Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Tác giả: Trần Tiểu Na

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342247

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2247 lượt.

t đứng trước mặt rốt cuộc yên tâm, nhưng một hơi không phát tiết thì không thoải mái.
Nhìn thấy Nữ Ma Đầu ngàn dặm xa xôi tới cứu mình, trong lòng Y Hi Nhi cảm động, mặc dù bình thường Nữ Ma Đầu đối với mình rất hư , nhưng thời khắc mấu chốt vẫn nguyện ý tới cứu mình, lập tức run rẩy đôi môi, ríu rít nói: "Cô rốt cuộc đã tới, tôi biết ngay cô nhất định sẽ tới, ô ô. . . . . ."
Cố Á Thuần tát một cái trên đầu Y Hi Nhi, đè ép giọng nói vẫn còn hung tợn: "Câm miệng! Tôi còn chưa xuống Địa phủ cô khóc cái rắm a, đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, cô nhanh nói rõ ràng."
"Tôi. . . . . . Tôi. . . . . ." Y Hi Nhi lập tức đem đầu đuôi một loạt sự kiện kể cho Cố Á Thuần, đồng thời còn tự mình rửa lễ phục. Cũng không biết tại sao, suốt một đoạn thời gian cư nhiên một người đi vệ sinh cũng không có.
Mặc dù không có người gõ cửa, nhưng Cố Á Thuần không dám phớt lờ, tùy tiện trấn an Y Hi Nhi, liền rời đi, khiến Y Hi Nhi tùy thời đợi lệnh, không phải lo lắng.
Y Hi Nhi rất muốn hỏi tại sao không thể lựa chọn hiện tại rời đi. Nhưng lá gan cô không đủ lớn, không dám hỏi, đoán chừng hỏi cũng vô ích. Cố Á Thuần làm việc chưa bao giờ cần giải thích với cô , cô ở xa như vậy cũng đuổi tới, cứu mình đó là chuyện sớm hay muộn mà thôi, không cần vội nửa khắc.
Trở lại bữa tiệc, trên mặt Y Hi Nhi trong sáng, Cố Á Thuần tới khiến cô cảm giác có hi vọng. Tới nay không dám trốn chạy, đó là bởi vì biết mình không thông minh, thế nào cũng bị Vũ Văn Bác chơi đùa, đến lúc đó chơi đến bán thân bất toại còn thê thảm hơn. Cho nên dứt khoát ngoan ngoãn làm con gái tốt, hiện tại không giống nhau, Cố Á Thuần tới, này đại biểu cái gì? Đại biểu tổ chức đã coi trọng mình.
Tám năm kháng chiến thắng lợi, hai vạn năm nghìn dặm trường chinh cũng thắng lợi, còn cái gì tổ chức không làm được? Có tổ chức che chở, Y Hi Nhi nhất thời cảm giác cuộc sống tràn đầy hi vọng cùng hào quang, đến lúc đó nói không chừng sau khi được giải cứu còn có thể thăng quan đấy.
Ôm tâm tình tốt đẹp, ngay cả nhìn bữa tiệc phù hoa cũng thấy đẹp hơn.
"Tiểu thư xinh đẹp, xin hỏi tôi có vinh hạnh mời cô nhảy?"
Thanh âm dễ nghe, đập vào mi mắt là một người đàn ông tuấn tú, phong thái trác tuyệt, đôi mắt hoa đào chớp chớp nhìn Y Hi Nhi.
Y Hi Nhi sửng sốt một chút, nghi ngờ nhìn người trước mắt, khi nào thì tới Italy rồi? "Đoan Mộc Thác? Không đúng, anh là anh trai Đoan Mộc Triển, có phải các người rất thích chơi trò ‘Đoán một chút ta là ai’ không?"
Đoan Mộc Triển vẫn như cũ khom lưng đưa tay, giữ vững tư thế người mời nhảy, cười đến rực rỡ, "Tại sao nói như thế?"
Y Hi Nhi nhận định đôi song bào thai này chính là muốn đùa giỡn với cô, giống như mèo vờn chuột, lấy trêu chọc làm niềm vui, giọng nói liền không tốt: "Biết lời nói và hành động này chỉ có Đoan Mộc Thác, nhưng anh cố tình cố ý làm như vậy, căn bản là cố ý muốn người khác nhận lầm các anh, chẳng lẽ tôi nói không đúng sao?"
Mặc dù Y Hi Nhi nói rất không khách khí, thậm chí có chút không lễ phép, nhưng tâm tình Đoan Mộc Triển lại có vẻ rất tốt, cười híp mắt. Nụ cười vốn không đạt tới đáy mắt, nhưng bị lời nói của Y Hi Nhi, ngay cả đáy mắt nụ cười cũng sáng chói ánh sáng.
Lúc này, Đoan Mộc Thác từ trong đám người đi tới, bộ mặt đều là nụ cười. Nhưng trong mắt giống như có một loại kích động, giống như trúng số rồi lại không dám lộ ra, "Cô làm thế nào nhận ra chúng tôi? Cô biết chúng tôi được bao lâu, cô khẳng định như vậy sao?"
Đối với người mặc y chang trước mắt, ngay cả kiểu tóc cũng y chang không khác, sắc mặt Y Hi Nhi không thân thiện. Rõ ràng tới trêu chọc cô, cô có sắc mặt tốt mới kỳ quái, huống chi hiện tại cô có tổ chức làm hậu thuẫn, càng không chút kiêng kỵ.
"Tôi không mù, còn không nhìn ra sao? Nhàm chán!" Nói xong, Y Hi Nhi căn bản không muốn quan tâm đến một đôi muốn lấy mình ra làm trò hề, liền tránh ra.
Đoan Mộc Triển lúc này mới đứng thẳng người, thu hồi tay, nhìn bóng lưng Y Hi Nhi trong đám người, trong mắt có ánh sáng xao động.
"Triển, người kia thật xuất hiện, có thể nhìn ra chúng ta." thanh âm Đoan Mộc Thác có chút nghẹn ngào, nhìn bóng lưng Y Hi Nhi, ánh mắt nóng rực mà kích động.
Từ nhỏ đến lớn, không người nào để ý bọn họ rất khổ sở, không có ai có thể phân biệt bọn họ. Bọn họ là bóng dáng của nhau. Còn nhớ có một nữ sinh tỏ tình, tuy nhiên cô ấy lại tìm sai đối tượng, về sau biết sự thật cũng cảm thấy không có vấn đề gì, mặc kệ là Thác hay Triển. Người khác nhìn vào cũng chỉ là một người.
Cảm giác chán ghét như thế, cho nên càng khát vọng có người có thể nhận ra bọn họ. Bọn hắn vẫn chơi trò “Ta là ai”, không ai đoán đúng, cho dù đoán đúng cũng chỉ là may mắn thôi, không chịu nổi khảo nghiệm, chỉ cần nói hai câu, người đoán đúng sẽ dao động.
Mà bây giờ, người chỉ cần một lần đã có thể nhận ra bọn họ, rốt cuộc xuất hiện.
Nhìn em trai y chang mình, Đoan Mộc Triển lộ ra nụ cười ấm áp, "Đừng quá kích động, em sẽ bị dọa hư cô ấy."
"Sẽ không, cô ấy sẽ không bị dọa hỏng , cô ấy xuất hiện cũng sẽ không rời đi. Em cũng không cho phép cô ấy rời đi,