Tác giả: Vô Ngã
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341708
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.
ngày rồi."
Vào cửa, mẹ Thiệu hưng phấn lôi kéo Thiệu Tuấn giới thiệu nhà mới bọn họ.
Phòng ốc tổng cộng 100 thước vuông, ba phòng hai sảnh, trừ trên đất gạch men sứ cùng trên tường quét vôi ở ngoài một chút, không có lắp đặt bất kỳ thiết bị gì, thứ nhất là trong nhà đã không có tiền, thứ hai nha, mẹ Thiệu nghĩ chờ tới lúc Thiệu Tuấn kết hôn rồi tu sửa luôn, đến lúc đó cũng để dành rồi có thể sửa sang, trang hoàng tốt hơn chút, miễn cho bị người khác coi thường.
Từ nơi cửa ra vào tách ra, bên trái là phòng ăn, bên phải là phòng khách, dọc theo nơi cửa ra vào là lối đi nhỏ rộng một mét, bên trái lối đi nhỏ chỉ có một gian phòng, căn phòng này rộng nhất, mẹ Thiệu để lại cho Thiệu Tuấn, theo như ý tưởng của bà thì tương lai con trai kết hôn có thể dùng để làm phòng ngủ chính, phía bên phải có hai gian phòng, một là gian phòng ngủ của mẹ Thiệu, một phòng còn lại mẹ Thiệu dùng để để hàng hóa. Từ nơi cửa ra vào tách ra, bên trái là phòng ăn, bên phải là phòng khách, dọc theo nơi cửa ra vào là lối đi nhỏ rộng một mét, bên trái lối đi nhỏ chỉ có một gian phòng, căn phòng này rộng nhất, mẹ Thiệu để lại cho Thiệu Tuấn, theo như ý tưởng của bà thì tương lai con trai kết hôn có thể dùng để làm phòng ngủ chính, phía bên phải có hai gian phòng, một là gian phòng ngủ của mẹ Thiệu, một phòng còn lại mẹ Thiệu dùng để để hàng hóa.
Phòng của Thiệu Tuấn khá lớn, hơn nữa làm cho người ta cảm giác một loại rất trống trải , trong phòng chỉ có một tủ treo quần áo cũ, cùng một cái giường Simmons mới mua. Cả thân giường toàn làmàu trắng, trắng như tuyết, lưng dựa rất cao, thuần trắng, bằng da bên trong bọc bọt biển, ở giữa là màu trắng nút cài, nơi cài nút vào trong lõm xuống, liên tiếp. Ga giường hình chữ nhật, màu lam, xem ra có loại rất thuần túy và tinh khiết cảm giác.
Thiệu Tuấn từ tiểu học mãi cho đến tốt nghiệp đại học đều ngủ chăn đệm nằm dưới đất, cũng không phải mẹ Thiệu không mua được giường, mà là trong nhà quá nhỏ, căn bản không có chô bày một giường lớn nữa, vì thế mẹ Thiệu vẫn cảm thấy tử hổ thẹn, lần này rốt cuộc mua được phòng ốc rồi, có đầy đủ không gian để bày giường, kết quả là mẹ Thiệu nhất thời kích động, mua giường hai người theo phong cách hoàng gia Châu Âu, mẹ Thiệu vô cùng hưng phấn giới thiệu ưu điểm cái giường này với Thiệu Tuấn, đem những lời của nhân viên hướng dẫn về cái gì chất liệu cao su rất được ưa chộng, cái gì nước sơn bảo vệ môi trường, chống biến dạng,..., nói không ngừng.
Tăng Tĩnh Ngữ đứng ở cửa bên cạnh, nhịn cười đến nghẹn, cái giường này lúc cô lần thứ hai tới mẹ Thiệu cũng đã nói với cô như thế, cho nên cô cũng không cảm giác quá mới mẻ. Ngược lại Thiệu Tuấn, đi lên phía trước rất nghiêm túc nhìn mấy lần.
Thiệu Tuấn đứng lên rất hưng phấn, khóe miệng luôn chứa đựng nụ cười thản nhiên. Lúc anh còn nhỏ vẫn ngủ ghế sa lon, trưởng thành không phải ngủ trên sô pha liền ngày ngày ngả ra đất nghỉ, lúc còn nhỏ anh đã có khát vọng có một cái giường của riêng mình, bất quá khi đó trong nhà vô cùng khó khăn, điều kiện gia đình không cho phép, anh chỉ phải đem nguyện vọng này dằn xuống đáy lòng giấu đi, rất sợ làm cho mẹ anh đau lòng.
Vật đổi sao dời, hiện tại gia cảnh tốt hơn rồi, nguyện vọng lúc nhỏ của anh rốt cuộc cũng thực hiện được, mặc dù không tính là chuyện lớn gì, nhưng có thể làm trong lòng anh vui mừng, lập tức ngồi xuống, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve chăn bông thật dầy nhưng cũng rất mềm mại , mẹ Thiệu thấy con trai hài lòng gương mặt cũng hiện lên vẻ vui mừng, lại nhìn Tăng Tĩnh Ngữ đang đứng ở cửa, rất thức thời lưu lại một câu: "Con trước đem hành lý để xuống, mẹ đi hăm nóng thức ăn. Một lát ăn cơm sẽ gọi hai đứa." Nói xong liền đi.
Mẹ Thiệu ra cửa, Tăng Tĩnh Ngữ đứng ở bên cửa rất thuận tay liền đem cửa đóng lại. Thiệu Tuấn nghe tiếng ngẩng đầu, mặt mày mỉm cười nhìn hướng Tăng Tĩnh Ngữ.
Lông mày anh rất đẹp, sống mũi cao, lúc cười lên mắt vẫn mở thật to như cũ, sáng ngời như ánh sao bập bùng trong đêm tối. Tăng Tĩnh Ngữ bộ dáng thần thần bí bí, không tự chủ được hướng anh đi tới.
Thiệu Tuấn cánh tay dài duỗi một cái, chợt đem Tăng Tĩnh Ngữ ôm lấy, Tăng Tĩnh Ngữ thuận thế ngồi ở trên đùi anh, đôi tay nắm cả cổ của anh, có chút trêu ghẹo nói: "Thế nào, một giường lớn sẽ để cho cái người này hưng phấn như vậy sao?"
Thiệu Tuấn cũng không thèm để ý giọng của cô, thân mật vùi mặt ở vai của cô, thật trầm thấp "Ừ." một câu, anh nói: "Lúc anh còn nhỏ đặc biệt monh muốn phải có một cái giường của riêng mình, nhưng trong nhà quá nhỏ coi như mua rồi cũng không để được."
Thiệu Tuấn âm thanh nhàn nhạt, không có xen lẫn bất kỳ tâm tình bi thương, thuần túy chỉ là trần thuật ý nghĩ của mình, nhưng chỉ là bình thản như vậy khiến Tăng Tĩnh Ngữ cảm thấy khó chịu, rất đau lòng, càng thương càng xót. Đều là những đứa trẻ lớn lên trong một gia đình đơn thân, nhưng ba cô cho tới bây giờ đều là cho cô những gì tốt nhất, từ ăn đến mặc, thậm chí là đi học, cô cho tới bây giờ cũng không có buồn, cô không cách nào thể nghiệm khát vọng có một cái giường cho riêng mình của Thi