Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343084
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3084 lượt.
ờ đợi tôi lên tiếng trước.
Cảm nhận được sự ấm áp từ ánh mắt của mẹ, nỗi đau trong lòng tôi cũng phần nào giảm bớt. Tôi nắm lấy tay bà, gượng cười.
_Con có chuyện gì hả Mi Mi? Nói cho mẹ nghe.
Cùng với câu nói đó là đôi mắt nhìn tôi đầy xót xa và một bàn tay đưa lên vuốt tóc tôi dịu dàng. Tôi lại gượng cười, lắc đầu:
_Dạ… Mẹ này…
Chợt nhớ ra mối suy nghĩ rám riết tâm trí mình từ hôm qua đến giờ, tôi vội nói.
_Có gì thế Mi Mi? Con nói đi. Mẹ đang nghe đây.
_Mẹ ơi, nhà mình…vẫn còn qua lại với nhà Hạo Du ạ?
_Chuyện này…
_Mẹ nói đi mẹ, sao chuyện này lại giấu con. Con không hề biết, chẳng phải bốn năm trước đã cắt đứt quan hệ hai nhà…
_Không có gì đâu Mi Mi, là chuyện của người lớn thôi, con không cần quan tâm. Mẹ thực ra vào đây cũng là để giải thích cho con rõ.
“Con không cần quan tâm”, làm sao mà tôi không quan tâm cho được. Bốn năm trước bố tôi đã giận dữ đến thế nào khi tuyên bố không còn quan hệ gì với nhà Hạo Du nữa chứ, thế mà hôm qua tôi lại bắt gặp Hạo Du ở nhà, nói chuyện hòa hợp với bố mẹ mình, thậm chí bố tôi còn bảo Hạo Du ở lại ăn cơm cùng. Rõ là “mối hận thù” năm xưa đã giải tỏa hoàn toàn và hai gia đình lại thân thiết.
Ấy thế mà tôi không hề biết là sao?
_Mẹ, là từ khi nào thế ạ? Là vì bố với bác trai phải không ạ? – bác trai, ý tôi là bố Hạo Du.
_Ừ, là vì bố con với bố thằng bé… Con biết mà Mi Mi, hai người coi nhau như anh em một nhà, lúc đó tuy là giận nhau nhưng cũng làm sao rũ bỏ hết tình cảm mấy chục năm, vậy nên… Chứ không phải như con nghĩ đâu Mi Mi ạ, bố con yêu thương con lắm, lúc đó thực sự đã muốn cắt đứt mọi quan hệ.
Đúng là tôi đã nghĩ như thế đấy. Nhưng đó không phải cái tôi muốn biết nhất. Cái chính là sao bố mẹ có thể giấu tôi một chuyện đến như vậy. Tôi vẫn cảm thấy có gì đó…không đúng.
_Nhưng sao không cho con biết, mẹ sợ con trẻ con không hiểu chuyện sao, con đã lớn rồi mà. Bốn năm rồi mà con cứ nghĩ hai nhà vẫn chẳng còn qua lại.
_Ừ, bố mẹ xin lỗi, Mi Mi, thực tình… Mà Mi Mi này, bốn năm qua con có gặp lại Hạo Du không? Hôm qua nhìn thấy thằng bé, mẹ thấy ánh mắt con nhìn nó lạ lắm, con…vẫn hận Hạo Du à?
_Dạ… Nhưng mà sao ạ?
_À, không có gì, mẹ chỉ muốn nói… Mọi chuyện cũng đã xảy ra lâu lắm rồi, giờ con cũng có thằng Phong ở bên cạnh, đừng hận Hạo Du nữa, nếu có gặp lại, đừng đối xử quá đáng với Hạo Du, thằng bé cũng khổ và đáng thương lắm…
“…nếu có gặp lại, đừng đối xử quá đáng với Hạo Du, thằng bé cũng khổ và đáng thương lắm…”
_Vợ yêu, đang nghĩ gì thế?
_A, linh tinh thôi ạ, anh xong việc rồi à?
Quay ra mỉm cười tươi tắn với Đình Phong, tôi gập nhanh cuốn sách đang cầm trên tay rồi để lên bàn. Định ngồi đọc chút rồi đi ngủ nhưng cứ nghĩ miên man mãi, kết quả là đến giở cũng chưa giở được trang nào, may mà tôi còn không cầm ngược sách!
Vẫn hướng Đình Phong cười, tôi cảm nhận được hơi thở ấm nóng của anh ngày càng gần. Đình Phong thơm tôi rất nhẹ.
_Mình đi ngủ nhé!
Đưa tay với lên cái điện thoại xem giờ, thấy đã hơn mười một giờ đêm, tôi mới thôi không suy nghĩ nữa. Tôi phải đi ngủ thôi, còn để Đình Phong ngủ.
_Vợ yêu, sao thế, không ngủ được à?
Mới quay đầu vào trong đã nghe tiếng Đình Phong trầm trầm đều đều vang lên, tôi không khỏi giật mình một cái.
Tôi lại quay ra.
_Anh chưa ngủ ạ?
_Cũng chưa ngủ được thôi, sao em lại quay đi, quay đây ôm anh.
_Hì.
Tôi cười nhẹ, lại tiến tới nép mặt vào ngực anh, tay vòng ra sau xoa xoa tấm lưng rộng lớn. Hơi ấm từ Đình Phong dần dần lại truyền sang rồi tan đều ra đến từng tế bào trong cơ thể tôi, một cách nhanh nhất.
Khá dễ chịu, tôi như con mèo nhỏ dụi dụi đầu vào anh rồi cảm nhận cái vuốt ve âu yếm của anh. Phải nói thật là tuy việc thân mật thế này chỉ là ép buộc bản thân, trái tim tôi vẫn được hơi ấm từ anh làm cho dịu lại sau hàng loạt những vết thương lớn nhỏ phải chịu đựng từ tình yêu dành cho Hạo Du.
Có lẽ tôi chỉ cần thế, miễn là không phải thấy Hạo Du đau khổ.
_Phong Phong, ngủ thôi anh, muộn lắm rồi.
_Ừ, ngủ thôi. Yêu em.
_……
_……
_…Yêu anh.
Chỉ còn những lời yêu thương là khó nói ra nhất.
Im lặng nằm trong vòng tay Đình Phong, trong không gian yên ắng chỉ còn nghe thấy tiếng thở đều nhẹ của anh, tôi bắt đầu bị cơn buồn ngủ kéo đi không cưỡng được. Mi mắt nặng trĩu.
Chợt tôi (lại) nghe thấy giọng Đình Phong vang lên bên tai:
_Vợ yêu ngủ chưa?
_Sao thế Phong Phong? – tôi cố đẩy mi mắt ra và nhìn lên anh.
_Mai là Valentine rồi, mình có đi đâu chơi không?
Ừ nhỉ, nếu Đình Phong không nhắc khéo tôi lại quên mất chuyện đó. Cũng tại dạo này mấy vụ đi chơi không còn cuốn hút tôi như trước.
Mà đúng là tôi chẳng thấy thích thú cho lắm.
_Cũng vừa qua Tết mà anh, mình ở nhà thôi, mai em nấu bữa tối thật ngon mình cùng ăn nhé.
_Đừng quên làm sôcôla cho anh nhé.
_Dạ.
_Anh yêu em lắm.
Đình Phong bất chợt nói rồi thơm nhẹ lên mắt tôi. Vòng tay được xiết chặt hơn cùng với một nụ hôn dịu dàng.
Luống cuống tôi cũng