỉ cần nói rõ cho anh ta nghe là được, người như anh ta chắc sẽ hiểu.
_Hì, biết vậy. Đúng là bạn tốt của tớ, Tiểu Minh à, hihi. – Tiểu Phần nói rồi khẽ cười – mà thôi, giờ đã hơn sáu rưỡi rồi, tớ phải về còn ăn cơm, Tiểu Minh cũng về đi, không “anh yêu” lại chờ.
Tiểu Phần buông lời trêu đùa, nhấn mạnh chữ “anh yêu” làm tôi vừa ngại vừa buồn. Haiz, Đình Phong mà đang chờ tôi ở nhà giờ này, chắc tôi vui khỏi tả luôn mất, haiz.
_Hì, ừ, muộn rồi, cũng đối rồi, hihi, phải về thôi, đợi tớ thanh toán đã rồi mình cùng về.
_Ừ, tất nhiên rồi, hì hì. Mà lần này bạn trả, lần sau phải để tớ đó nha.
_Ukie, thế lần sau phải ăn nhiều hơn mới được.
Tôi nói rồi cười toe, Tiểu Phần cũng nhìn tôi cười. Trong tiết trời lạnh giá, hai má cô ấy cứ ửng hồng, nhìn xinh xắn vô cùng. Bất giác tôi lại ích kỉ nghĩ rằng, thật may mắn vì “Phong yêu” của tôi không để ý đến cô ấy, mà kể ra Đình Phong với Tiểu Phần cũng đẹp đôi đấy chứ nhỉ, cô ấy cũng cao hơn tôi nữa…
Aizz, tôi đang nghĩ vớ vẩn gì đây, nếu mà Tiểu Phần và Đình Phong thành đôi thì tôi biết làm sao, hic. Dạo này đầu óc cứ điên điên thế nào không biết. Mà còn chuyện Đình Phong biết giải quyết sao đây, đi với Tiểu Phần nhất thời quên mất nó, hic.
Nghĩ lại thấy buồn chán, tôi lôi điện thoại ra nhìn giờ rồi nhanh chân đi ra chỗ Tiểu Phần, chợt thấy điện thoại rung liên hồi. Tôi có một cuộc gọi, từ…mẹ Hạo Du!
KHÔNG THỂ
…nhưng…quả thực niềm tin của anh đã hoàn toàn đổ vỡ, ai nói cho anh một lí do để anh (cố gắng) tiếp tục tin cô nữa đi, để sự nghi ngờ đừng choán hết sự tỉnh táo của anh nữa, đừng để sự nghi ngờ làm tình yêu anh dành cho cô bị giảm sút, anh không hề muốn, không muốn đâu.
Xin ông trời đừng cướp đi lẽ sống của anh, anh làm sao có thể sống một cuộc sống không có Tiểu Minh được chứ…
Tiếng nhạc xập xình, ánh sáng màu từ những chùm đèn bảy sắc le lói chiếu qua chiếu lại, bar Spider chìm trong mùi thuốc lá và mùi…người, nhìn đâu cũng thấy người, họ cùng đến đây nhưng lại không cùng mục đích. Có những người đến đây chỉ để cảm nhận một cuộc sống khác với cuộc sống ngoài kia; có những người muốn hòa mình trong cái không gian ngập tiếng nhạc, với những cô gái váy ngắn đến một gang tay đang uốn ** nhảy nhót, với những loại rượu chỉ người riêng cho “khách đến bar” ở đây… Có những người…đến đây đơn giản chỉ để trốn tránh một điều gì đó mà bản thân không muốn nghĩ tới.
Đình Phong là một trong số đó. Anh một mình trong phòng VIP của quán bar, không “chân dài”, không nhạc, chỉ có rượu. Không biết anh đã uống bao nhiêu, chỉ biết những vỏ chai rỗng được dọn đi rồi lại có những chai mới được mang đến, chỉ biết Đình Phong đã uống nhiều đến mức một người tửu lượng tốt như anh cũng đã “thấy xung quanh cái gì cũng nhân đôi”. Nói thẳng ra là anh đã say rồi! Nhưng Đình Phong vẫn uống, anh muốn say hơn nữa, say đến mức không còn biết gì được nữa, đến mức không nghĩ gì được nữa. Giờ anh vẫn còn tỉnh táo lắm, vì anh vẫn nhớ đến Tiểu Minh, nhớ vợ của anh, nhớ đến người anh yêu, và…nhớ đến chuyện vừa xảy ra.
Đình Phong hôm nay đi xe máy, nên vừa cất xe xong, anh liền chuẩn bị bước về nhà, tuy vẫn còn để tâm chuyện sáng nay nhưng anh cũng đã phần nào nguôi ngoai và có ý định bỏ qua chuyện này, vì mới có một buổi chiều không ở bên cô mà anh đã lại nhớ cô khôn nguôi. Bước đến trước thang máy, vừa