Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3227 lượt.
sao còn hỏi tôi? Còn nếu không biết gì, à không, rõ ràng, ánh mắt ấy nói cho tôi biết anh đã biết gì đó rồi mà, không phải do tôi nhạy cảm quá đấy chứ.
_Thôi, mình đi chơi nhé, vịt con. Em có thể dành một ngày cho anh được không? Chỉ bên anh thôi. Đình Phong lại bỗng nhìn vào mắt tôi, nói rất lạ. Tất nhiên là tôi có thể rồi, sao anh lại dùng giọng nói và ánh mắt như đang cầu xin tôi vậy chứ. À, nhưng mà Đình Phong mới ốm dậy mà.
_Nhưng anh chưa khỏe hẳn mà. À, được thôi ạ, nhưng anh phải mặc ấm vào, vì bên ngoài lạnh lắm. Tôi định không đồng ý nhưng thoáng thấy mặt anh xị xuống, tôi lại vội đổi ý ngay. Nhìn anh buồn tôi không nỡ. _Vậy, đợi anh tí. Nhìn mặt anh kìa, như con nít bị dụ dỗ cho ăn kẹo ý. Cười híp cả mắt lại chứ. Tôi ngó theo anh chạy vào trong nhà, cười tủm tỉm. Nãy giờ “tâm trạng” thế mà giờ đã hớn ha hớn hở, chuẩn bị đi chơi có khác^^. Đã lại chạy ra rồi kia kìa. _OK, xong rồi, rất ấm nhé. Nhìn mặt anh, tôi lại phá lên cười. Rồi tôi véo má anh một cái. Nhìn anh nhăn nhó đến là..dễ thương. Tôi nhìn anh mặt lượt…từ trên xuống dưới. Xem nào: áo len, áo khoác, mũ len…hm…hm… _Oái, anh, khăn đâu, găng tay đâu, thế này làm sao đã đủ ấm được.
_Ơ – anh đưa tay gãi đầu gãi tai nhăn nhó – đeo mấy cái đấy vướng lắm. Với lại, anh không có.
_Oái, khăn em đan đâu rồi. – trời ơi, cái khăn tôi đan cho Hạo Du, không phải anh đã làm mất rồi đấy chứ. _Khăn em đan anh để vào hộp cất đi rồi. _Trời ơi – tôi thở phào rồi cười giượng – sao anh cất đi rồi, lấy ra dùng đi, nhanh lên. _Anh sợ làm bẩn mất.
_Ngốc à. Anh mang ra đây đi, em quàng cho nhé ^.~ Rồi tôi lại nở một nụ cười “dụ dỗ con nít”. Nghe tôi, Đình Phong chạy ngay vào trong. Một lúc sau mới thấy mang cái khăn ra, giấu đâu mà kĩ thế không biết.
_Đây rồi nè.
– anh đưa cho tôi, cười vui lắm. Tôi cầm lấy cái khăn từ tay anh. Thấy nó còn mới nguyên mà xúc động tràn trề. Anh trân trọng nó đến vậy sao, chỉ là cái khăn do tôi đan thôi mà. Giá mà…Hạo Du cũng được như anh thì tốt quá. _Cúi đầu xuống đi anh. Bảo anh rồi, tôi liền quàng khăn qua cổ anh (phải kiễng lên đó^^). Xong xuôi rồi còn kéo khóa áo khoác lên cho anh nữa.
_Xong rồi, mình đi thôi anh. Tôi nhoẻn cười rồi kéo tay anh đi. Sẽ lại là một ngày vui lắm đây. Ngày nào bên anh chẳng là ngày tràn ngập tiếng cười cơ chứ. * * * * * * 3.40 p.m Mặc dù gió vẫn thổi lạnh nhưng những tia nắng mặt trời hiếm hoi vẫn làm cho khung cảnh buổi chiều thêm lung linh. Tôi ngồi sau Đình Phong, đút tay vào túi áo anh, khẽ hát Lovely day của Park Shin Hye, cảm giác thật dễ chịu. Chợt, Đình Phong đưa tay vào túi rồi nắm chặt lấy tay tôi. Lạnh, tay anh lạnh buốt.
_Vịt con, tay anh lạnh quá, cho anh nắm tí xíu được không?
_Vâ…vâng ạ. Tôi khẽ cười rồi lại hát: “I wanna love you, I wanna miss you…” , thấy trong lòng thoải mái vô cùng. Không hiểu sao, mỗi lúc ở bên Đình Phong, tôi thấy rất bình yên. Giá mà lúc nào cũng được ở bên anh như lúc này. Ơ, mà tôi đang nghĩ gì vậy chứ, linh tinh quá đi à, hic. Tự “thưởng” cho mình một cái gõ vào đầu khá là đau TT_TT, tôi thôi không nghĩ vẩn vơ nữa mà ngó lên trước nói chuyện với anh:
_Mình đi đâu thế hả anh? – tôi ghé tai anh.
_Bí mật. Hì, sắp đến rồi, yên tâm, anh không bắt cóc em đâu, haha.
_Xì, còn giấu em nữa hả, ghét thế chứ. Lần này véo má anh một phát, tôi lại nhìn ra bên đường rồi ngân nga hát: “Near, far, wherever you are I believe that the heart does go on Once more you open the door And you are here in my heart And my heart will go on and on”
_Anh biết bài gì không anh? – tôi lại ghé tai anh, thì thầm _Ừm, để anh đoán xem, có phải My heart will go on không nhỉ?
_Hì hì, đúng rồi, em rất thích bài này, nghe rất buồn phải không? Sao anh đoán được thế?
_Bài nổi tiếng thế mà em còn đố anh hả. Tưởng anh mù tịt về âm nhạc à, ngốc quá đi.
_Hì hì, thì,…ai biết đâu được, tưởng anh không biết mới đố chứ. Tôi toét miệng cười, mặc dù biết Đình Phong chẳng nhìn thấy tôi cười đâu. Nhưng mà nhìn qua gương tôi cũng thấy anh đang cười kia kìa, lại lộ hai má lúm dễ thương đến chết người kia rồi >._<~)
_Anh ơi, thêm kiểu nữa. Tôi giơ điện thoại lên rồi cười tươi. Đúng lúc tôi ấn nút chụp ảnh thì anh bỗng quay ra và…thơm ngay vào má tôi một cái. Tôi ngơ người mãi cho đến khi anh giành lấy cái điện thoại và reo lên:
_Ý, ảnh này đẹp quá. Anh xem chăm chú ảnh vừa chụp rồi reo lên sung sướng. Tôi đơ người mất một lúc rồi máu dường như lúc này mới dồn lên não, kích thích dây thần kinh xấu hổ. Mặt tôi đỏ ửng lên, nóng vô cùng. Tôi vội chạy đến bên anh và định xóa ngay tấm ảnh đi.
_Anh…xóa ngay đi.
_Ơ, đẹp thế này cơ mà. Anh cười tươi rồi giơ điện thoại ra khỏi tầm với của tôi (biết người ta thấp mà TT_TT) nhưng vẫn để cho tôi nhìn thấy. Kìa, trong ảnh, mặt tôi ngố kinh khủng, hai má lại còn đỏ dừ lên nữa chứ, hic hic, “xí” quá.
_Đình Phong, anh xóa đi mà TT_TT Bắt ép không được, tôi chuyển sang năn nỉ vì kiễng mãi không đến được chỗ điện thoại anh đang cầm trên tay. Tôi đang đi guốc cao nữa mà. _Không đâu, anh không xóa đâu. Đẹp thế này sao