Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2975 lượt.

vắt cho.
_Thôi muộn rồi, em cũng mệt rồi, em ngủ đi.
_Hì, anh không ngủ sao em yên tâm ngủ được, vậy mình trò chuyện tí rồi cùng ngủ nhé, mai đâu phải đi học.
_Ừ, vậy cũng được.
Đình Phong đồng tình ngay nhưng rồi cả hai lại không nói gì. Căn phòng một lần nữa chìm trong im lặng. Một lúc lâu sau, khi mà Tiểu Minh nằm ôm Đình Phong sắp bị cơn buồn ngủ kéo đi, Đình Phong mới khẽ lên tiếng, anh cũng ôm chặt lấy người con gái mình yêu.
_Vợ yêu này, tại sao khi nãy từ chỗ Hạo Du ra em lại khóc.
Tiểu Minh sắp ngủ rồi, nghe thấy Đình Phong hỏi lại bừng tỉnh, cô bất giác nới lỏng vòng tay đang ôm anh ra, lúng túng đáp lời:
_Em…bởi vì…
_Em không phải kể tất đâu, chỉ cần nói cho anh nghe vì sao em khóc. – Đình Phong vừa nói vừa vỗ vỗ nhẹ lưng cô gái đang nằm trong vòng tay của anh.
_Tại…anh ta rất đáng thương. – Tiểu Minh khe khẽ nói, giọng mệt mỏi.
Đình Phong nghe Tiểu Minh nói thế cũng không hỏi thêm nữa, anh rúc đầu vào cổ Tiểu Minh, tay xoa xoa lưng cô.
Anh đang suy nghĩ.
Anh đã lưỡng lự rất nhiều để có thể nói ra câu hỏi Tiểu Minh, cũng có rất nhiều câu hỏi để hỏi cô, nhưng anh chỉ hỏi lí do cô khóc khi từ nhà Hạo Du đi ra. Vì anh tôn trọng Tiểu Minh, tôn trọng người anh yêu, anh biết những câu hỏi khác sẽ làm Tiểu Minh cảm thấy khó trả lời. Thực ra tuy Đình Phong nói là anh tin cô và để cô lên gặp Hạo Du một mình, anh vẫn thấy rất bất an và lo lắng. Anh biết Hạo Du từng là người quan trọng nhất đối với Tiểu Minh, cô đã từng yêu nó hơn cả mạng sống của mình, anh cũng biết…Hạo Du yêu cô! Chắc chắn vì chuyện tình cảm nên Hạo Du mới tìm gặp Tiểu Minh sau bốn năm (anh đoán là trước kia hai người chưa gặp nhau). Mà cô lại không hề kể cho anh nghe Hạo Du có nói yêu cô hay không, có thể cô vẫn giấu anh chuyện đó nên anh rất sợ, nhỡ đâu khi Hạo Du nói yêu Tiểu Minh, trong lòng cô còn chút gì vấn vương lưu luyến người con trai ấy, nhỡ cô siêu lòng và chấp nhận tình cảm của Hạo Du, nhỡ…anh mất cô. Đứng chờ cô ở dưới mà trong đầu anh ngổn ngang bao nhiêu suy nghĩ, thậm chí đứng ngồi không yên, thở cũng không yên, cứ nhắm mắt vào là anh lại tưởng tượng ra cảnh hai người ở bên nhau tình cảm. Cái hình ảnh đó làm cơ thể anh cứ nóng lên như có lửa trong lòng, trời bên ngoài thì lạnh cắt da cắt thịt, Đình Phong đứng chờ Tiểu Minh, giữa nhiệt độ chênh lệnh giữa trong và ngoài, đầu anh cứ quay cuồng, choáng váng.
Rồi sau rất lâu, rất lâu, Tiểu Minh cuối cùng cũng xuống, cô đến bên anh, cười, nhưng mắt vẫn còn ngấn lệ, hai má đỏ hồng còn in vệt nước mắt, Đình Phong thấy mà không vui tí nào, không phải vì chuyện Tiểu Minh khóc cho một người con trai khác mà vì người con trai đó đã làm người anh yêu phải khóc. Anh không thích Tiểu Minh khóc, chắc chắn, thấy cô rơi nước mắt mà anh đau lòng vô cùng, hơn nữa lại là vì Hạo Du! Chẳng phải Tiểu Minh đã nói với anh: “Em sẽ không bao giờ khóc vì Hạo Du nữa, không bao giờ”, thế mà giờ lại vì nó mà khóc. Đình Phong vừa buồn lại thêm khó chịu vì anh không biết cô và tên kia đã nói những gì mà khiến cô như vậy.
Giờ nghe câu trả lời của Tiểu Minh, anh tin cô thương hại hắn ta mới khóc nên thấy cũng khá hài lòng, ít nhất nó cũng không phải là câu trả lời khiến anh phải đau khổ. Mà theo Tiểu Minh nói, chẳng phải từ hôm nay trở đi, cô sẽ không gặp, không dính dáng gì đến Hạo Du nữa? Vậy là anh yên tâm rồi, thực sự rất yên tâm, ai chứ Hạo Du thì anh tuyệt đối phải để nó tránh ra xa Tiểu Minh của anh, may là Tiểu Minh cũng không để anh phải can thiệp vào chuyện này. Thực lòng mà nói, Hạo Du là quá khứ của Tiểu Minh, là một phần của cô, anh là người yêu chứ có là chồng cô thì cũng không có quyền bắt ép cô phải quên chúng đi, chẳng ai có quyền đó trừ chính bản thân cô cả, Đình Phong biết điều đó, nên thấy Tiểu Minh tự nói ra là cô sẽ dứt khoát với Hạo Du mà thấy lòng sảng khoái vô cùng, cũng vì thế mà anh chấp nhận được việc để cô đến gặp Hạo Du một lần cuối mặc dù bản thân không thích tí nào.
Phả nhẹ một hơi hết sức thoải mái, Đình Phong kéo tay Tiểu Minh, đưa tay mình đan vào rồi khe khẽ cất lời:
_Tiểu Minh này, em biết không, những ngày qua anh không về nhà chính là để cho em thời gian suy nghĩ về chuyện tình cảm của chúng mình, anh đã nghĩ rất kĩ mới đi đến quyết định đấy. Nhưng anh thật sự rất lo sợ, anh rất sợ, không phải vì anh lo mình kém cỏi hơn Hạo Du, nhưng anh vẫn bất an vô cùng khi em gặp lại nó. Anh đã suy nghĩ rất nhiều trong hai ngày qua, chỉ một giây một phút không được nhìn thấy em là anh lại tưởng tượng đến cảnh em ở bên cạnh nó. Anh sợ lắm, sợ mất em, rất sợ. Mỗi lần nghĩ là lại một lần tim anh vỡ ra, đau đớn đến cùng cực. Anh chỉ muốn lao ngay đến bên em, mặc kệ em có thay lòng đi nữa, anh vẫn muốn giữ chặt lấy em trong vòng tay của mình, sẽ không để cho em đến bên Hạo Du, sẽ không bao giờ buông em ra… Thật may mắn vì em đã không như thế, thật may mắn, anh cảm ơn em nhiều lắm. Cảm ơn đã yêu anh.
_Phong Phong, anh sợ mất em đến vậy sao. – Tiểu Minh xiết tay Đình Phong, bỗng thấy sống mũi cay cay.
_Chứ sao, anh sẽ chết đấy, nếu kh