Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2807 lượt.
đứa ăn nhiều vào nhé, toàn là người trong nhà cả. Hạo Du, con ăn nhiều vào, cả Hạo Nhiên nữa, hai đứa gầy quá đó, ăn nhiều đi chứ.
Mẹ tôi nói rồi gắp liền cho Hạo Du và Hạo Nhiên, mỗi người một xiên bò luk lak. Không hiểu sao lúc này quay sang nhìn Hạo Du, tôi thấy anh có vẻ vui lắm, mắt sáng lên. Rồi anh còn ăn có vẻ rất ngon miệng nữa chứ. Hạo Du thường ngày đâu có thích ăn ớt, kể cả ớt chuông. Hôm nay anh đúng là lạ thật.
Tôi thấy anh có vẻ thích ăn bò luk lak xiên, liền gắp thêm cho anh một xiên nữa.
_Ăn thêm đi anh.
Nhưng không hiểu sao…Hạo Du ăn xiên thịt bò tôi gắp bỗng che miệng rồi vội đứng dậy, xin phép ra ngoài:
_Con…xin lỗi. Con ra ngoài một tí.
Nói rồi, anh chạy đi luôn. Thấy Hạo Du như vậy, tôi không khỏi lo lắng, cũng vội chạy theo anh.
_Con xin phép.
Vào đến phòng vệ sinh, tôi thấy anh đang ở trong, có vẻ tình hình đang…rất tệ. Hình như anh đang bị nôn >.<
_Sao thế Hạo Du? Anh thấy khó chịu hả anh?
Một lúc sau mới thấy Hạo Du đi ra, mặt phờ phạc nhìn thương ghê gớm.
_Sao vậy anh, anh không sao chứ.
_Tôi…không ăn…được ớt xanh. – anh nhăn nhó.
_Hả?
_Mỗi lần ăn đều bị nôn, hic. – Hạo Du rửa tay rửa mặt xong mới nói. – thế nên mới không ăn bao giờ.
_Hic, em thấy anh vẫn vui vẻ ăn xiên mẹ em gắp, nên em tưởng… Sao đến xiên của em lại bị nôn TT_TT. Mà anh biết anh ăn ớt chuông sẽ bị như vậy mà vẫn ăn là sao.
Tôi đưa khăn cho anh lau tay vừa nói. Nhìn anh thương quá đi mất thôi. Sắc mặt vẫn còn khá nhợt nhạt.
_Là mẹ gắp cho tôi mà.
Hạo Du nói câu ấy với niềm hạnh phúc lạ thường. Nói xong, anh còn cười nữa. Tôi vẫn không hiểu gì, đứng ngẩn ra cho đến khi anh nói với tôi.
_Sợ quá, haiz. Không dám ăn nữa.
_Có còn khó chịu lắm không? – tôi sốt sắng hỏi.
_Đỡ rồi, nhưng mà nôn xong không muốn ăn gì nữa.
_Sao thế. Vậy thôi, bụng anh chắc vẫn còn khó chịu. Mình đi dạo tí rồi bao giờ đói thì ăn sau, được không?
_Nhưng cô đã ăn được gì đâu? Với lại…
_Không sao, em cũng no rồi mà. Nhưng mà với lại gì?
_Không. Nhưng cũng phải nói với bố mẹ một tiếng.
Nghe Hạo Du nói, không hiểu sao tôi lại thấy vui vui. Hạo Du gọi bố mẹ tôi là bố mẹ dễ dàng và tình cảm như thế, chẳng phải cũng đã chấp nhận việc làm con rể bố mẹ tôi hay sao, cũng như chấp nhận tôi là vợ anh. Hehe, nghĩ như thế không vui với lạ.
Xin phép bố mẹ đi dạo rồi, tôi với anh đi luôn vòng ra sau nhà. Tôi có một nơi rất thú vị muốn đưa anh đi. Rất…rất thú vị.
Tôi cười thầm, quay sang nhìn Hạo Du trầm ngâm không nói gì. Tôi nhìn xuống tay anh, anh đang đút tay vào túi quần, tôi muốn đưa tay nắm lấy cũng không dám, đành cứ đi yên lặng bên cạnh. Hạo Du đang nhìn lên trời, có vẻ như đang suy nghĩ điều gì. Nhưng có một điều tôi thắc mắc, Hạo Du bây giờ nhìn rất buồn. Buồn vì điều gì thì tất nhiên là tôi không biết được.
Mà bây giờ tôi mới biết, anh lúc buồn cũng đẹp nữa. Đẹp đến nỗi ai nhìn vào cũng cảm nhận được ngay nỗi buồn của anh, đôi mắt anh cứ sâu thăm thẳm vậy mà.
Nói thế thôi chứ tất nhiên tôi không thích nhìn thấy anh buồn.
Nhưng thấy anh im lặng, tôi cũng không nỡ làm phá vỡ không gian yên ắng lúc này. Tôi cũng không nói nhiều hay cười nhiều như mọi khi, cũng không quấn lấy anh, chỉ là đi bên cạnh và nhìn anh…
Suốt cả quãng đường đi, không có câu chuyện nào được nói cả, thỉnh thoảng, tôi chỉ ngước lên nhìn trời và nói những câu vu vơ kiểu như là: “Trời đẹp quá” hay “Mát thật”. Sau những lần như thế, anh cũng nhìn theo tôi, nheo nheo mắt, không nói gì. Anh hình như là đang có tâm sự, nhưng là gì vậy nhỉ.
Tôi thắc mắc lần nữa nhưng vẫn không hỏi, chỉ nhìn xa xăm về nơi tôi định đưa anh đến. Nó là cánh đồng cỏ nho nhỏ, cũng thuộc sự sở hữu của nhà tôi, thực ra là của tôi. Ở giữa cánh đồng có một cái tháp nhỏ, à mà, tôi không biết thực sự nó là cái gì nữa. Nó cao tầm năm sáu mét, có thang để trèo lên. Trên đó có chỗ ngồi đủ cho bốn người, từ đó có thể nhìn thấy toàn bộ quang cảnh cánh đồng, rất đẹp, rất thích. Mỗi khi tôi buồn, tôi thường lên đó ngồi một mình, nhìn cánh đồng lộng gió sẽ thấy lòng bình yên hơn. Thực ra là tôi chưa bao giờ đưa ai đến đây, vì tôi tự cho đó là “xứ sở” của mình, và tôi cũng hứa là sẽ không để ai được ngồi trên đó, ngoài tôi.
Vậy mà chẳng hiểu sao hôm nay tôi lại muốn đưa anh lên đó, phá vỡ lời hứa của chính mình. Mà cũng phải thôi, anh là người vô cùng đặc biệt cơ mà, nếu chia sẻ “xứ sở” cho anh thì tôi thấy cũng không có vấn đề gì lắm, hihi.
Tôi nhìn về phía cánh đồng mà chúng tôi đã sắp đến nơi rồi quay ra nhìn anh, khẽ mỉm cười:
_Sắp đến nơi rồi đó anh. Anh có thấy không? – tôi chỉ tay về phía cái tháp – Mình lên đấy nhé!
Anh nhìn tôi, gật đầu, khẽ cười, nhìn…hiền kinh khủng.
Tôi thấy anh cười rồi thì cũng nhoẻn cười híp mắt. Rồi chúng tôi đi xuyên qua đồng cỏ, một tẹo đã đến chân tháp rồi. Tôi hào hứng bảo anh:
_Em trèo lên trước nhé, anh phải theo sau em đó nha.
_Ừ, cẩn thận.
Anh gật đầu nhẹ. Tôi lại nhoẻn cười, rồi nhanh nhảu trèo lên trước. May hôm nay, tôi mặc quần^^
Tôi ngồi xuống thì anh cũ