Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341626

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1626 lượt.

Thiệu Tuấn cưng chìu dùng chiếc đũa gõ đầu của cô, nghĩ thầm, thật không biết trong cái đầu người này đang nghĩ thứ gì.
Ngày hôm sau phải về doanh trại, hai người đi rửa mặt thật sớm rồi lên giường. Mới nếm thử chuyện tình dục, nên lần này hai người kích tình khá cao, mới vừa lên liền phát động, Tăng Tĩnh Ngữ cố ý thay cái váy ngủ, khí phách giạng chân lên hông của Thiệu Tuấn, tuyên bố muốn cưỡng bức anh, lại bị Thiệu Tuấn lật người trấn áp.
Không có cha mẹ nên không cố kỵ, Tăng Tĩnh Ngữ lớn giọng hô hào (trời ạ, sợ chị luôn), ". . . . . . . . . . . . Ừ. . . . . . . . . . . . A. . . . . . . . . . . . . . . . . . . Anh nhanh lên một chút. . . . . . . . . . . . . . . . ."
Nghe vậy, Thiệu Tuấn cũng buông ra lá gan, liều mạng rút ra chen vào, giống như động lực motor, chợt dùng sức, giống như dã thú đang khát máu, tung hoành rong ruỗi dũng cảm tiến tới.
Tăng Tĩnh Ngữ ôm cổ của anh thở gấp liên tiếp, nghe được Thiệu Tuấn nhiệt huyết sôi trào, động càng phát ra sức. Nhiệt độ trong phòng nhất thời lên cao, mồ hôi lớn như hạt đậu rơi trên người Tăng Tĩnh Ngữ, Tăng Tĩnh Ngữ thân mật liếm anh vành tai, hôn gò má ướt mồ hôi của anh.
Kích tình đi qua, Tăng Tĩnh Ngữ mệt mỏi gối lên lồng ngực nở nang của Thiệu Tuấn, ngón tay nhẹ nhàng vẽ vòng tròn trên ngực anh, làm nũng oán trách nói: " Cho tới bây giờ anh cũng không có nói yêu em, nhanh một chút nói anh yêu em."
Thiệu Tuấn bắt được tay cô đang làm loạn, kích động kéo đến khóe miệng, mãnh liệt hôn hai cái nói: "Anh yêu em."
Ngày thứ hai phải về doanh trại, trời vừa sáng Thiệu Tuấn liền tỉnh, lúc này Tăng Tĩnh Ngữ vẫn còn ở trong giấc mộng. Thiệu Tuấn thận trọng rút cánh tay bị Tăng Tĩnh Ngữ gối lên, chỉ sợ đem người đánh thức.
Thiệu Tuấn nhặt quần áo trên đất, mặc vào rồi đi ra cửa, trước khi đi cho Tăng Tĩnh Ngữ để lại một tờ giấy, trên đó viết: Tĩnh Ngữ, anhđi trước. Thời gian quá gấp nên anh không kịp nữa làm bữa ăn sáng cho em, rời giường thì tự mình đi ra ngoài ăn, còn nữa, anh đã viết Kế hoạch huấn luyện cho em rồi, mở máy tính lên, nhớ xem.’’
Tăng Tĩnh Ngữ đến mười một giờ trưa mơi tỉnh, nhìn thấy tờ giấy trên tủ đầu giường, cô nho nhỏ oán trách từng cái. Không phải nói đánh thức em sao? Tại sao không nói một tiếng là đi rồi.
Chỉ là. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . Không sao, chờ qua cuộc, đến lúc đó xem em trừng trị anh như thế nào.
Ngày thứ ba sau khi Thiệu Tuấn đi, Tăng Trường Quân trở lại, Tăng Tĩnh Ngữ rất hưng phấn đem chuyện tham gia cuộc thi tuyển chọn nữ bộ dội đặc chủng nói với ông, lần này Tăng Trường Quân rất đồng ý, thậm chí còn trực tiếp gọi một cú điện thoại đem người chuẩn bị vào bộ đội.
Cuộc huấn luyện vào bộ đội chân chính rất khác với quân huấn, thời điểm quân huấn chỉ đứng tư thế hành quân, đi đều bước ... Tiểu đả tiểu nháo, trong doanh trại thì khác, tất cả đều là bản lãnh thật sự. Trời còn chưa sáng liền rời giường, hơn nửa đêm lại bất ngờ tập họp, mỗi ngày mang vật nặng chạy.
Còn có đánh nhau, luyện tập nằm rạp, đi tới trong vũng bùn, vừa bắt đầu cô còn cảm thấy rất mới mẻ, nhưng không lâu về sau cô không chịu nổi, toàn thân cao thấp không có một chỗ không đau, lúc đi bộ chân run lên, chứ đừng nói những vết thương thứ tím bầm bị đá lúc đánh nhau trên tay.
Lúc đó Tăng Tĩnh Ngữ thật buồn bực muốn khóc, điện thoại di động bị buộc nộp lên không thể gọi điện thoại kể khổ với Thiệu Tuấn cũng không thể cầu cứu, thật thê thảm, ban đầu khoác lác nói ba đừng cho cô làm đặc quyền, cho nên nơi này không ai biết bối cảnh của cô, càng sẽ không có người đối xử đặc biệt với cô, mỗi ngày bị trưởng lớp mắng mặt xám mày tro. Trung gian có mấy ngày cô thật sự mệt không chịu nổi, trực tiếp ở phòng ngủ ngủ mất, không có huấn luyện, kết quả bị trưởng lớp mắng "Đào binh, thứ hèn nhát, cô cho rằng cô là VÕ Tắc Thiên à, muốn thế nào thì được cái đó, không muốn tới liền bò trở lại cho tôi."
Vừa mới bắt đầu cô còn có thể cãi lại, nhưng trưởng lớp căn bản không nể mặt cô, trực tiếp dùng vũ lực trấn áp, nhưng hai phe địch ta thực lực cách xa, Tăng Tĩnh Ngữ bị giáo huấn vô cùng thảm, cuối cùng không thể cuối đầu trước dâm uy của đồng chí trưởng lớp.
Tăng Tĩnh Ngữ tham gia huấn luyện ở doanh trại chịu nhiều đau khổ, đặc biệt là thời điểm huấn luyện dã ngoại, không có ăn, không tìm được đường, kêu trời trời không biết kêu đất đất chẳng hay, nhưng vẫn phải là cắn răng nén lệ gian nan đi về phía trước.
Khi đó cô nghĩ chờ cô ra ngoài, cô sẽ mắng trưởng lớp chó má tôi muốn đem cô bóp chết, nhưng đến lúc thật sự sắp chia lìa thì cô mới biết mình không nỡ, đặc biệt là trưởng lớp, lúc huấn luyện dã ngoại cô bị trật chân, là trưởng lớp cõng cô trở về. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Từ cuối tháng năm đến đầu tháng chín, gần 4 tháng, không dài, cô và tỷ muội chung lớp đã tạo dựng được tình nghĩa, ngày ấy rời đi, các cô ấy đưa cô tới cửa, cô là người lạc quan, dọc theo đường đi đều cười, nói về sau mọi người còn có thể gọi điện thoại, tán gẫu Q-Q, cô muốn đem nụ cười đẹp nhất để lại cho mọi người, nhưng