Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343247
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3247 lượt.
bé chạy đi, để Tiểu Phần ngơ ngác ở lại.
_Haha, em thấy chưa Tú Giang, con nhỏ đó nó định chiếm luôn cả Hạo Du của em đấy, haha, em còn bảo vệ nó sao?
_Không đúng, anh ấy chỉ làm đúng nghĩa vụ của một người con trai thôi, chị đừng nói láo.
_Thôi được rồi, tùy cô em. Chúng ta đi thôi, dù sao, con nhỏ đó cũng được một bài học nhớ đời rồi.
Gia Nhi nói rồi vẫy tay bảo ba người kia bỏ đi. Tú Giang nắm chặt tay, run lên giận dữ nhìn theo Gia Nhi, không nói được lời nào.
_Tú…Tú Giang, mình cũng đi thôi chứ.
Tiểu Phần nhìn Tú Giang một lúc rồi mới (dám) lên tiếng. Lúc này, Tú Giang mới bình tĩnh lại được, cô liền bảo Tiểu Phần cùng đuổi theo Hạo Du và Tiểu Minh. Trong lòng cô lúc này tràn ngập sự nghi ngờ và đố kị. Ngay bây giờ, cô thực sự muốn Hạo Du giải thích cho những cử chỉ mà cậu dành cho Tiểu Minh lúc nãy. Liệu mọi chuyện có như Gia Nhi nói?
11 a.m
_Đình…Đình Phong, cứu em với…
_Tiểu Minh, cô làm sao vậy, Tiểu Minh?
_Cứu em với, Đình Phong…cứu em…
_Tiểu Minh, có tôi đây mà, cô sao thế?
_Không…thả tôi ra, không…
Tôi hét lên rồi bỗng choàng tỉnh, sợ…sợ quá, tóc của tôi, tóc của tôi…
Tóc…tóc tôi? Trời ơi, tóc tôi đã bị họ cắt tơi tả cả, anh…anh đã nhìn thấy rồi sao, mặt tôi bây giờ chắc là xấu xí lắm. Rồi nước mắt tôi cứ chảy ra giàn dụa, tôi ôm mặt rồi vụt chạy lên phòng, đóng sập cửa. Huhu, làm sao đây, đã để anh thấy bộ dạng xấu xí của tôi rồi, xấu hổ quá đi mất thôi, huhu. Tôi cứ gục đầu xuống đầu gối rồi khóc lên nức nở.
Rồi tôi bất chợy nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng gần, sau đó là tiếng anh:
_Này, cô làm sao thế, sao tự nhiên lại bỏ chạy lên phòng vậy. Tôi mở cửa vào nhé!
_Không…anh đừng vào…xin anh. – tôi khóc nấc lên thành tiếng.
_Này…sao…sao lại khóc, kể cho tôi nghe xem nào.
_Anh không hiểu được đâu Hạo Du, em không muốn để cho anh nhìn thấy em bây giờ, không thể cho anh thấy được… – giọng tôi lạc cả đi.
_Ngốc này, tại cô cứ khóc nên mới xấu đi đấy. Nín đi, tôi vào đây.
Chưa kịp từ chối anh, tôi đã thấy cánh cửa bật mở, và anh đi vào, ngồi bên cạnh tôi. Tôi vội gục mặt xuống gối, không thể cho anh nhìn thấy mặt tôi được.
_Tiểu Minh…
Anh bỗng gọi tên tôi rất dịu dàng, chẳng phải là trước kia anh chưa từng gọi tên tôi sao. À, hình như nãy anh có gọi, nhưng lúc đó tôi đang quá sợ hãi nên tim không đập nhanh được như lúc này. Phải, nghe giọng người mình yêu gọi tên mình dịu dàng như thế, sao tôi có thể không xao xuyến chứ.
_Cô đừng khóc nữa, ngẩng mặt lên tôi xem nào.
_Không được đâu. – tôi lắc đầu quầy quậy.
_Đừng như vậy mà.
Bất ngờ, Hạo Du kéo tôi sà vào lòng anh rồi ôm chặt lấy tôi. Tôi ngẩn người, không nói được câu nào, chỉ biết nằm im, dựa đầu vào ngực anh. Tôi…còn nghe rõ cả tiếng tim anh đang đập nữa, sao mà cũng nhanh như vậy chứ?
Chợt, anh đưa tay lên vuốt tóc tôi, hỏi ngập ngừng:
_Bọn chúng…cắt tóc cô sao, Tiểu Minh?
Tôi gật gật đầu sau câu hỏi của anh, nước mắt lại rơi lã chã khi nghĩ về chuyện đấy.
_Chúng giữ chặt tay em, không để em cử động rồi cắt tóc em – tôi nghẹn ngào nói – em…em sợ lắm, huhu.
Nói rồi tôi bám chặt lấy anh, khóc thút thít.
_Đừng sợ, tất cả đều ổn rồi mà, cô đừng khóc nữa. – giọng anh nhẹ nhàng lắm.
_Chúng đánh em, đau lắm.
_Ừ, tôi biết rồi, thật tội nghiệp cho cô mà.
Nghe anh an ủi, vỗ về, tôi bớt sợ được phần nào nhưng vẫn cứ ôm ghì anh không rời. Tôi dựa đầu vào ngực anh, mắt cứ muốn nhắm nghiền lại thôi, tôi thấy sao mệt mỏi quá.
_Tiểu Minh, cô mệt à?
_Vâng. – tôi đáp nhẹ, mắt đã nhắm lại.
_Vậy nghỉ đi một tí.
Nói rồi, Hạo Du nhẹ nhàng bế tôi lên rồi lại đặt tôi nằm ngay ngắn lên gối, đắp chăn lên đến cổ cho tôi. Tôi nhìn anh, cười nhẹ rồi ngủ thiếp đi.
1 p.m
_Tiểu Minh, Tiểu Minh…
Đang thiu thiu ngủ, tôi bỗng nghe tiếng Hạo Du gọi. Tôi liền mở mắt, lim dim nhìn anh.
_Cô dậy đi, ăn tí cháo rồi ngủ. Tôi mua cháo rồi đây.
Nghe anh nói đến ăn, lại ngửi thấy mùi cháo thơm phức, tôi cũng thấy đói, liền gật đầu rồi ngồi dậy. Anh cũng ngồi xuống bên cạnh rồi thổi cháo bớt nóng đi cho tôi, từ khi nào mà anh lại dịu dàng với tôi như vậy? Tôi thầm nghĩ nhưng mắt không nhìn anh nữa mà nhìn vào bát cháo. Hic, nhìn ngon thế kia mà miệng tôi lại đau, chẳng muốn ăn nữa.
_Sao thế, sao lại xị mặt ra rồi. Đói lắm rồi à, đợi tí, tôi thổi cho bớt nóng rồi tôi đút cho.
Hic, vẻ mặt tôi nhìn giống đang đòi ăn lắm sao, hic hic.
_Không phải, miệng em đau lắm.
Tôi vừa nói xong, Hạo Du đã ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi đưa tay lên miệng tôi, chỗ vẫn còn vệt máu khô.
_A…đau. – tôi nhíu mày nhăn nhó.
_Đau thế cơ à?
_Vâng, bị tát bảy phát liền. – tôi phụng phịu.
_Ừ, má cô tím hết cả rồi, đau là phải. Đợi tí nhé.
Nói rồi Hạo Du đi ra ngoài luôn, lại còn đóng cửa, không để tôi biết anh đi đâu nữa. Trong lúc chờ anh, tôi liền đi ra chỗ cái gương rồi nhìn vào đó. Thực không dám tin là mình trong gương nữa TT_TT, cứ như…yêu quái vậy, tóc bù xù, chỗ ngắn chỗ dài, má th