Tác giả: Hoàng Thượng
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 134996
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/996 lượt.
ó Hữu Minh? Nhưng mà không đúng, anh làm sao có thể đối với cô…
Lắc lắc đầu, Cố Thiển Hi cố gắng làm cho suy nghĩ của mình rõ ràng một chút, hiện tại việc quan trọng cần làm là đến một bệnh viện khác làm kiểm tra để chắc chắn! Bây giờ chẳng qua chỉ mới có mười ngày, làm sao có thể biết là mang thai hay không, nhất định là ảo giác, nhất định là bệnh viện đã nhầm lẫn rồi!
Nhìn không thấy bóng dáng Phó Hữu Minh, Cố Thiển Hi vội vã đón một chiếc xe, nói với tài xế: “Bác tài, phiền bác đi tới bệnh viện trung tâm chăm sóc mẹ và trẻ em!”
Cố Thiển Hi cầm báo cáo xét nghiệm, đột nhiên cảm giác như có một chậu nước lạnh tạt thẳng từ trên đỉnh đầu cô xuống, sau đó toàn thân một phen run rẩy. Bác sĩ nhìn cô vừa xem đã xanh mặt, xem chừng hình như đã đoán ra, gõ gõ bàn kéo tầm mắt Cố Thiển Hi về: “Cố tiểu thư, tôi thấy cô cũng không còn trẻ? Đứa nhỏ này, nếu như cô muốn giữ, cuối tuần sau quay lại kiểm tra lần nữa!”
Đối với lần này, chân tay Cố Thiển Hi càng luống cuống, sửng sốt thật lâu mới hỏi: “Bác sĩ, nếu như không cần… Kia cần chuẩn bị những thứ gì?”
Bác sĩ tựa hồ nhìn thấu suy nghĩ của Cố Thiển Hi, khẽ thở dài nói: “Hiện tại chỉ là thụ tinh thành công, hết thảy cũng cần một khoảng thời gian dài nữa. Nếu như cô dự tính không cần, chuyện này có thể dẫn đến sinh non rất nguy hiểm, chồng của cô hoặc người nhà cần phải ký tên đảm bảo, nếu không, có chuyện gì xảy ra bệnh viện chúng tôi sẽ không thể chịu trách nhiệm được! Nhưng mà tôi hy vọng cô sẽ giữ lại, suy nghĩ kỹ thêm nửa tháng, cô bây giờ đã hai mươi sáu tuổi, ở tuổi này nếu không sinh con, sau này sẽ rất khó mang thai!”
Trong đầu Cố Thiển Hi có mấy ngàn con ong bay “vo ve vo ve…”
Lỗ tai truyền đến tiếng của bác sĩ: “Bởi vì nếu như cô sinh non, không chăm sóc bồi bổ thân thể cho tốt, có thể đây là lần duy nhất cô có cơ hội làm mẹ! Cố Thiển Hi, cô xem xem, có nên cùng chồng cô…”
Bằng không chờ một thời gian sẽ đến bệnh viện làm phẫu thuật?
Cố Thiển Hi nghĩ rất nhiều, nhưng trong đầu cô vẫn như cũ trở thành một mớ bòng bong, giống như bất kể làm thế nào cũng không đúng! “Cố Thiển Hi!” Phó Hữu Minh giống như nổi điên từ trên xe chạy xuống, Nhìn cô lẻ loi đứng ở cửa bệnh viện, vẻ mặt luống cuống nhất thời tâm xoắn xuýt thành một cục. Nếu không phải tất cả bệnh viện trong thành phố đều có liên kết với nhau, anh cũng sẽ không biết được Cố Thiển Hi sẽ đến đây.
Phó Hữu Minh hô to: “Cố Thiển Hi, không cho phép em nhúc nhích! Đứng yên ở đó, chờ anh đi qua!”
Nước mắt Cố Thiển Hi ầm ầm đổ xuống, sau đó ngây ra nhìn Phó Hữu Minh sải bước chạy vọt tới bên này. Cố Thiển Hi nói: “Thật xin lỗi Phó tiên sinh, tôi không phải cố ý biến mất. Tôi cũng không phải là cố ý…”
“Em là đứa ngốc sao?” Phó Hữu Minh có chút tức giận, đến lúc này Cố Thiển Hi còn nói xin lỗi. Anh cho là ít nhất Cố Thiển Hi sẽ đánh cho anh hai quyền, sau đó lớn tiếng mắng hai câu: Phó Hữu Minh, anh tại sao lại lợi dụng tôi lúc khó khăn? Nhưng đầu óc Cố Thiển Hi như bị nước chảy vào, trên người Phó Hữu Minh còn mang theo tức giận, bỗng một tiếng liền kéo Cố Thiển Hi vào trong ngực, mang theo vài phần cương quyết nói: “Chúng ta cùng sinh con đi, chẳng lẽ sợ anh không nuôi nổi hai mẹ con sao?”
Thanh âm của anh rất lớn, làm cho người qua đường không khỏi quay đầu lại nhìn.
Vẻ mặt Cố Thiển Hi có chút kinh sợ, còn có một chút… kinh, được rồi, còn có mấy phần run sợ!
Phó Hữu Minh buông cô trong ngực ra, hắng giọng nói: “Thiển Hi, có phải sợ anh không nuôi nổi hai mẹ con không? Có phải lo lắng sau khi cưới anh sẽ ở bên ngoài làm loạn? Em yên tâm, những chuyện này tuyệt đối sẽ không xảy ra! Sáng mai anh liền đem mười lăm phần trăm cổ phần giao cho em, còn có tất cả tài sản đều giao cho em cất giữ… Ừ, tim anh cũng đưa luôn cho em bảo đảm! Em nhìn đi, yên tâm cùng anh kết hôn, sinh con được không?”
“Sao?” Cố Thiển Hi quả thực trợn mắt há hốc mồm, hoàn toàn không hiểu Phó Hữu Minh đang nói cái gì?
Phó Hữu Minh xoay người nhìn người khác nói: “Mọi người có thể tiếp thêm dũng khí cho vợ tôi không, mọi người chỉ nhìn như vậy không nói gì, cô ấy cũng sẽ không đồng ý gả cho tôi! Đứa con sau này ra đời rồi, liền không có cha, không phải rất đáng thương sao?”
Được rồi, đám người rất nhiệt tình, nhất thời ồn ào khiến cho Cố Thiển Hi không thể suy nghĩ, người đàn ông như vậy đi đâu tìm đây!
Vừa đẹp trai, vừa có tiền, còn dám đem tất cả đưa cho vợ bảo quản!
Cố Thiển Hi đen mặt, ở trước mặt Phó Hữu Minh cúi đầu nói: “Phó tiên sinh, anh đừng giỡn nữa! Chúng ta đi thôi!”
“Đi đâu? Đi đăng ký, hay về nhà dưỡng thai?” Phó Hữu Minh lộ ra một bụng dạ đen tối, anh dùng âm thanh rất nhỏ nói với Cố Thiển Hi: “Cố Thiển Hi, em suy nghĩ đi, ông trời cũng muốn em mang thai. Trừ anh, em còn có thể gả cho ai? Đứa nhỏ này, em thật sự bỏ được sao?”
Đúng vậy, còn có thể gả cho ai?
Cố Thiển Hi tự hỏi mình, cô ngẩng đầu nhìn Phó Hữu Minh, trong mắt anh là ánh sáng rực rỡ, nhìn thấy ánh mắt kiên định của anh, bóng hình cô t