XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưới Rồi Dạy Bảo Sau

Cưới Rồi Dạy Bảo Sau

Tác giả: Ngải Mật Lị

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 134874

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/874 lượt.

an trọng lại, cùng cô về nhà.
Anh nói anh sẽ cố gắng đối tốt với cô, cô cũng thật sự cảm nhận được dụng tâm của anh, tới ngày thứ ba hai người quen nhau, anh tặng cô một cái nhẫn kim cương giá trị xa xỉ, còn có rất nhiều âu phục cùng giày cao gót mới tung ra thị trường, cơ hồ anh dùng tất cả các loại phương thức để thấy được cô vui.






Trừ mấy thứ kia ra, mặc kệ anh làm việc bận, mệt thế nào thì kết thúc công việc nhất định sẽ gọi điện thoại cho cô, săn sóc hỏi han ân cần, quan tâm sinh hoạt của cô, lại tích cực giới thiệu cô với người nhà của anh, khắp nơi đều thể hiện tình cảm nghiêm túc và dụng tâm.
“Thận Kì, trong nhà con còn có ai?” Mẹ Đồng thuận tiện hỏi thăm gia thế con rể.
“Dạ, nhà con còn cha, còn có một anh trai sinh đôi.” Hàn Thận Kì nói.
“Anh trai con chính là người dạy ở đại học …” Mẹ Đồng gật gật đầu, lại tiếp tục truy vấn: “Vậy mẹ con đâu?”
“Năm con bảy tuổi, bà ấy cùng cha con ly hôn, về sau tái giá đến Singapore.” Thanh âm Hàn Thận Kì nghe qua có chút cô đơn, phảng phất nội tâm tràn ngập khổ sở và đau đớn.
“Ba viết cái này làm chi vậy?” Mộc Tiệp nhìn qua một trang bên trong, liền gắt giọng nói.
“Ngu ngốc, ba đương nhiên thay con giáo dục chồng, bảo vệ quyền lợi của con!” Đồng Uy nói.
“Vợ chồng son người ta có phương thức riêng duy trì tình cảm, không tới lượt ông lo lắng đâu.” Bà Đồng sợ yêu cầu của Đồng Uy gây áp lực cho con rể, vội vàng nói: “Thận Kì, ba Mộc Tiệp bình thường ở cảnh cục, mọi người đều gọi ổng là “Uy gia”, ổng liền coi mình như lão đại…”

“Này mình!” Đồng Uy lớn tiếng ngăn vợ lải nhải, cố gắng phục hồi uy nghiêm của trụ cột trong nhà.
Bà Đồng liếc ông một cái, gắp một khối thịt bò bỏ vào bát của ông.
“Không phải nói cholesterol của tôi cao không thể ăn nhiều thịt sao?” Đồng Uy liếc nhìn vợ, hờn dỗi nói.
“Tôi gắp cho ông ăn thì ông ăn đi, ý kiến nhiều như vậy làm gì.” Mẹ Đồng quay đầu nhìn Hàn Thận Kì cười, thay một bộ mặt mẹ vợ hoà ái nói: “Chuyện công việc không vội, quan trọng là đem hợp đồng giải quyết cho tốt… Nào, ăn nhiều một chút đi con.”
“Cám ơn bác.” Hàn Thận Kì cùng Mộc Tiệp nhìn nhau, rồi cả hai ăn ý cùng cười.
Anh cầm tay cô, cuối cùng anh cũng biết vì sao quanh mình có vô số người phụ nữ, nhưng chỉ động tâm duy nhất đối với Đồng Mộc Tiệp, bởi vì bọn họ không đơn giản là nhất kiến chung tình, mà bởi vì cô đã cho anh một cảm giác ấm áp của gia đình.
Nhìn Đồng Uy đấu khẩu cùng vợ, trong lòng anh lại ấm áp không lời nào tả nổi, ẩn sâu trong trí nhớ là hình ảnh gia đình ngọt ngào, hạnh phúc cứ thế mơ hồ hiện ra rõ ràng trước mắt…
__________________
[1'> Đại học Westminter: Nằm ở trung tâm thủ đô Luân Đôn, Anh Quốc. Trường được nâng cấp từ trường Bách khoa trung tâm Luân Đôn lên thành trường đại học và đổi tên. Đây là một trong những trường có lịch sử lâu đời nhất nước Anh.
Thịt bò hầm rượu vang:
Cá ngâm dấm đường: Hay có thể hiểu là cá chua ngọt cũng được. Lúc tìm hình trên baidu, ra toàn ảnh bạn cá nằm trên đĩa, trên người rắc đủ kiểu gia vị, mắt mở trừng trừng ='>'>'>'>'>, mỗi tấm này nhìn có hương vị nhất. Đăng mấy tấm kia lên khéo dọa độc giả thì chết toi :P.
“Cậu xác định người mình kết giao chính là Hàn Thận Kì, không phải đồng nghiệp Hàn Thận Tước của cậu?”
Chiều thứ tư, mưa phùn giăng giăng khắp nơi, sau khi lên lớp xong, Đồng Mộc Tiệp khoá phòng nghiên cứu, dưới tán ô xanh, cô đáp xe taxi vào thành phố, đến một nhà hàng ăn kiểu Nhật.
Cô thu cây dù ướt đẫm lại, đặt vào chỗ để dù của nhà hàng, nhân viên phục vụ dẫn cô vào một cái bàn đặt cạnh cửa sổ, Mộc Tiệp cởi giày, ngồi xuống chỗ mà ngày thường mình cùng bạn bè hay sử dụng.
Hôm nay cô muốn nói cho bạn tốt rằng mình sắp kết hôn, cũng muốn mời cô ấy làm phù dâu cho mình.
Trong lúc chờ đợi, Mộc Tiệp lấy điện thoại di động ra xem, trên màn hình là ảnh cô chụp chung với Hàn Thận Kì, khoé miệng cô mơ hồ nở nụ cười, ngay cả ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hơn.
Quen biết Hàn Thận Kì tính đến giờ mới được hơn ba tuần nhưng cô đã cảm thấy cuộc sống của mình thay đổi rất nhiều, giống như trái tim đang được ngâm trong hũ mật vậy, chỉ chút chuyện nhỏ thôi cũng có thể khiến cho cô vui vẻ, ngay cả không khí xung quanh cũng phảng phất hương vị ngọt ngào.
Nghiêm khắc mà nói thì thời gian hai người có thể ở chung không nhiều, dù sao công việc của anh cũng rất bận rộn, khác với công việc của cô, bình thường bọn họ cũng chỉ có thể trao đổi tình cảm qua tin nhắn điện thoại.
Nhưng chỉ cần rảnh rỗi là anh lại gọi điện cho cô, nói nói cười cười, cùng cô chia sẻ đủ mọi chuyện lớn nhỏ trong ngày, khiến Mộc Tiệp không còn cảm thấy cô đơn, giống như anh lúc nào cũng ở bên cạnh mình vậy.
“Xin lỗi, mình tới muộn.” Tôn Thấm n cởi giày cao gót ẩm ướt ra, đánh gãy suy nghĩ của Mộc Tiệp.
“Không sao, mình cũng vừa mới tới thôi.” Mộc Tiệp thu hồi di động, rút khăn giấy trong túi ra đưa cho bạn lau mặt, cùng lúc đó nhân viên phục vụ cũng bưng đồ ăn đến.
Biên kịch Tôn Thấm n một bên lau nước