Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342993

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2993 lượt.

Phong, vuốt nhè nhẹ đuôi mắt anh. Ánh mắt nhìn anh từ lạnh lùng chuyển sang đầy thương cảm, cô khe khẽ nói:
_Sao thế, hôm qua không ngủ được à?
Rồi bàn tay Đình Phong cũng đưa lên, nắm lấy tay Tiểu Minh, xoa xoa.
_Mấy hôm nay anh đều không ngủ được.
Tiểu Minh nghe Đình Phong nói “mấy hôm nay”, trong lòng lại thêm một đợt xót thương dữ dội, cô chẳng còn nghĩ được xem liệu Đình Phong có nói thật không đã cảm giác nước mắt muốn trào ra. Cố ngăn chúng lại, Tiểu Minh nén lòng nói:
_Anh đói không, em nấu gì cho ăn. _Mình ra ngoài ăn nhé, chắc em cũng mệt, cũng muộn rồi. _Ừm.
Tiểu Minh không nói gì, chỉ ậm ừ. Rồi hai người nhanh chóng chuẩn bị. Không lâu sau, cả hai đã cùng ngồi trên xe ôtô của Đình Phong. Bầu không khí trong xe sau khi chuyển bánh được gần năm phút vẫn chẳng có gì mới mẻ ngoài sự yên lặng. Không ai biết nói gì mà cũng không biết nói thế nào. Đình Phong cứ tập trung lái xe, thi thoảng nhìn sang bên Tiểu Minh ngồi kế đang quay mặt ra ngoài lơ đãng ngắm cảnh. Mỗi người một công việc, không ai lên tiếng nhưng cả hai lại đang nghĩ về nhau. Đình Phong thì đang tự dằn vặt chính mình, trách móc mình sao có thể nói ra những lời như vậy với vợ yêu tối hôm qua. Anh khẳng định là không phải do rượu làm, vì khi đó anh tỉnh lắm, chỉ vì anh quá tức giận, quá bực bội, quá bế tắc, quá mệt mỏi, quá…sợ mất cô nên mới nói ra những lời quá đáng, đã xúc phạm đến Tiểu Minh như thế, chứ sao anh lại muốn làm tổn thương người anh yêu cho được. Nói ra những lời đó, bản thân anh cũng đâu có dễ chịu gì, thấy cô khóc, lòng anh còn đau đớn tựa như có hàng vạn con dao nhọn đâm vào, đau đến không thở nổi. Chỉ tại con người Đình Phong lúc đó hoàn toàn bị cảm xúc chi phối, lí trí đã bị cơn giận đuổi đi từ lúc anh nhìn thấy Tiểu Minh đi bên Hạo Du rồi.
Phải, từ lúc đó, từ lúc anh bắt gặp Tiểu Minh ngả vào lòng tên đó ngay trên đường, ngay bên cạnh cột đèn giao thông, lí trí của anh đã không còn ở lại cùng anh nữa, chỉ còn lại giận dữ, đau khổ, cảm giác bị phản bội… Anh đã muốn lao ngay đến chỗ hai người để làm rõ mọi chuyện nhưng vì là đường một chiều, lại chưa phải chỗ rẽ nên anh không thể quay xe lại được, đến lúc quay lại được thì đã không còn thấy hai người kia ở đó nữa. Đường tối Noel rất đông, Đình Phong đã cố lao nhanh đi nhưng cũng không thấy được Tiểu Minh và Hạo Du đâu nữa, đành tức giận quay xe trở về nhà. Nhìn bàn thức ăn tự tay mình chuẩn bị từ chiều, Đình Phong tức giận đến nỗi gạt tung tóe tất cả, đầu óc anh như muốn nổ tung.
Thực ra Đình Phong hôm qua đã về từ chiều rồi, chứ không phải đêm như anh nói với Tiểu Minh. Vì biết vợ yêu giận hôm trước mình không đưa về nhà mẹ nên lần này Đình Phong cố sắp xếp công việc sớm để về bên cô, trước khi về còn ghé qua siêu thị mua thực phẩm tươi về nấu một bữa tiệc giáng sinh ra trò để lấy lòng cô, còn định bụng mời hai bác sang cùng thưởng thức bữa tối. Cũng vì muốn gây bất ngờ, anh không bảo trước Tiểu Minh mà cứ xong công việc là đi ngay. Vừa chọn thực phẩm vừa nghĩ đến việc dù Tiểu Minh có giận mấy, thấy anh thực lòng muốn xin lỗi chắc chắn sẽ cảm động mà tha thứ cho anh, Đình Phong thấy nỗi vất vả của mấy ngày làm việc thâu đêm không ngừng nghỉ, sáng thì vẫn đi học như hoàn toàn nhường chỗ cho sự vui vẻ và phấn khởi, việc mua đồ được anh thực hiện xong nhanh chóng.
Vui mừng xách đồ từ thang máy vào nhà, Đình Phong còn cố tình vừa đi vừa hát, “đánh tiếng” cho Tiểu Minh biết anh đã về. Ấy vậy mà mọi chuyện chẳng hề như anh mong đợi vì Tiểu Minh đã đi đâu đó không có ở nhà. Đình Phong hơi thất vọng, nhưng tự an ủi mình nếu nấu xong rồi, Tiểu Minh về sẽ còn ngạc nhiên hơn nữa, anh lại thấy thêm phần phấn chấn, vội vàng thay quần áo bắt tay vào nấu nướng.
Thế rồi đến khi Đình Phong nấu xong tất cả, còn để sẵn quà là một chiếc vòng cổ vàng có mặt hình thiên thần cánh trắng đính kim cương tặng Tiểu Minh ở trên bàn, vợ yêu của anh vẫn chưa thấy về. Sốt ruột, Đình Phong ngồi bên bàn ăn, nhìn đồng hồ đã gần tám giờ, không nhịn được nữa mà gọi điện cho cô. Nhưng Tiểu Minh lại tắt máy. Nghĩ đến việc cô nhóc này bình thường vẫn hay để đến lúc máy hết sạch pin, tắt ngấm rồi mới chịu sạc, Đình Phong cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa, tiếp tục chờ cô, chắc Tiểu Minh đi chơi với bạn cô ấy, để cô đi vui vẻ thoái mải một chút cũng tốt, Đình Phong thầm nhủ như vậy.
Nhìn kim giờ đã chỉ đến số 8, Đình Phong thấy buồn chán quá nên cũng không chờ Tiểu Minh nữa mà ra ngoài cho khuây khỏa. Anh để chiếc hộp nhung đỏ vào túi quần rồi lên xe đi dạo. Đường Noel rất đông, trên đường toàn các đôi yêu nhau, nhìn lại mình cô đơn, lẻ loi, người yêu không biết đi đâu rồi, Đình Phong thấy buồn quá mức. Anh cứ cho xe đi theo dòng xe cộ, vô hướng, cứ thẳng đường mà đi. Rồi một lúc sau thì anh nhìn thấy cảnh đó. Cảnh vợ yêu của anh ngả đầu vào ngực một thằng con trai khác, cảm tưởng như không muốn rời xa. Đình Phong tuy cách hai người khá xa nhưng vẫn nhìn thấy rõ ràng, một người là Tiểu Minh, một người là… Đình Phong cảm thấy lúc đó máu như dồn hết lên đầu, tim anh như không còn một