Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342222
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2222 lượt.
."
Liên tiếp nhấn tắt nhiều chuông báo thức, mặt của Vũ Văn Bác cũng cứng ngắc, cô gái này, nghe loại nhạc gì chứ?
Cuộc Sống Mới, Vận Đào Hoa
Không thể trách cô hẹn nhiều chuông báo thức như vậy, mặc dù đã tắt kịp thời, nhưng vẫn có tiếng vang, nhưng cô vẫn an ổn gặm lòng bàn tay, đúng là ngủ thật say.
Sờ sờ đầu Y Hi Nhi , Vũ Văn Bác lộ ra vẻ mặt cưng chìu.
Cùng lúc đó, "Phanh!" một tiếng, cửa phòng trực tiếp bị đẩy ra.
Dịch Đình mặc đồ ngủ, một đầu tóc xoăn nâu rũ trên vai, mặt còn chưa tỉnh ngủ, vừa vào cửa đã rống to: "Y Hi Nhi, rời giường, có muốn đi làm hay không, cậu không đứng lên thì tớ mặc kệ cậu, tới trễ đừng trách tớ!"
Chỉ cần Dịch Đình ở nhà, sẽ đánh thức Y Hi Nhi rời giường, sau đó lại ngủ bù, đó đã trở thành một thói quen.
Trong khi Dịch Đình đang chuẩn bị gọi tiếp lần thứ hai, Dịch Đình chợt cảm nhận một cơn gió lạnh lẽo như từ địa ngục thổi tới, hơi lạnh như mũi tên nhọn xuyên thẳng vào tim.
Theo cảm giác nhìn sang, Vũ Văn Bác đang ác độc trừng cô, Dịch Đình bị doạ sợ giật mình, truyện đang làm dở cũng quên mất, vội vàng muốn rời khỏi!
Ngu ngốc, sao lại quên mất người đàn ông này đang ở nhà, ánh mắt như vậy, thật đáng sợ, thật sắc bén.
"Ô. . . . . ." Ưm một tiếng, Y Hi Nhi mơ mơ màng màng mở mắt, đập vào mi mắt là một bàn tay khổng lồ?
Tình huống thế nào? Không phải khổng lồ, là quá gần, chủ nhân của bàn tay này là người cha đang muốn chiếm tiện nghi của cô, mặc dù lớn, nhưng vẫn chưa đạt tới trình độ khổng lồ.
"Cha. . . . . ." Vừa mở miệng, Y Hi Nhi đã cảm thấy đầu lưỡi trong miệng mình đụng phải vật gì ấm áp.
Cúi đầu, phát hiện tay Vũ Văn Bác ngay trong miệng.
Y Hi Nhi bị sợ đến mức trực tiếp nhảy lên, ngồi trên giường, nhìn lòng bàn tay Vũ Văn Bác, nơi đó là một mảnh ướt át , đều là nước miếng của mình. Xem ra, mình ở trong mộng ăn tay của cha rồi.
Thế nào lại mập mờ như vậy! Gặm lòng bàn tay. . . . . .
Nghĩ đến mình lúc ngủ lại cùng người khác mập mờ, nhớ tới tối hôm qua, bàn tay kia còn sờ cô, Y Hi Nhi lập tức đỏ mặt, nguyên bản là khuôn mặt nhỏ bé hồng hào bây giờ đã đỏ đến lỗ tai.
"Cái đó. . . . . . Con sắp trễ, đi trước."
Nói xong, như một làn khói xông ra ngoài, chạy thẳng tới phòng tắm.
"Ai, cậu làm sao? Tớ còn đang đi nhà xí đấy." Vốn đang ngồi trên bồn cầu xem tạp chí, đột nhiên bị Y Hi Nhi xông tới làm Dịch Đình sợ hết hồn.
Không nhìn Dịch Đình, trực tiếp đánh răng rửa mặt, động tác của Y Hi Nhi thật nhanh.
"Tớ đang nói chuyện với cậu, có nghe không? Tớ nói cậu có lương tâm hay không, tớ đang ngồi ở đây, cậu lại có thể đánh răng? Thật là bội phục cậu, cũng đúng, cậu vốn là không bình thường."
Mặc dù Y Hi Nhi có thể đánh răng lưu loát, nhưng Dịch Đình lại không đi nổi.
Chờ Dịch Đình xả nước, xoay người muốn rửa tay, Y Hi Nhi đã rửa mặt xong.
Dịch Đình vừa rửa tay, vừa tiếp tục càu nhàu: "Lại nói người đàn ông ngày hôm qua là ai? Mặc dù không biết lai lịch, nhưng tớ từng lăn lộn lâu như vậy, y phục thủ công tinh tế trên người anh ta xem ra tối thiểu cũng vài chục vạn, còn có đồng hồ không ngàn vạn thì không mua được. Mau nói, đến tột cùng là cậu câu được kẻ ngốc ở đâu, tớ cũng đi, phù sa không thể vào ruộng ngoài."
Chờ Dịch Đình nói dứt lời quay đầu lại, Y Hi Nhi đã mặc quần áo, dọn dẹp chỉnh tề rồi.
Y Hi Nhi quay đầu vừa liếc mắt nhìn hình tượng của mình trong gương, vừa nói: "Tớ khinh, cách mạng phải làm trong mọi tình huống! Anh ta gọi là Vũ Văn Bác, tớ khuyên cậu ngàn vạn lần đừng chọc anh ta, nếu không bị ném ra ngoài tớ cũng không giúp được, bái bai!"
Nói xong, Y Hi Nhi xông ra ngoài.
Nhìn Y Hi Nhi biến mất trước mắt, Dịch Đình lẩm bẩm: " Nha đầu hư, cư nhiên giữ bí mật. . . . . . Không đúng. . . . . . Vũ Văn Bác? Vũ Văn Bác sao? Đợi chút. . . . . . Y Hi Nhi cậu trở lại cho tớ, đó là y phục diễn tớ phải mặc hôm nay, cậu cư nhiên lại mặc đi, trở lại. . . . . ."
"Cám ơn y phục của cậu, bái bai!"
Đạp lên giày cao gót chín centi mét của Dịch Đình , Y Hi Nhi đi làm. Nói giỡn, gọi cô vào phòng kia thay quần áo? Quay đầu gặp Vũ Văn Bác mình còn lúng túng hơn, hơn nữa Vũ Văn Bác hoàn toàn coi nhẹ mình, mình không ngừng đỏ mặt, còn hơn đít khỉ, cô không thèm.
Cuộc sống tươi mới, vận đào hoa (1)
Phòng làm việc khoa hỗ trợ hình sự
Ba rưỡi chiều, bên trong phòng làm việc chỉ còn lại bốn năm người đang vùi đầu làm việc. Không có việc làm, cô trực tiếp đi phòng ăn uống trà chiều, Y Hi Nhi ở đây cũng được tính là một nhân khẩu a.
Trải qua mọi cố gắng, Y Hi Nhi tranh thủ làm việc, mặc dù rất khó, nhưng cô không sợ khổ, không sợ mệt mỏi, bởi vì cô phải dựa vào chuyện này để tạo hình tượng công việc của mình.
"Hắc, Hi Nhi, chúng ta ra ngoài uống ly trà đi, hôm nay tôi mời cô." Bốn mắt Thiên Kê ngồi đối diện Y Hi Nhi đột nhiên đứng lên, nằm trên bàn làm việc, cười nói.
Y Hi Nhi ngẩng đầu, nghiêm túc liếc mắt nhìn, bốn mắt Thiên Kê thật ra dáng dấp cũng không tệ. Trắng trẻo thư sinh, hình như là Hạ Hải Yến, nhưng Hi Nhi cũng không quên những ngày đầu bốn mắt Thiên Kê đã dùng án