Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342070
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2070 lượt.
ào bới cổ mộ, trong lòng cực kỳ bực mình, nghĩ thầm tại sao anh lại nhớ nhung cái người không phải phụ nữ đó, nghĩ đi nghĩ lại trong lòng vẫn hiện lên toàn hình ảnh của Cố Nhã Thuần, dứt khoát trở về phòng làm việc, đỡ phải tự mình suy nghĩ lung tung.
Nhưng Đoan Mộc Thác không ngờ vừa vào công ty liền phát hiện có điều không thích hợp, còn tưởng rằng là gián điệp, tuy nhiên không nghĩ tới đó là Y Hi Nhi, cho nên vội vàng thu lại hơi thở đề phòng trên người, nhẹ nhõm mà đi tới bên cạnh Y Hi Nhi.
Y Hi Nhi bình tĩnh tắt trang vừa xem trên máy vi tính, lùi ra ngoài, cười nhìn Đoan Mộc Thác.
"Chắc không phải là anh muốn làm người liều mạng vì công việc chứ, trễ như vậy mà trở về làm việc không phải là tác phong của anh nha." Y Hi Nhi nhạo báng Đoan Mộc Thác, thân thể tựa vào lưng ghế dựa, ngẩng đầu nhìn Đoan Mộc Thác.
"Vậy tôi trong lòng cô là dạng gì?" Đoan Mộc Thác tò mò hỏi nói, đôi mắt hoa đào chợt vụt sáng nóng bỏng nhìn thẳng Y Hi Nhi, phát ra một thứ ánh sáng không biết tên.
"Wey wey Wey, đừng nhìn tôi như vậy, tôi không phải là Hoa cô nương của anh, vả lại anh không phải biết là tôi rất dễ bị người khác hấp dẫn,không cẩn thận liền hồng hạnh vượt tường (ngoại tình) lúc đó xem anh làm thế nào?" Y Hi Nhi đùa giỡn nói, Đoan Mộc Thác là người tính tình cởi mở nhiệt tình, bình thường là công tử đào hoa, tính tình cũng tương đối giống Y Hi Nhi, rất hay nói giỡn, không có kiêng kỵ gì cả .
"Vậy không phải đơn giản quá sao, cô cho tôi biết tôi đừng hạng nhất ở cái tường kia, tôi vô cùng vui sướng, chỉ sợ đến lúc đó lão đại đã cắt đứt chân chó của cô xem cô còn dám trèo tường nữa không."Đoan Mộc Thác nói giỡn theo, tùy ý ngồi ở trên bàn đặt máy vi tính, cùng Y Hi Nhi mặt đối mặt nói chuyện phiếm, hình như thật sự không phát hiện ra cái gì.
"Muốn cắt cũng là cắt chân anh trước, anh ấy còn không nỡ đánh tôi một cái." Y Hi Nhi kiêu ngạo tự tin nói, nói đến Vũ Văn Bác, trong mắt phát sáng rạng rỡ.
"Được rồi, mắt lại sáng kìa tôi sắp bị cô làm cho mù rồi, người mù cũng biết cả thế giới này lão đại yêu cô nhất, được chưa." Đoan Mộc Thác không chịu nổi nói, nhưng trên mặt vẫn cười ha ha, không có nửa điểm bực mình.
"Ha ha, nếu anh ghen tỵ mà nói, thì tự mình cùng đi tìm một người đi, Cố đại nhân nhà chúng tôi mặc dù không tính là một cô gái hoàn chỉnh, nhưng dầu gì cũng là nữ giới, xem như anh thiện tâm đại phát dung nạp cô ấy, tránh khỏi để cô ấy cả ngày lẫn đêm không biết suy nghĩ cái gì, khiêu chiến cái này khiêu chiến cái kia, không biết bây giờ ở Ai Cập thế nào, có bị xác ướp đuổi theo không đây?" Y Hi Nhi nhớ đến đã lâu không gặp Cố Nhã Thuần, thấy rất nhớ, sau hôn lễ chia tay cũng đã hơn mấy tháng rồi, đợi đến lúc cô trở lại Hạ Môn mới biết được Cố Nhã Thuần đã chạy đến Ai Cập làm nhiệm vụ rồi.
"Từ khi nào thì tôi thành người tốt vậy?" Trong lòng Đoan Mộc Thác dãn ra một chút, nhưng ngoài miệng không biểu hiện.
"Được, cho dù không phải là người tốt, nhưng cũng không phải người xấu, huống chi trong lòng tôi anh giống một đứa trẻ làm người ta phải đau lòng, cùng Cố đại nhân nhà chúng tôi một dạng, bề ngoài kiên cường, nói mới thấy hai người thật đúng là càng nói càng hợp nhau, uy, ngẫm lại mà cân nhắc một chút, nếu hai người được như thế, tôi cũng an tâm." Y Hi Nhi vốn chỉ nói đùa, nói xong mới cảm thấy rất đáng tin .
"Đừng, dừng không gian tưởng tượng không có giới hạn của cô lại đi, mà có điều theo như những lời nói này, cô rất quan tâm tôi và Cố Nhã Thuần?" Đoan Mộc Thác đổi chủ đề.
"Dĩ nhiên quan tâm, mặc dù lòng dạ tôi hẹp hòi, nhưng tôi vẫn có những người mình quan tâm, chưa nhỏ như Vũ Văn Bác chỉ có thể chứa đựng được một người." Y Hi Nhi cố làm ra vẻ tức giận nói.
"Ha ha. . . . . . Vậy thì tốt, biết trong lòng cô có tôi, không biết tâm tình lão đại sẽ ra sao, không bằng cô đem những lời này hôm nào đó nói một chút ngay trước mặt lão đại, để tôi có chút cảm giác tự hào." Đoan Mộc Thác cười xấu xa nói, bình thường Vũ Văn Bác quá bao che khuyết điểm của mình, hơn nữa ham muốn chiếm hữu rất mãnh liệt, có một lần Y Hi Nhi mặc áo cổ chữ V sâu tới công ty, một nhân viên nam mới vào công ty nhìn thấy, biểu lộ ra chút xíu phản ứng của đàn ông động lòng khi nhìn thấy phụ nữ, kết quả ngày hôm sau đã bị Vũ Văn Bác sa thải.
Đoan Mộc Thác nhớ lại, nếu ở ngay trước mặt mà Y Hi Nhi nói vậy, Vũ Văn Bác hẳn sẽ không làm gì, nhưng sắc mặt Vũ Văn Bác nhất định rất khó coi .
Đại khái Vũ Văn Bác trước mặt một mình Y Hi Nhi biểu hiện ra vẻ mặt và cách nói chuyện rất chừng mực không khác lắm so với Vũ Văn Bác ở trước mặt người khác ngoài Y Hi Nhi, cho nên Đoan Mộc Thác rất muốn xem thử khuôn mặt tồi tệ của Vũ Văn Bác, cảm giác bộ dạng đó rất thú vị.
Nghĩ tới đây, Đoan Mộc Thác không khỏi vui vẻ hơn.
"Anh yên tâm đi, nếu là người khác thì anh ấy sẽ hận không thể khiến hắn biến mất mãi mãi, nhưng là anh thì anh sẽ không quăng vẻ mặt gì ra cả, nhìn cũng không thèm nhìn anh một cái, Vũ Văn Bác không phải là người dễ bị chọc cho tức giận như vậy." Y Hi Nhi đối với chuyện này rất tin t