XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2758 lượt.

>_Haha, thôi được rồi, cứ để yên để hỏi han con bé tí đã. – chị ta nói rồi cầm cái kéo đưa lên “vuốt” má Tiểu Minh – cô em…là gì của Đình Phong?
Tiểu Minh nhìn theo cái kéo, cô bắt đầu sợ hãi, nói lắp bắp:
_Là…là bạn…
“Chát”
Vừa nói xong, Tiểu Minh lại ăn thêm một phát tát nữa vào mặt. Miệng cô đã bắt đầu rớm máu, xót kinh khủng.
_Dám nói dối chị hai à, con ranh này.
_Nào, cứ bình tĩnh, đừng nóng vội. – Gia Nhi quay ra nói với những người kia rồi lại quay lại nhìn Tiểu Minh “âu yếm” – có đúng là chỉ là bạn không?
Gia Nhi miết đầu kéo vào má cô, cười nhạt.
_Đúng…đúng mà. – Tiểu Minh run run.
_Xử lí nó đi.
Lệnh vừa dứt, ba người kia bắt đầu xông vào dùng kéo cắt tóc cô bé. Còn Gia Nhi giữ tay Tiểu Minh, đứng bên nhìn hét lên sợ hãi:
_Không, làm gì vậy, thả tôi ra, không, ai cứu tôi với.
_Dừng lại đi. – Gia Nhi lại ra lệnh – thế nào, chỉ là bạn thôi chứ hả?
_Chỉ…chỉ là bạn thôi mà.
Nói rồi, nước mắt cô bé chảy ra giàn dụa. Cô bé yếu ớt không thể chống cự lại nổi, chỉ biết kêu khóc thảm thiết mà thôi.
_Cắt tiếp đi.
_Không, đừng làm thế mà.
_Cắt!
Gia Nhi lại quát lên. Nhìn Tiểu Minh khóc lóc sợ hãi mà thấy rất hả hê. Thực ra, hôm nay Gia Nhi đưa Tiểu Minh đến đây “xử lí”, cô cũng chỉ muốn dằn mặt Tiểu Minh thôi, chứ cũng chưa hẳn muốn cho cô một trận. Dù sao, Tiểu Minh cũng là bạn thân của Tú Giang, tuy tình cảm hai người chẳng phải tốt đẹp gì, nhưng cũng nên nể tình một chút. Hơn nữa, chị ta cũng thấy Tiểu Minh yếu ớt như vậy, chắc chỉ dọa là đã đủ sợ không dám tiếp cận Đình Phong nữa rồi, không cần phải cho cô ta khỏi đến trường được luôn.
Gia Nhi cười thầm một cách nham hiểm. Trong khi Tiểu Minh thì đang khóc lóc thảm thiết. Mái tóc dài bị cắt nham nhở ngay trước mặt nên cô cố gắng vùng vẫy để thoát ra nhưng không thể, Gia Nhi đã nắm chặt tay cô bé.
_Không…không, Đình Phong………cứu em……
_Gì cơ, mày nói gì?
Mới nghe Tiểu Minh gọi tên Đình Phong, Gia Nhi mắt đã long lên sòng sọc. Con ranh này bị đánh như thế mà còn dám gọi tên Đình Phong sao.
Chị ta tức giận bóp mạnh vào cằm Tiểu Minh rồi nắm tóc cô giật ngược ra sau.
_Mày vừa nói gì hả?
_Đình Phong…làm ơn, cứu em…cứu em…
Cô vừa gọi tên Đình Phong vừa khóc đến lạc cả giọng, nghe đáng thương vô cùng.
“Chát”
_Mày dám gọi tên Đình Phong của tao hả, mày muốn chết à.
“Chát”
_Con ranh này, mày thử gọi lần nữa xem có chết không?
“Chát”
“Chát”
“Chát”
_Đừng…đừng mà, huhu…
Tiểu Minh vừa van xin vừa khóc nấc lên. Máu từ miệng bắt đầu chảy thành vệt dài, hai má đỏ ửng lên đau đớn.
_Còn dám khóc lóc van xin à.
Gia Nhi nói rồi lại định đưa tay lên tát Tiểu Minh thì bỗng từ xa vang lên tiếng hét, làm tay chị ta khựng lại.
_Gia Nhi, dừng tay lại.
Tiểu Minh vừa van xin vừa khóc nấc lên. Máu từ miệng bắt đầu chảy thành vệt dài, hai má đỏ ửng lên đau đớn.
_Còn dám khóc lóc van xin à.
Gia Nhi nói rồi lại định đưa tay lên tát Tiểu Minh thì bỗng từ xa vang lên tiếng hét, làm tay chị ta khựng lại.
_Gia Nhi, dừng tay lại.
Là tiếng hét của Tú Giang. Gia Nhi nghe thấy tiếng “em gái yêu” liền quay lại. Lúc này, Tiểu Minh cũng nhìn thấy Hạo Du đến cứu mình, cô muốn chạy ngay đến ôm lấy cậu nhưng hai tay vẫn đang bị giữ chặt, hơn nữa, cô không còn đủ sức nữa rồi. Cô nhìn theo dáng Hạo Du, đôi mắt đẫm lệ cứ mờ dần đi.
_Buông cô ấy ra!
Hạo Du chạy đến và hất mạnh tay hai người kia ra rồi đỡ ngay lấy Tiểu Minh đang ngã gục xuống. Cô bé ngước lên nhìn Hạo Du rồi mỉm cười yếu ớt:
_Anh…em…sợ…
Chỉ nói được vậy, Tiểu Minh lịm đi luôn trong vòng tay ấm áp của Hạo Du.
_Tiểu Minh, cô không sao đấy chứ, này, mở mắt ra đi, đừng làm tôi sợ, này…
Hạo Du nắm vai Tiểu Minh, vừa hét vừa lắc mạnh, giọng vô cùng hoảng hốt. Đúng lúc đó, Tú Giang và Tiểu Phần mới chạy đến nơi. Tú Giang chạy đến trước mặt Gia Nhi, quay ra nhìn Tiểu Minh rồi nhìn chị họ mình một cách giận dữ:
_Chị làm gì vậy hả? Sao lại đánh Tiểu Minh ra nông nỗi này.
_Tội của nó, nó phải chịu thôi. Ai bảo cứ bám lấy Đình Phong của chị. Mà em không thấy chị xử lí nó rất nhẹ nhàng hay sao? Nể tình chị em cả đấy. – Gia Nhi nói tỉnh bơ trước sự tức giận của Tú Giang.
_Chị thôi đi, anh ta đâu có yêu chị. Nếu Tiểu Minh có chuyện gì, tôi sẽ không tha cho chị đâu.
Lúc này, đôi mắt Tú Giang cũng đáng sợ không kém gì ánh mắt của Gia Nhi vừa nãy. Vẻ dịu hiền thường ngày như biến mất hoàn toàn, chỉ còn sự căm phẫn còn lại trong đôi mắt cô.
_Tiểu Minh, bạn không sao chứ?
Trong lúc Gia Nhi và Tú Giang đang nhìn nhau như hai kẻ thù thì Tiểu Phần đã chạy đến bên Tiểu Minh, cô đang khóc nức nở vì thương bạn mình. Tiểu Minh, cô vẫn chưa tỉnh lại.
_Đỡ cô ấy lên lưng mình đi. – Hạo Du nói như ra lệnh.
_Gì…gì cơ?
_Mau đỡ Tiểu Minh lên lưng mình, nhanh!
Phải để Hạo Du quát lên lần thứ hai, Tiểu Phần mới cuống cuồng đỡ Tiểu Minh nhẹ nhàng đặt lên lưng Hạo Du. Cậu liền cõng cô bé đứng dậy rồi bảo với Tiểu Phần:
_Bạn ở lại với Tiểu Giang, mình sẽ đưa Tiểu Minh về.
Nói rồi, Hạo Du cũng vội cô