Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn
Tác giả: Xá Niệm Niệm
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341798
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.
để ý, nhưng Lân nhi để ý, cho nên Trần Thần đã nén sự tò mò của mìn xuống.
Hôm nay, Trần Thần kêu Lân nhi đến trường, để các cô lưu lại những ký ức đẹp của thời học sinh. Hai người ngồi trên sân thể dục, nhìn các em học sinh khóa dưới đang học thể dục, trong lòng cảm thấy chua xót, dù sao các cô cũng đã có một đoạn thời gian vui vẻ như thế.
Lơ đãng quay đầu lại. nhìn thấy Lân nhi đang nhìn chằm chằm cái băng rôn đang bị gió thổi, trên đó ghi “ Sinh viên nhập ngũ quang vinh…”
Hàng năm, các trường quân đội của quốc gia đều tuyển chọn sinh viên nhập ngũ, thế nhưng cái này cũng treo ở trường trung học ư, phỏng chừng là tuyên truyền cho các em học sinh muốn tham gia vào trường quân đội? Thời gian tuyển chọn là từ tháng 7 đến tháng 10 hằng năm, nhưng được trúng tuyển chính thức là vào tháng 10. Giản Lân Nhi cũng không quan tâm đến nữa, quay đầu tiếp tục cùng Trần Thần nhìn lại quang cảnh của ngôi trường trung học.
“Lân nhi, sinh nhật của bà sắp tới rôi? Bà muốn được nhận quà gì?”
Sinh nhật 18 tuổi của Lân Nhi, mấy ngày trước, LÂn nhi đã nháo nhào đòi món quà to lớn từ Trần Thần.
“ Không biết nữa, chắc lại ôm gối ngủ thôi, nhưng dù sao vẫn không thể thiếu quà của bà được!” Lợi dụng lòng tốt của người khác, Lân nhi làm sao mà bỏ qua cơ hội đòi quà này được?
“A, để tui nghĩ lại xem sao?” Trần Thần quả thật là bạn tốt của Lân nhi, thấy bạn tốt nói như vậy, cô còn thật tâm suy nghĩ nữa chứ. Giản Lân Nhi nhìn bộ dáng suy tư của Trần Thần, nghĩ đây đúng là chuyện tốt, cô còn có người để cô nói chuyện vui vẻ, cuộc sống của cô đâu chỉ có riêng một mình tên Dịch Nam Phong biến thái kia đâu!
“Đi, Tiểu Tranh Tử, chị mang em đi chơi!” Không ngồi suy nghĩ ngốc nghếch trong này nữa, Lân nhi quyết định dẫn Trần Thần đi chơi, Trần Thần rất tự nhiên mà ngoan ngoãn đi theo cô.
Nhưng…. Giản Lân Nhi lại dẫn Trần Thần đến “ Yên Sắc”, nơi này là quán bar nha, các trẻ chưa đủ 18 tuổi không thể vào đây nha. Nhưng chỉ mới có 5h, quán bar cũng chưa có hoạt động. Trần Thần vẻ mặt ngốc nghếch, nhìn Lân Nhi đang lẻn vào, cô cắn răng đi theo sau.
“A, LÂn nhi mới đến!” Người pha chế đứng ở quầy bar đang chuẩn bị để chuẩn bị mở cửa hoạt động, đang thử rượu.
Giản Lân Nhi chào hỏi lễ phép, lôi kéo Trần Thần đang sợ sệt kia ngồi xuống trên ghế, các nhân viên phục vụ cũng tiến lại chào hỏi Lân nhi, Lân nhi cũng gật đầu chào lại.
Trần Thần trợn mắt há hốc mồm nhìn cô, hình như Giản LÂn Nhi rất quen thuộc với nơi này? Một lát sau, phục vụ đem tới hai ly rượu trái cây, Lân nhi ép buộc Trần Thần phải uống cho biết.
Đây là quán bar của Dịch Nam Phong, cho nên cô rất an tâm khi đến đây. Nhìn bộ dáng mất hồn của Trần Thần, cô ôm bụng lăn trên ghế mà cười.
Đúng 8h, Yên Sắc đã đông khách, một vài cô gái ngồi gần bàn Lân nhi, cô liền nhìn sang đánh giá, rồi như cảm thấy không hứng thú, liền quay đầu đi, trong bất chợt lại nghe một đoạn đối thoại ngắn.
“Không được uống say, coi chừng anh ta cường bạo đó” Một giọng nói của một người con gái.
Lân nhi hứng thú nghe, dựng thẳng tai lên tiếp tục nghe lén.
“Nhưng…nhưng mình không có kinh nghiệm…” “ Tui nói với bà…” bla bla bla…Mắt Giản Lân Nhi chuyển động, cảm thấy do dự.
Đợi cho đến lúc Trần Thần liên tục đòi về nhà, Giản LÂn Nhi mới sực tỉnh lại. Liền đi ra ngoài cùng với Trần Thần, nhìn Trần Thần bước lên xe taxi, cô lấy di động ra, gọi cho Giản Khiêm Trạch.
Quyết Định
“Anh ba…” Lân nhi kéo dài giọng nói, làm nũng qua điện thoại với Giản Khiêm Trạch.
Giản Khiêm Trạch thấy tên trên điện thoại hiện lên là “Tiểu bảo bối thân ái”, trên mặt khộng tự chủ được liền cười một cái. “Tiểu bảo bối thân ái” là do Lân nhi tự lưu vào, mà đối với Giản Khiêm Trạch, may mà anh không có bạn gái, nếu không thì đã bị ăn dấm chua rất nhiều rồi.
“Tiểu trứng thối, làm sao lại gọi điện thoại cho anh thế?”
“Người ta nhớ anh mà” Thè lưỡi, Giản Lân Nhi không hy vọng anh ba phát hiện cô đang chột dạ.
Giản Lân Nhi không nói lời nào.
“Còn nữa, chú ba sẽ không để em di chịu khổ đâu, em có biết tham gia vào quân đội là điều không dễ dàng”
“Ba của em thì không cần phải lo lắng, em biết tham gia vào quân đọi là sẽ làm những gì, em muốn đi”
Giản Khiêm Trạch nghe giọng điệu của Lân nhi, hiển nhiên biết cô đã quyết tâm rồi, anh hỏi “ Anh là người đầu tiên được em thông báo chuyện này?”
“Vâng, em chỉ nói với mình anh”
“Chưa nói với anh???” Giản Lân Nhi biết “anh” trong miệng anh ba không phải là anh cả hay anh hai, mà là Dịch Nam Phong.
“Vâng, không muốn nói với anh ta, anh giúp em đi, làm cho em được gia nhập quân đội”
“Không có khả năng, nhà mình sẽ không ai đồng ý cho em tham gia quân đội đâu, anh cũng không đồng ý”
“Anh không đồng ý cũng vô dụng thôi, nếu như anh không giúp em, trước khi khai giảng để em vào được quân dooidij, đến lúc đó em sẽ bỏ đi cho anh không tìm thấy luôn”
Giản Khiêm Trạch không nói được lời nào, tức muốn chết, không muốn vòng vo nữa, chú hai đã nói, anh