Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342226
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2226 lượt.
"Con gái ngoan, phương hướng này cũng không phải về nhà, con đi nhầm, , cha dẫn con về nhà thôi." Vũ Văn Bác nói xong, chợt cất bước đến trước mặt Y Hi Nhi, dễ dàng bế lên."Thật là đứa bé ngây ngốc, cha không có ở đây liền làm loạn, cũng nhẹ đi không ít."
"Tôi. . . . . ." Y Hi Nhi bị sợ đến nói không ra lời, trên người Vũ Văn Bác có loại khí ép, khiến cô cảm thấy có một chút sợ hãi, thậm chí có chút hối hận, hối hận mình khiến Vũ Văn Bác tức giận. Mặc dù không biết tại sao lại có cảm giác đó.
Đại khái, bởi vì mình còn rất sợ chết đi! Y Hi Nhi nghĩ.
Cằm Vũ Văn Bác chống đỡ trên đầu Y Hi Nhi , thanh âm dịu dàng dễ nghe nói: "Nhìn thấy cha vui mừng không nói ra lời sao? Thật là đứa bé ngoan, ngồi trên đùi cha, để cha nhìn thật kỹ một chút, một tuần lễ này có trở nên đáng yêu hơn không?"
Ngồi trong Ferrari, trước mặt là hai người mặc tây trang màu đen ngồi ở hàng ghế trước, Ferrari màu đỏ an tĩnh dừng trên phố bắt đầu lên đường.
Cha, Có Thể Không Ở Chung?
Sau buổi hôn lễ, Tây Môn Dật bị triệu hồi khẩn cấp về Italy, trong hai ngày Vũ Văn Bác toàn bộ mọi chuyện giao lại cho Tây Môn Dật, sau đó đi thẳng tới Hạ Môn. Nhưng Vũ Văn Bác không vội vã đi tìm Y Hi Nhi, mà thông qua hội Liệt Diễm thu thập tất cả tư liệu liên quan đến Y Hi Nhi.
Trước đây, Tây Môn Dật đã từng điều tra Y Hi Nhi, nhưng lại bị Vũ Văn Bác cản lại. Cho nên chỉ biết Y Hi Nhi là cảnh sát Trung quốc, những thứ khác cũng không biết, lần này, tư liệu Vũ Văn Bác lấy được bao gồm quá trình từ nhỏ đến lớn của cô. Thậm chí đã bị bệnh gì dùng thuốc gì, từng học thi mấy lần, thậm chí bạn bè thân mật nhất cũng bị liệt vào đối tượng điều tra.
Sau đó, Vũ Văn Bác mới đến trước mặt Y Hi Nhi, lần này, sẽ không buông tay.
Cẩn thận từng li từng tí ngẩng đầu lên, Y Hi Nhi nuốt nước miếng, thanh âm có chút suy yếu: "Con. . . . . . Đói bụng rồi."
Vũ Văn Bác nghe vậy, ngẩng đầu lên nhìn Y Hi Nhi thật sâu, Y Hi Nhi sợ đến mức tay chân hốt hoảng, chỉ sợ không đuổi được vị Đại Phật này.
Vũ Văn Bác buông cái ly trong tay, hướng Y Hi Nhi ngoắc ngoắc.
Nhìn ánh mắt không cho phép kháng cự, Y Hi Nhi ngoan ngoãn đến gần.
Đưa tay vỗ vỗ đầu Y Hi Nhi, Vũ Văn Bác mỉm cười nói: "Hiểu rõ sai lầm rồi chưa?"
Lỗi? Cái gì lỗi? Mẹ, lão nương làm gì sai? Chẳng lẽ trở về nhà mình cũng sai lầm sao? Y Hi Nhi nổi giận, trong mắt bốc lên ngọn lửa nhỏ hừng hực.
Vũ Văn Bác lạnh nhạt nhìn thoáng qua Y Hi Nhi, khẽ nheo lại phượng nhãn(mắt phượng) hẹp dài, ngọn lửa nhỏ trong mắt Y Hi Nhi lập tức dập tắt.
Cúi đầu, Y Hi Nhi trong lòng len lén thăm hỏi tổ tông mười tám đời của Vũ Văn Bác , sau đó mới giương lên mỉm cười ngọt ngào , "Biết cha, con về sau nhất định nghe lời, cố gắng làm việc, khiến tất cả mọi người yêu thích con."
Y Hi Nhi thông minh lập tức đổi mặt lấy lòng Vũ Văn Bác, lại gải thích lập trường kiên định ở lại Hạ Môn. Nói giỡn, Cố Nhã Thuần thiên tân vạn khổ mới cứu mình ra khỏi hội Liệt Diễm, nếu không hảo hảo quý trọng, Nữ Ma Đầu nhất định sẽ đem mình róc xương lóc thịt .
Nhướng mày, Vũ Văn Bác lần nữa cầm cà phê nhẹ nhàng lướt qua một cái, giống như vô ý hỏi: "Vậy sao?"
"Uh, Đúng vậy, con dùng lòng yếu ớt của phụ nữ thề, nếu con nói láo sẽ bị trời giáng năm. . . . . ."
Y Hi Nhi vỗ ngực chuẩn bị thề, liền bị Vũ Văn Bác bụm miệng, kéo đến trên đùi bền chắc của anh .
Ôm lo sợ trong lòng, da đầu Y Hi Nhi có chút căng lên, cô không phải lần đầu tiên ngồi trên đùi Vũ Văn Bác, nhưng nhớ đến lời nói thị uy của Cố Nhã Thuần lúc trước, Y Hi Nhi vẫn cảm thấy sợ hãi.
Lúc ấy mặc dù cô bị bệnh tình của mình hù doạ, nhưng lời nói Cố Nhã Thuần cô vẫn nghe rõ ràng.
Mặc dù thời gian đi theo bên cạnh Vũ Văn Bác không phải rất dài, nhưng nó đã đem tính tình Vũ Văn Bác hiểu rõ, hành vi này của Cố Nhã Thuần căn bản là tìm chết.
"Không phải nói đói bụng rồi sao?" Vũ Văn Bác sờ sờ bụng Y Hi Nhi , động tác không chút nào chậm lại, như chuyện đương nhiên, hoàn toàn không nghĩ tới bụng con gái không thể sờ loạn .
Y Hi Nhi quệt mồm muốn bày tỏ bất mãn, nhưng vẫn bỏ qua. Chuyện Vũ Văn Bác muốn làm dù cô phản đối cũng vô ích, giống như rõ ràng mình đang nói láo, Vũ Văn Bác có thể làm như không biết, vậy thì tạm thời cứ xem mình như con gái đi, hoặc là. . . . . . thành đứa trẻ.
"Dạ, Lão Nhân Gia chờ chốc lát, tiểu nhân chuẩn bị bữa ăn." Cúi gằm đầu, Y Hi Nhi từ trên đùi Vũ Văn Bác nhảy xuống, ra khỏi phòng vào phòng bếp chuẩn bị bữa ăn tối.
Năm phút sau.
"Cha, bữa ăn tối tốt lắm, mau di dời tôn giá đến phòng ăn đi." Nhìn mỳ ăn liền nóng hổi , Y Hi Nhi ngồi xếp bằng trên sàn nhà, chuẩn bị cùng ăn. Đây là trứng tráng, hơn nữa bảo đảm ăn sẽ không đau bụng.
Nhìn Y Hi Nhi ngồi trên đất, trên mặt Vũ Văn Bác có chút xanh mét, "Đây là bữa ăn tối của con?"
Y Hi Nhi nuốt thức ăn trong miệng, ngẩng đầu nhìn Vũ Văn Bác, "Trong nhà chúng ta chỉ có mỳ ăn liền, không có cái gì khác, con không muốn lừa dối cha, không tin cah vào phòng bếp em thử."
Biết Vũ Văn Bá