Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342763

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2763 lượt.

inh có sao không.
_Ừm.
_Sao? Buồn vì hắn không đến cứu à.
_À, dạ không ạ.
_Nhớ lời tôi dặn đấy. Tránh xa hắn ra.
Tôi không nói gì, chỉ cười trừ. Anh bỗng gườm gườm nhìn tôi >.<
_Lấy cái nhiệt kế ra đi.
Anh nói lạnh lùng. Giục tôi. Tôi như con rối làm theo lời anh. Còn chưa kịp xem bao nhiêu độ, anh đã cầm lấy nó. Tôi ngước lên nhìn anh, hỏi tò mò:
_Có cao không hả anh?
_À, ừm, không sao, bình thường thôi. Mà thuốc lần trước tôi mau cho cô còn không?
_Còn ạ, trên tủ đó, nhưng làm gì ạ. Chỉ còn lại thuốc hạ sốt thôi.
_Ừ.
Nghe tôi chỉ, anh chỉ ậm ừ rồi ra lấy luôn. Lạ thật đấy, nếu bình thường thì sao phải uống thuốc làm gì, hic. Nhưng sự thắc mắc ấy, tôi cũng không nói ra, chỉ nghĩ trong đầu. Lấy thuốc rồi, anh đưa tôi cùng với cốc nước, nói gọn:
_Cô uống đi này.
Tôi cầm lấy viên thuốc anh đưa rồi cũng uống, không hỏi thêm câu nào, mặc dù chẳng biết sao mình phải uống thuốc, hic hic.
Rồi anh bỗng đưa khăn lên lau trán và mặt cho tôi.
_Uống thuốc rồi thì nằm xuống nghỉ đi cho đỡ mệt.
_Nhưng em không mệt.
_Không mệt cũng nghỉ đi. Nào, nằm xuống.
Chưa để tôi nói gì, anh đã đỡ ngay tôi nằm xuống giường rồi. Tôi cứ nhìn anh chăm chú. Những cử chỉ ân cần quan tâm của anh vừa làm tôi thấy hạnh phúc nhưng cũng vừa làm tôi lo sợ. Tôi biết, anh không phải là của tôi, có thể anh quan tâm, chăm sóc tôi hôm nay, ngày mai nhưng rồi một ngày nào đó chắc chắn anh sẽ bỏ rơi tôi để đến với Tú Giang. Ôi, ngay cả trong mơ tôi cũng sợ điều này xảy ra nữa. Nhiều lúc, có vẻ như thật điên rồ, nhưng thực sự tôi mong anh đừng quan tâm tôi nhiều như thế này, thà anh cứ lạnh lùng để tôi đừng ôm hi vọng mãi…
4.30 p.m
Đã bốn rưỡi rồi, vậy là cô ấy đã ngủ được gần hai tiếng. Nằm xuống cái là ngủ luôn vậy mà còn kêu không mệt đây. Tôi ngồi bên cạnh giường, chốc chốc lại phải lau mồ hôi đi cho cô ấy. Chắc sáng sợ quá nên mới phát sốt lên như vậy, đến 37 độ tám. Haiz, nhìn bên má thâm tím lại mà thấy thương quá, chắc sáng cô ấy sợ lắm, bị như vậy cơ mà, vừa bám được vào tay tôi đã ngất xỉu rồi. Nếu tôi không đến kịp thì không biết sẽ ra sao. Vậy mà, sao, cứ gọi tên Đình Phong, làm tôi cũng thấy…bực bực.
Haiz, thở dài, là tôi buồn chứ không phải bực nữa. Cô ấy có vẻ mong Đình Phong đến cứu hơn. Kể ra thì sao tôi lại phải lo lắng cho cô ấy nhỉ, sáng nay còn nói là không quen cô ấy. Không hiểu sao thấy cô ấy bị đưa đi như thế, trong lòng cứ cảm thấy nóng ran lên không chịu nổi. Bây giờ may mọi chuyện đã ổn mà vẫn không yên tâm để cô ấy ở nhà một mình.
Nhẹ nhàng cầm khăn ướt, tôi lại tiếp tục lau mồ hôi trên trán và mặt đi cho Tiểu Minh, uống thuốc rồi không biết đã đỡ sốt chưa mà vẫn còn nóng thế này đây.
Mà chẳng hiểu sao dạo này tôi lại hay để ý cô ấy nhiều đến vậy nữa, phải chăng…tôi đã có tình cảm với cô ấy thật rồi. Cho dù có cố phủ nhận nhưng dường như trái tim tôi vẫn có chút rung động khi ở bên cô ấy. Thực sự, tôi cũng không biết phải nói sao về sự thay đổi của chính bản thân mình nữa. Thay vì trước đây, tôi thấy cô ấy là một con nhỏ lắm điều, lúc nào cũng có thể xen vào chuyện người khác lại hay khóc, thì bây giờ, tôi mới nhận ra đó là một cô gái trong sáng, hoạt bát nhưng lại dễ bị tổn thương. Và, tôi thấy trách nhiệm của tôi là phải bảo vệ cô ấy. Nhưng…tôi yêu Tiểu Giang, tình yêu tôi dành cho em là không gì có thể thay đổi được. Có lẽ, tình cảm tôi dành cho Tiểu Minh, chỉ là chút gì đó thương hại, hoặc là, do tôi thấy đó là trách nhiệm của một người chồng. Đúng vậy, tôi đã chấp nhận cuộc hôn nhân này, dù muốn dù không, cô ấy (tạm thời) vẫn là vợ của tôi, đối xử quá đáng với cô ấy quá kể ra cũng tội nghiệp. Dù sao, Tiểu Minh cũng chẳng có tội tình gì.
Haiz, kể từ khi gặp Tiểu Minh, tôi đã bị cô ấy thay đổi, từng chút, từng chút một. Cô ấy không coi tôi là con người hoàn hảo như khi Tiểu Giang và mọi người nghĩ. Từ trước đến giờ, khi ở nhà, tôi là con trai duy nhất trong nhà, bố mẹ từ nhỏ đã hướng cho tôi sự độc lập. Tôi không tâm sự với bố mẹ bao giờ, có chuyện gì cũng chẳng biết chia sẻ cùng ai, mọi thắc mắc trong lòng đều phải tự giải quyết. Tôi sợ bố mẹ cho đó là sự ủy mị của con gái. Đến khi yêu Tiểu Giang, tôi cũng trở thành người chỉ được phép đi quan tâm đến người khác, có nghĩa vụ phải quan tâm đến người khác. Thực sự, nhiều lúc, tôi cũng thèm được quan tâm và chăm sóc lắm. Vì thế, từ khi Tiểu Minh xuất hiện, cuộc sống của tôi mới có những thay đổi. Trong mắt Tiểu Minh, tôi cũng là một người “bình thường”, cần được quan tâm, chăm sóc và đôi khi muốn được…làm nũng. Ở nhà với cô ấy, tôi có người hỏi han ân cần, chăm từ bữa cơm đến giấc ngủ. Chính vì thế, bây giờ, tôi đi đâu cũng muốn được về nhà, và tôi cũng thấy mình nên đối xử với Tiểu Minh tốt hơn.
Chút tình cảm gì đó mà tôi dành cho cô ấy, chắc cũng chỉ vì thế mà nảy sinh thôi. Tất cả cũng chỉ vì tôi thấy mình có trách nhiệm.
“Tiểu Minh, có tin nhắn. Tiểu Minh, có tin nhắn…”
Giật cả mình, tự nhiên nghe thấy tiếng gọi. Ra là chuông tin nhắn của Tiểu Minh. Nhưng Tiểu Minh ngủ rồi còn đâu. Tôi v