Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cướp Bạn Gái

Cướp Bạn Gái

Tác giả: Cry_Cry_1995

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 134709

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/709 lượt.

ố tiền khá lớn.
Mấy ngày trước? Không trùng hợp đến thế chứ? Cô về nước cũng chẳng phải thời điểm đó sao?
Có lẽ không phải là trùng hợp.
Trịnh Y Tử đang đối phó với cô và Hạ Thị.
Do mình sắp đi học hè rồi (huhuhu), vì vậy những phần tiếp theo sẽ y hệt như phần 1, nhanh gọn, không lằng nhằng và cũng chỉ có 13 chương thôi, mình sẽ up hết trong 5 ngày tới.
Hun các bạn một cái.
À, có thể kết thúc sẽ có một người die… Có thể là TK, có thể là TYT, hoặc là cả hai






Lời cầu hôn
( e hèm, rating… 15+ đi)
- Mấy hôm nay em có gặp hắn không?
Hạ Tiểu Khiết thẫn thờ khuấy khuấy li cà phê, nhỏ giọng
- Không. Em việc gì mà phải gặp hắn. Hắn cũng đau muốn gặp em.
Cái em cần nhất ư?
Cô lặng người nhìn chiếc nhẫn kia, trong lòng rối bời.
Sáng nay, dù muốn hay không, Tiểu Khiết cũng phải bước chân đến công ty Trịnh Âu để thảo luận việc hợp đồng với Trịnh Y Tử, trên tư cách là người chuẩn bị tiếp quản Hạ Thị.
Vả lại, hình như cô có liên quan đến việc này, Trịnh Y Tử vẫn đùa giỡn cô chưa chán ư?
- Cho tôi gặp tổng giám đốc, cứ nói có cô Hạ Tiểu Khiết bên Hạ Thị cần gặp
- Vâng, xin cô chờ một tí. 
Hạ Tiểu Khiết tựa người bên bàn, liếc mắt nhìn công ty Trịnh Âu đồ sộ. Nghe nói mấy năm nay Trịnh chủ tịch đau ốm luôn, Trịnh Âu được như hôm nay đều do một tay Trịnh Y Tử gây dựng. Mới 23 tuổi nhưng hắn ta được rất nhiều người nể phục bởi tài kinh doanh nhạy bén của mình.
Bỗng nhiên…
- Cô nghĩ mình là ai? Tổng tài phu nhân chắc?
- Cái đó không liên quan đến chị, chị tránh ra cho tôi. Chị cũng nghĩ cái ghế phu nhân nắm trong tay rồi chắc?
- Tất nhiên, cái đó cần phải nói.
Hai cô gái, nhìn hết sức trẻ trung xinh đẹp khoác trên người bộ đồng phục của Trịnh Âu, không cần quan tâm đến mình đang ở ngay giữa đại sảnh và có cả đống người đang nhìn mắng mở nhau.
- chị đừng có mơ!- cô gái tóc đen khinh bỉ
- Người nằm mơ ban ngày phải là chị!- Cô kia vặc lại
Cô tiếp tân kia bắt gặp cái nhìn của Tiểu Khiết liền nhún vai một cái đầy ý nghĩa, ý bảo quen thuộc với những chuyện như thế này rồi.
- Chị là đồ…
- Đồ gì? Hả?
Vừa lúc đang hay ho kịch tính, một cô nhân viên xinh đẹp khác, trên tay là một tập hồ sơ tiến lại gần
- Các cô đang làm gì ở đây?
- Trưởng phòng Vương, chúng tôi…- Hai cô kia ấp úng cúi đầu
- Công ty trả lương cho các cô để các cô cãi nhau chắc?- Trưởng phòng Vương kia vênh mặt- Có cần tôi nói với tổng giám đốc đuổi việc các cô không?
- Vâng, chúng tôi đi làm việc ngay đây
Hai cô kia lại sợ hãi nói, nhưng sau khi trưởng phòng Vương kia uyển chuyển rời đi không hẹn mà thốt lên
- Đúng là đồ hồ ly tinh!
Chứng kiến cảnh này từ đầu đến cuối, Hạ Tiểu Khiết không khỏi bật cười.
Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó thay.
- Cô Hạ, tổng giám đốc mời cô lên phòng nói chuyện!
- Vâng, cám ơn cô.
Viên tiếp tân kia liếc nhìn xung quanh xem có ai không, khẽ thì thầm vào tai cô:
- Cô Hạ này, cô phải đặc biệt cẩn thận với tổng giám đốc Trịnh, ngài ấy là một tay sát gái chính hiệu đấy. Cô xinh đẹp như thế này…
- Tôi đã nghe nói về chuyện đó.
Không phải là nghe nói mà là đã thưởng thức từ lâu rồi.
- Cộc.. cộc…
Tiểu Khiết bỗng cảm thấy căng thẳng, không khỏi nhớ lại mấy ngày trước, phải công nhận hắn cởi trần hết sức là… quyến rũ.
- Mời vào.
Cô đẩy cửa đi vào, đập vào mắt là một cảnh cấm…thiếu nhi.
Hai người nam và nữ môi kề môi nhau hết sức tình cảm.
Cô đứng trơ mắt ra đó chẳng biết làm gì hơn.
Thấy có người đi vào, cô gái vội vã rời khỏi người kia, sửa sang lại đầu tóc còn Trịnh Y Tử cứ tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra( Mình có hơi… quá đáng với anh này không ta, ẹc ẹc, đừng ghét anh ấy nha, tội nghiệp)
- Tổng tài, tôi xin phép!
- Nói phục vụ pha cho tôi hai cốc cà phê rồi mang vào đây.
Cô nhân viên chạy ra làm mùi son phấn nồng nặc xộc vào mũi Tiểu Khiết, cô ta còn đóng cửa một cái rầm.
Nghe tiếng kia, cô không khỏi sởn gai ốc, thật tình không thoải mái khi ở trong phòng cùng tên Trịnh Y Tử kia.
- Mời cô ngồi
Hắn nhã nhặn lịch sự chỉ vào một cái ghế trống, trong khi một chân vẫn hết sức thoải mái đặt lên trên bàn.
- Cám ơn.
- Chẳng hay cô Hạ hôm nay đến thăm Trịnh Âu có việc gì không?
Hắn nói với giọng có chút chế giễu trong đó. Trịnh Y Tử, dĩ nhiên là biết vì chính hắn bày ra trò này mà.
- Tôi đến đây để thảo luận về việc cung cấp nguyên liệu của Trịnh Âu.
- Tôi đã nói vấn đề này xong xuôi với ba cô, Hạ chủ tịch rồi mà, cơ bản chẳng có gì để thảo luận hết.
- Lí do? Hạ Thị có thể biết lí do vì sao không? Quan hệ giữa hai tập đoàn vốn dĩ rất tốt mà.
- Đó là trước kia, còn bây giờ thì không.
Trịnh Y Tử phì phò châm điếu thuốc, phả khói thuốc vào không khí.
Tiểu Khiết bỗng hốt hoảng, lẽ nào cô thật sự liên quan đến việc này? Hắn căm thù cô chỉ vì cô dám bay sang Mỹ khi hắn vẫn chưa đùa giỡn đủ?
Cô vẫn bình tĩnh nói:
- Từ trước đến nay, nguyên liệu của Hạ Thị đều do Trịnh Âu cung cấ


Old school Easter eggs.