Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Tác giả: Trần Tiểu Na

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342425

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2425 lượt.

ói rõ được, "Cái gì làm thế nào?"
"Cha sẽ thay con lấy lại công đạo sao? Chất vấn dùm con, phê phán thay con, thậm chí. . . . . . Báo thù!" giọng điệu Y Hi Nhi chợt cường tráng , hoàn toàn như tiểu ác ma, không còn dáng vẻ dễ thương.
Bởi vì. . . . . . Cô muốn biết đáp án.
Cứ hỏi như vậy giống như hành vi của phụ nữ không biết tốt xấu, nhưng cô không phải Thánh Nhân, có người đuổi giết tới cửa, cô tự nhiên phải phản kích, cô không muốn cứ như vậy trơ mắt nhìn mình bị khi dễ.
"Sẽ không!"
Vũ Văn Bác trả lời, ngắn gọn, có lực.
Y Hi Nhi đột nhiên cảm thấy lồng ngực mình có vật gì đó ngăn chận, buồn bực hốt hoảng.
Quả nhiên, đáp án như vậy, mình mong đợi những đáp án khác, đúng là không nên, dù sao, bọn họ về sau sẽ là vợ chồng, đáp án như vậy mới hợp lý , không phải sao?
Nhưng. . . . . . Anh ta không phải nói mình đặc biệt sao?
Chẳng lẽ cô không đủ đặc biệt để thay đổi ý nghĩ của anh ta sao?
Không cam lòng, không cam lòng!
"Tại sao?" Y Hi Nhi chất vấn, nói năng có khí phách, tức giận xen lẫn trong thanh âm.
"Cô ta đã cứu cha, lần này con trả cho cô ấy, không vì cái gì cả." Vũ Văn Bác lạnh nhạt nói, kéo chăn, đem Y Hi Nhi nhét vào, đắp kín.
Cái gì? Có ý tứ gì?
Y Hi Nhi đột nhiên cảm thấy mình như người nước ngoài, không thể nghe hiểu Trung văn rồi sao? Rõ ràng Vũ Văn Bác nói tiếng Trung Quốc, hơn nữa còn rõ ràng.
Còn cô? Đại Lệ Ti? Cô từ chỗ Đoan Mộc Thác biết được chút chuyện giữa Đại Lệ Ti và Vũ Văn Bác, hình như, Đại Lệ Ti đã từng cứu Vũ Văn Bác một mạng, cho nên, Vũ Văn Bác cũng không phản đối cuộc hôn nhân giữa bọn họ, dù sao trong mắt Vũ Văn của, hôn nhân không phải là chuyện lớn gì, râu ria mà thôi, nếu Đại Lệ Ti muốn, vậy thì cho cô ấy.
Nhưng. . . . . . Tại sao cô lại phải trả?
Tại sao mạng của Vũ Văn Bác phải dùng mạng của cô trả?






Con Sẽ Không Trả Thay Cha!
"Con. . . . . ." Y Hi Nhi vừa muốn mở miệng, lại bị Vũ Văn Bác đè đầu ở trên lồng ngực, môi cô dán chặt lồng ngực Vũ Văn Bác, cách một tầng áo ngủ, còn có thể cảm thấy một cỗ ấm áp.
"Ngủ!" Vũ Văn Bác tắt đèn trong phòng.
"Đợi đã nào...!" Giùng giằng từ trong ngực Vũ Văn Bác bò ra ngoài, không hỏi rõ ràng, buổi tối này cũng đừng nghĩ ngủ.
Cau mày, Vũ Văn Bác nhìn Y Hi Nhi, dưới ánh trăng, vẫn sáng ngời trong suốt như thế.
"Bùm!"
Thanh âm đóng cửa kéo lại suy nhgĩ của Y Hi Nhi, nháy mắt mấy cái, nhìn mền trống rỗng, sao lại chỉ còn một người cô? Vũ Văn Bác có phải tức giận hay không?
Ai, kệ hắn đi, cô mệt nhọc, nên ngủ thôi, cô là một cô gái yếu ớt, cũng không phải làm bằng sắt , sớm đã mệt chết đi được.
Trong lúc Y Hi Nhi ngáy to, Vũ Văn Bác tức giận bản thân trở lại phòng, vừa đi về tắm nước lạnh, vừa âm u nghiêm mặt, hung dữ trừng cửa phòng của Y Hi Nhi.
Anh , cư nhiên đối với con gái mình có phản ứng.
Nhận thức này khiến Vũ Văn Bác rất thất bại, anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có phản ứng với con gái mình, đột nhiên, anh có chút không biết làm sao đối mặt với Y Hi Nhi.
Mặc dù Y Hi Nhi ở trong ngực mình lui tới lui đi, hơn nữa cái mông còn ở hạ thân anh lộn xộn, nhưng. . . . . . Thân là một người cha cư nhiên có phản ứng đáng chết!
Một quyền nện vào vách tường, mặt Vũ Văn Bác đen lại, không biết tức giận mình, hay tức giận con gái nhặt được.
. . . . . .
Liên tục mấy ngày, Y Hi Nhi cảm thấy Vũ Văn Bác là lạ, nhưng nhất thời kỳ quái chỗ nào, cô không nói ra được.
Vốn tưởng sau sự kiện bị đuổi giết, Vũ Văn Bác sẽ ngăn cản mình tự đi làm, ai biết anh ta thế nhưng không phản đối, hơn nữa, ngay cả phái người bảo vệ cũng không có, giống như căn bản không có gì xảy ra. Bình tĩnh quá mức, nếu không phải đau đớn trên chân vẫn còn, Y Hi Nhi cũng sẽ cho là mình nằm mơ.
Sau hôm ấy, Hạ Hải Yến giống như biến thành người khác vậy, chẳng những thay đổi thái độ lạnh nhạt thường ngày, hơn nữa còn tích cực giúp cô quen với công việc trong khoa. Không bao lâu, cô đã bắt đầu tự làm được, xử lý nhanh, không cần tự mình đi lục lọi.
Không tới một tuần, Y Hi Nhi đã rõ ràng mọi thứ, hiệu suất làm việc không chậm hơn Hạ Hải Yến bao nhiêu. Ánh mắt Hình lão đại nhìn Y Hi Nhi cũng nhu hòa không ít. Băng sương thường ngày với người khác nhưng trước mặt cô thì hoàn toàn biến mất. Theo lời Y Hi Nhi thì do cô dùng chính nhân cách của mình chinh phục, đáng tiếc Cố Nhã Thuần nghe xong lại xì mũi coi thường, cố gắng xem lại khí chất trên người Y Hi Nhi một lần, cũng không phát hiện cái gọi là"Nhân cách".
Lại một buổi chiều nắng ấm, Y Hi Nhi ngồi trong quán cà phê uống trà. Được rồi, tha thứ cho cô không có may mắn uống cà phê Blue Mountain, cà phê trong miệng cô so với lá trà còn không bằng. Thứ đồ đắng ngắt đó, chỉ có ngoại quốc mới có thể yêu thích, còn quảng bá khắp nơi. Cô chỉ thích hương vị thanh tân trang nhã cuat trà Hoa Lài. Nhưng loại yêu thích này chỉ là hứng thú , tại sao nói như vậy? Bởi vì nha đầu này căn bản không biết trà Hoa Lài sản xuất từ đâu.
Đang ưu nhã thưởng trà, điệu nhạc du dương ch