Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342125
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2125 lượt.
ỉ thấy, một đêm khuya gió lớn, vạn vật yên tĩnh, toàn bộ mọi thứ đều rất im lặng, không một tiếng động.
Một màn tràn đầy mập mờ, trên chiếc giường lớn một nam một nữ đang kịch liệt vận động, thanh âm kia quả thật làm người ta nghe xong xương cũng mềm nhũn ra.
Ở thời điểm cực kỳ cực điểm, Vũ Văn Bác ra sức, Y Hi Nhi bắt đầu phiêu phiêu dục tiên (chắc không cần giải thích), ý chí đã không còn tỉnh táo, ánh mắt mơ màng, đại não ngừng suy nghĩ, lúc này Vũ Văn Bác trong thời gian ngắn ngủi mở máy ghi âm giấu dưới cái gối ra.
"Có muốn hay không?"
"Muốn."
"Muốn gả cho anh chứ?"
"Muốn."
Đối thoại ngắn gọn, Vũ Văn Bác hài lòng cười, tiếp tục phục vụ nâng niu cô gái nhỏ của anh, ban đêm, cũng tại nơi đây mập mờ từ từ trôi qua.
Vì thế, ba ngày trước. . . . . .
Vũ Văn Bác cầm máy ghi âm mở cho Y Hi Nhi nghe, Y Hi Nhi ở đỏ bừng cả mặt, bên trong đôi mắt cũng văng tia lửa giết người ra khắp nơi.
Loại chuyện như vậy, không thể thừa nhận, thừa nhận thì xong rồi, cả đời này sẽ bị phá hủy.
Sau này về sau, nếu là con cháu cô hỏi"Mẹ (bà nội), năm đó ba (ông nội) con cầu hôn như thế nào?" (lại lôi con cháu ra)
Chẳng lẽ muốn cô nhìn các con cháu như thiên thần hồn nhiên đáng yêu nói là tại thời điểm kịch liệt vận động nào đấy cầu hôn sao?
Má ơi, nghĩ đến cảnh tượng đó, Y Hi Nhi trước hết đã lạnh mình.
Loại chuyện như vậy, kiên quyết không thể xảy ra, một khi xảy ra, đó chính là bi kịch cuộc đời của cô nha.
"Hừ! Ai biết đây là người nào đang nói chuyện? Em không có ấn tượng, có phải là anh ghi âm người khác nói không?" Tóm lại, Y Hi Nhi quyết định, đổ thừa tới cùng là được.
Vũ Văn Bác thở dài, anh biết Y Hi Nhi tuyệt đối sẽ không thừa nhận, thật may là anh sớm có chuẩn bị.
Lặng lẽ xoay người, rời đi, đi về phía phòng khách bật TV.
Y Hi Nhi cười, cô đã thành công.
"A a. . . . . ."
"Ừm. . . . . ."
Nghe được âm thanh mập mờ, da Y Hi Nhi đều muốn nổ tung, lấy tốc độ ánh sáng đi tới bên người Vũ Văn Bác, chắn TV lại, sau đó nhanh chóng ra sức nhấn vào nút tắt.
"Anh. . . . . . anh đồ vô sỉ này!" Người nào đã đem loại chuyện đó ghi lại rồi.
"Là em không thừa nhận, hiện tại anh chỉ cho em xem chứng cớ mà thôi." Vũ Văn Bác vô tội nói. Anh cũng chỉ là cho xem chứng cớ mà thôi a, có làm chuyện gì tội ác đầy trời sao? Nhưng mà gương mặt tiểu bảo bối của anh hồng hồng thật đúng là đáng yêu, làm người ta không nhịn được nghĩ đến muốn cắn một cái.
"Em. . . . . . em. . . . . ." Y Hi Nhi giận đến nói không ra lời, cái này nếu thừa nhận thì phải kết hôn, không thừa nhận thì còn không biết Vũ Văn Bác sẽ cầm cái băng ghi hình này đi làm gì đây?
"Hôn lễ là ba ngày sau, cô vợ nhỏ của anh." Vũ Văn Bác vui vẻ ôm thân thể mềm mại của Y Hi Nhi .
"Ba ngày. . . . . . Anh. . . . . ." Y Hi Nhi vô cùng tức giận, cái gì mà ba ngày. Đây rõ ràng chính là sớm đã có âm mưu, chỉ có cô là cô dâu mà thật sự chẳng hay biết gì.
"Đừng kích động, em kích động, anh cũng kích động vậy." Mới vừa thấy hình ảnh mê người của Y Hi Nhi trong băng ghi hình, anh sớm đã ở nổi lên một ngọn lửa trong lòng rồi.
Nghĩ đến là liền làm, Vũ Văn Bác mở đôi môi nóng như lửa, ngậm vành tai Y Hi Nhi . . . . . .
Như thế, tất cả mọi chuyện cũng thuận nước đẩy thuyền tiến hành.
Một ngày trước. . . . . .
Y Hi Nhi xấu hổ cả một buổi tối không ngủ ngon giấc, cô quyết định cùng Vũ Văn Bác giữ một khoảng cách, thời gian là ba năm, nếu không, thể diện của cô ném đi được rồi.
Thật ra thì, thể diện của cô cùng chuyện này căn bản không có nửa xu quan hệ, thật ra là tức giận vì hành động việc làm của Vũ Văn Bác, nhưng cô lại không thể phản kháng cho nên chỉ có thể phát tiết một chút trong tư tưởng như vậy mà thôi.
Đêm đó, không phải là nguyệt hắc phong cao dạ (thích hợp làm chuyện xấu), mà là đêm trăng sáng sao thưa.
Y Hi Nhi tự cho là mình trốn trong thư phòng là đã an toàn, Vũ Văn Bác cũng sẽ không thể quấy rầy cô, vì vậy cô liền yên tâm.
Nhưng mà trong thư phòng căn bản không có chuẩn bị áo ngủ, vì vậy khi cô tắm xong trần trụi đứng ở trong phòng tắm, trong lòng rất muốn khóc.
Bên ngoài chằng chịt là người của hội Liệt Diễm, Vũ Văn Bác vì phòng ngừa cô đào hôn nên triệu tập một trăm người thay phiên canh gác, ngay cả con ruồi cũng không thể ra vào.
Hiện tại cô nên làm gì? Lớn tiếng la lên thật không có có mặt mũi, không la lên thì buổi tối cô không thế ngủ.
Chỉ là, Y Hi Nhi căn bản không cần lo lắng, bởi vì Vũ Văn Bác rất nhanh liền giải cứu lúc cô lúng túng, dĩ nhiên, giá cao là cả đêm N lần.
Thiếu một đoạn...
Hôn lễ còn đang tiến hành, Vũ Văn Bác rốt cuộc cũng ôm được mỹ nhân về nên tâm tình dĩ nhiên thật tốt, nhưng Y Hi Nhi lại rất khó chịu, hơn nữa cực kỳ khó chịu.
Bởi vì lòng của Y Hi Nhi khó chịu, cho nên có một loại chuyển biến xấu trong tâm lý, như hiện tại cô căn bản không kiểm soát được tâm tình của mình, tóm lại, tất cả mọi chuyện cô đều muốn làm ngược lại, tựa như chuyện không muốn đồng ý ở trên.
"Cho t