Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341707

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.

ng chưa hoàn hồn lại.
Một phút đồng hồ sau:
Trịnh Hòa Ninh cầm bàn chãi đánh răng trong tay tức giận chỉ hướng Tằng Tĩnh mà nói: "Nói, cậu làm thế nào đem huấn luyện viên Thiệu làm cho ô nhiễm đen tối của cậu, thời gian, địa điểm, quá trình chi tiết. . . . . . . . . . . . . . ."
Trầm Ngôn đứng ở dưới giường nhìn Tăng Tĩnh Ngữ, nén cười một hồi lâu mới lạnh nhạt nói: "Tĩnh Ngữ, cậu chuẩn bị lúc nào thì cho huấn luyện viên Thiệu một danh phận, đúng rồi, còn có bánh kẹo cưới."
Lý Ngọc làm bộ không nghe tiếp tục rửa mặt.
Tăng Tĩnh Ngữ khinh bỉ phủi người nào đó phía dưới kêu gào một cái, đặt mông ngồi dậy, hai chân không có một hạ không đung đưa một cái, cố ý kéo dài âm thanh đối với đầu điện thoại bên kia nói: "Thân ái, anh có nghe hay không, Trịnh Hòa Ninh khi dễ em, nhớ, khi nào về phải báo thù cho em."






Nghe được Tăng Tĩnh Ngữ nói câu kia "Thân ái" , Thiệu Tuấn cảm thấy cả người giống như là bị điện giật, lóe lên một cái, bất thình lình toàn thân tê dại.
Lúc trước dù thân mật thế nào, cho dù là bị anh hôn ý loạn tình mê thì Tăng Tĩnh Ngữ như cũ là trung khí mười phần kêu "Thiệu Tuấn Thiệu Tuấn" , đột nhiên nói một câu "Thân ái" , hơn nữa còn cố ý kéo dài giọng dường như đang làm nũng, anh thật muốn HOLD không được a a a! ! !
"Cái đó. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ." Thiệu Tuấn ngại ngùng không biết trả lời như thế nào, cái loại đó "Khi nào trở về, anh sẽ báo thù giúp em !" ...Sao anh có thể nói được chứ ! Nghĩ trước nghĩ sau, anh rốt cuộc tìm ra được một câu đúng với tính tình đặc biệt của mình, anh nói: "Ngày mai em còn phải đi học, em nên đi ngủ sớm một chút." Sau đó nhanh chóng cúp điện thoại.
Tăng Tĩnh Ngữ có chút giận, lập tức buột miệng mắng một câu, "Thiệu Tuấn, anh khốn kiếp." , mà đổi lại bên kia, Thiệu Tuấn ném di động sang bên cạnh một cái, đôi tay ôm đầu cả người ngã về phía sau.
Ánh trăng bị tầng tầng lớp lớp mây che phủ, chỉ có thể mơ hồ nhìn ra được nửa vòng tròn mặt trăng, bầu trời đen như mực, những tia sáng nhỏ xuyên quang như kim quang. Tại trước bồn hoa nhỏ của ký túc bộ đội, Thiệu Tuấn nằm trên cỏ ngây ngốc nhìn bầu trời, khóe miệng lộ ra một tia cười yếu ớt, trong đầu không ngừng hồi tưởng từng cảnh từng cảnh cùng Tăng Tĩnh Ngữ đi chung với nhau, những thời gian ngọt ngào kia, những thứ ôm hôn nhiệt tình kia, còn có mới vừa rồi câu kia tô đến xương tủy "Thân ái" , mặc dù anh không nói ra miệng, nhưng mỗi lần nghe Tăng Tĩnh Ngữ nói anh cũng cảm thấy đặc biệt thỏa mãn, trong lòng đặc biệt thoải mái, giống như chỉ cần vừa nghe đến cô ấy là nhẹ nhàng tự luyến âm thanh, tất cả mệt mỏi cũng có thể biến mất trong nháy mắt một loại, cuộc sống tràn đầy tốt đẹp cùng hi vọng.
Trên xe lửa, Thiệu Tuấn sắc mặt nặng nề, nhìn chằm chằm phong cảnh ngoài cửa sổ, từng hàng từng hàng cây đã rụng hết lá, bầu trời cũng lặn xuống rất nhanh, phản chiếu những tia sáng lẻ loi, Thiệu Tuấn cảm thấy mỗi một phút sao lại trôi qua gian nan thế kia. Cũng không biết Tăng Tĩnh Ngữ hiện tại đến nơi chưa, có mang dù hay không, mặc quần áo đủ dày không. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Vào thơi điểm cao trào, khắp nơi ở trạm xe lửa đều là cảnh người người xách hành lý đi về cùng người nhà. Nhiệt độ dươi 10 độ C, hơi thở thở ra toàn bộ hóa thành sương mù. Tăng Tĩnh Ngữ đang nhón chân lên, hai tay chống ở cửa kiếng đưa cổ dài ra, không ngừng nhìn xung quanh tìm kiếm.
Tổng cộng có mười hai cửa lên xuống, bên trong chật ních rồi, Tăng Tĩnh Ngữ mắt thấy nhìn đến Thiệu Tuấn mặc quân trang xanh lá ở bên trong, cơ hồ là phản xạ có điều kiện kêu một câu: "Thiệu Tuấn, em ở đây này."
Mặc dù Tăng Tĩnh Ngữ âm thanh khá lớn, nhưng cách thủy tinh, hơn nữa bên trong vốn là huyên náo, cho nên Thiệu Tuấn căn bản là không thể nghe được cô gào thét, vậy mà, nhưng vào lúc này, trong cửa Thiệu Tuấn đột nhiên xoay đầu lại, giống như tâm ý tương thông với nhau, tầm mắt lại vừa vặn rơi vào chỗ cửa kính, nơi Tăng Tĩnh Ngữ đang đứng.
Sau lưng Tăng Tĩnh Ngữ là đám người, nhìn ra được, cô một chút không gian cũng không có, nhưng trên mặt của cô lại cười rực rỡ khác thường, mặc dù không nghe được cô nói cái gì, nhưng có thể từ trên môi nhìn ra cô đang gọi "Thiệu Tuấn" . Sau lưng Tăng Tĩnh Ngữ là đám người, nhìn ra được, cô một chút không gian cũng không có, nhưng trên mặt của cô lại cười rực rỡ khác thường, mặc dù không nghe được cô nói cái gì, nhưng có thể từ trên môi nhìn ra cô đang gọi "Thiệu Tuấn" .
Một khắc kia, Thiệu Tuấn chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy ấm áp, dường như ngay cả nhiệt độ không khí cũng lập tức lên cao, anh cứ như vậy thẳng tắp nhìn cô, khóe miệng chứa đựng một tia cười yếu ớt, thân thể theo chật chội sóng người cơ giới đi về phía trước.
Rốt cuộc gặp được sao? Anh thậm chí có loại cảm giác không quá chân thật, cho đến ra đứng ở cửa, Tăng Tĩnh Ngữ chen tới ôm lấy anh, mặt lạnh lẽo dán thật chặt ở trên cổ anh, cảm xúc chân thật kích thích thần kinh của anh cuối, từng cái tế bào đều ở đây k