Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343370

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3370 lượt.

chạy một mạch lên tầng. Phòng anh không đóng cửa, cũng không có anh trong phòng. Phòng tắm không có, phòng tôi và phòng cưới hiển nhiên là không có rồi. Đã gần mười hai giờ trưa, giờ này mà anh còn đi đâu được chứ. Tôi cố gắng bình tĩnh, nhấn ngay điện thoại gọi cho anh. Chuông đổ ba lần mà không có ai nhấc máy. Tự nhiên tôi lo đến thắt ruột, không biết được anh đang ở đâu, làm gì mà không trả lời điện thoại tôi chứ. Liệu có phải anh buồn quá mà… Không, không thể nào. Cầu mong là không phải, Hạo Du đâu phải người mềm yếu như thế chứ. Tôi ôm đầu, cố gắng suy nghĩ những nơi anh có thể đến giờ này. Rồi bỗng một cái tên nảy ra trong đầu tôi, Tú Giang, sao tôi có thể ngốc đến độ không nghĩ ra cô ấy chứ. Hẳn là hai người đang ở bên nhau rồi. Tôi vừa nghĩ vừa nhanh tay tìm số Tú Giang để gọi. Lòng chỉ cầu cho Hạo Du đang ở cùng cô ấy. Nếu anh không có đấy chắc tôi điên mất. Mới một hồi chuông, tôi đã nghe thấy giọng Tú Giang ở đầu bên kia, vội hỏi ngay: _Tú Giang à, tớ đây, cậu đang ở đâu thế? _Tớ đang bên nhà bác ăn giỗ, có chuyện gì mà nghe giọng cậu hốt hoảng vậy. _Tớ…Tú Giang này, Hạo Du có ở chỗ cậu không? _Không. Anh ấy về nhà rồi, có chuyện gì thế, sao cậu hỏi Hạo Du? _Nhà? Tức là đâu? _Bố anh ấy gọi về nhà rồi. Sao thế Tiểu Minh, có chuyện gì xảy ra với bạn trai tớ à? Bố đã gọi Hạo Du về nhà rồi. Tôi sững sờ và sợ hãi đến mức làm rơi cả điện thoại xuống ghế. Đến lúc nghe Tú Giang gọi lớn trong điện thoại, tôi mới giật mình cầm cái máy lên. _À, không có gì đâu, là…là anh Hạo Nhiên, anh ấy nhờ tớ hỏi cậu ý mà. _Hạo Nhiên có số tớ mà, sao lại nhờ cậu? _Ừ thì… Thôi tớ đang vội lắm, tớ sẽ giải thích sau. Bye cậu nhé. Tôi nói rồi dập vội máy, không để Tú Giang nói thêm câu nữa. Tôi cuống cuồng dắt xe vào rồi đóng cửa, tôi phải sang nhà anh ấy thôi. Chắc vì chuyện bảng xếp hạng nên bố chồng tôi mới gọi anh ấy về. Vậy còn làm tôi lo hơn nữa. Hạo Du, anh không sao đấy chứ anh, huhu Tiểu Minh nói vậy nhưng vẫn ngồi xuống bên cạnh tôi, đang lạnh run lên thế kia mà còn kêu nước mát đây. Tôi thấy vậy bèn cởi áo khoác ra rồi khoác nhẹ lên người cô ấy… Tôi phóng như bay trên đường, cuối cùng cũng đến trước cửa nhà anh. Tôi dựng luôn xe ở ngoài và chạy vào nhà. Từ xa tôi đã nghe tiếng quát của bố anh: “Học hành thế này đây hả, mới lớp mười mà đã đổ đốn ra thế này, lại còn thua một đứa con gái, mày có thấy nhục nhã không hả?” “Bố…con…” “Không bố con cái gì cả, tốn tiền nuôi mày ăn học để nhận được kết quả thế này đây hả” “……” “Có đứng thứ nhất toàn khối thôi mà cũng không làm được, mày muốn tao tức chết đấy hả” “Bố, con xin lỗi…” “Xin lỗi à, hôm nay mẹ mày không có nhà, tao phải cho mày một bài học mới được.” Tôi đứng ở cửa và nghe thấy hết những lời vừa rồi, lòng chỉ muốn chạy thật nhanh đến bên anh thôi mà sao đôi giày khó bảo này tháo ra mãi không được. “Chát” Tiếng tát vang lên lạnh lùng và khô khốc, đập vào tai tôi. Tôi sững người, chạy vội vào thì thấy bố đang cầm roi, chuẩn bị vung tay còn Hạo Du chỉ biết đứng yên một chỗ. Chẳng suy nghĩ được gì thêm, tôi lao ngay đến ôm lấy Hạo Du, đẩy anh lùi về phía sau, nước mắt bỗng chảy ra như mưa, miệng nói ra những gì mà chính bản thân mình cũng không hiểu nổi: _Đừng đánh chồng con mà, xin đừng đánh anh ấy, huhu. _Tiểu Minh… HAO DU’s POV _Sao biết tôi ở nhà mà đến tìm? Sau một lúc lâu không ai nói với nhau lời nào, tôi mới lên tiếng trước, phá tan sự im lặng nãy giờ. Tiểu Minh nghe tôi hỏi thì ngước lên nhìn tôi rồi lại cúi xuống. _Em gọi cho Tú Giang. Anh đừng trách em, là tại em lo cho anh quá mà không biết anh ở đâu nên mới phải làm thế. _Sao mà phải lo cho tôi? _Em sợ anh buồn quá mà… _Làm liều? Ngốc ạ, tôi có sao đâu chứ. Thế đi đã ăn gì chưa? _Em chưa. Tiểu Minh vừa nói vừa xoa xoa bụng, còn ngước lên tôi nhìn rất tội nghiệp. Chắc cô ấy đói lắm, đã hơn hai giờ rồi, lại còn đi bộ nãy giờ, thương quá. Mà ngẫm lại tôi cũng đã ăn gì đâu, cũng đói rồi. _Vậy mình đi ăn gì nhé, tôi cũng chưa có gì vào bụng. Lên xe đi. Tôi vừa nói vừa ra hiệu cho Tiểu Minh lên xe. Nhìn cô ấy chạy “lon ton” lên sau xe ngồi như một đứa con nít mà tôi lại thấy dễ thương không tả nổi. Cô ấy loay hoay kéo cái váy đồng phục xuống gọn gàng rồi quay ra nhìn tôi nhoẻn cười, miệng khẽ trả lời “rồi ạ”. Sao mà đáng yêu đến thế chứ, hai má phúng phính đỏ hồng, mắt to tròn xoe. Xinh như vậy thì bảo sao trái tim của tôi lại không “dở chứng” cho được chứ, đập nhanh tưởng chừng như vỡ tan ra được vậy. Trước khi để cô ấy nhìn thấy khuôn mặt từ trắng cnhuyển sang đỏ của tôi lúc này, tôi đã vội lên xe, quay đi, cố lấy hết bình tĩnh để hỏi: _Cô muốn ăn gì? _A, em muốn…ăn…spaghetti, nhé. Em biết một quán phục vụ đồ Ý rất ngon. Nhưng mà khá xa đây. Thực ra là…rất xa. _Xa là ở đâu? _Ở thành phố A cơ, đó là một nhà hàng rất lớn nằm ven biển, lâu rồi em không được ăn spaghetti ở đó. _Italian Restaurant chứ gì? _A, sao anh biết? _Tôi đến đó nhiều rồi. Vậy quyết định nhé, chúng ta sẽ đến đó. Xem nào, bây giờ là hai giờ mười lăm, một tiếng nữa, có chịu nổi đói không? _Có ạ. _Vậy đi nhé, bám chắc vào tôi đấy nhé. _Vâng ạ.