XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Tác giả: Xá Niệm Niệm

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341877

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.






Hoang Mang
Thời gian ở phía sau trôi nhanh như một bài hát, mỗi một giây trôi qua đều là vô hạn, cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân mình, Dịch Nam Phong trầm mặc. Đây là loại trầm mặc, bắt buộc chính mình, ép buộc chính mình, sau đó làm như bình tĩnh nhìn xuống dưới.
Mạn Địch thở dài, cũng chẳng có thể làm gì hơn ngoài cùng Dịch Nam Phong chờ.
1015 cũng đứng, đứng ở phía trước, mặt không chút thay đổi. Ở “Thợ săn” cho dù có một người chết, đó cũng không phải là chuyện bình thường, nhưng lần này người ngã xuống là một cô gái, cái này ngoại trừ lúc có người muốn gây sự, thì những lần khác tất cả đều bình thường, chưa từng có khảo hạch, như trước lúc huấn luyện, trước sân huấn luyện, hết thảy mọi thứ đều diễn ra bình thường.
Nhưng anh ta biết, có dù hết thảy có chưa xảy ra, chình mình cũng thay đổi, có vài thứ nháy mắt là buông xuôi đến ngay cả chính mình, anh ta kháng cự không được, nhưng lần này là không thể kháng cự, anh cũng trầm mặc giống như người đàn ông trước mặt, đột nhiên anh có cảm giác trước mắt mình không có hy vọng gì.
Đem cái chăn vạch ra thấy một vết khâu, eo quấn băng vải màu trắng, ở cổ cũng có băng bó, kéo chăn lại, nhẹ nhàng lau mặt Lân Nhi, Dịch Nam Phong run nhẹ, lặng lẽ rời khỏi.
“Không được, chuyện này tuyệt đối không thể được.” Mạn Địch ngồi ở ghế trên, nhìn người đứng trước bàn, không thể tin được, trợn to mắt.
Một chút cũng không có tức giận, Dịch nam Phong lúc này thực thâm trầm, cũng không nói, chỉ là cứ như thế nhìn Mạn Địch.
“Tôi nói không được, chuyện này không thể làm như thế được, tốt xấu gì chúng ta còn mặc quần áo quân nhân.”
“Ồ, ông nói là quân nhân sao, nhưng tôi không phải.”
“Cậu không phải, nhưng chuyện này,tôi không làm được.”
“Ha, mười năm trước người làm chuyện này so với tôi thuận tay hơn nhiều, lúc này bắt đầu hướng tôi giảng giải điều gì chứ?”
Mạn Địch không nói lời nào, mười năm trước, mười năm trước chính mình còn không phải là tướng quân.
“Tóm lại không được, chuyện này không thể làm như vậy.”
Nhìn Mạn Địch nửa ngày, Dịch Nam Phong gật gật đầu, xoay người đi ra ngoài, thế nhưng như vậy rõ ràng buông tha cho ý niệm vốn có trong đầu, lưu lại mặt sau Mạn Địch kinh hồn ở văn phòng đi đi lại lại, ông cảm thấy lần này người này làm cho mình nghĩ đến chuyện trước kia có chút khó chịu.
Quẹo vào toilet, Dịch nam Phong lặng lẽ nhìn ra, nhìn Mạn Địch đang đi đi lại lại ở trong văn phòng, nhìn xung quan, lặng lẽ gọi điện thoại.
“ Đối, lập tức lại đây, tìm Huy Tử bảo anh ta lấy cái kia.”
“Oh, chiêu đãi tôi một bữa tốt lành, không cần giết chết, chờ tôi đến.”
“Tốt, chuyện này trừ cậu ra, đừng cho người thứ hai biết.”
Dừng máy, lại gọi tiếp một cuộc điện thoại, thời gian dài trôi qua, Dịch Nam Phong mới từ toilet đi ra, một dòng nước phía sau chảy, điện thoại nhanh chóng đã nằm ở cống thoát nước.
Sân huấn luyện phía trước của “Thợ săn”, bao gồm Dịch Nam Phong ở bên trong, tất cả mọi người vẫn đang vật lộn ở vũng bùn, đã đến mức không thể thấy rõ ai là ai, chính là xuất phát từ bản năng di động cánh tay.
Cứ việc Lân Nhi còn nằm ở trên dường bệnh, nhưng Dịch Nam Phong còn phải huấn luyện, bởi vì lúc này anh vẫn còn là đệ tử, tuy rằng không trọng yếu, nhưng đối với Lân Nhi thì rất trọng yếu, bởi vì cô cũng không ở sân huấn luyện mà nói, quốc ca Trung Quốc phải được xướng. Trong căn cứ có huấn luyện xướng quốc ca, Giản Lân Nhi lựa chọn mỗi ngày buổi sáng đi hát quốc ca, đây là điều cô chờ mong duy nhất vào mỗi buổi sáng.
“Ầm ầm.” Âm thanh máy bay ở căn cứ trên không bắt đầu xoay quanh, một luồng sáng chợt lóe, máy bay nhẹ nhàng né tránh, thời gian là chính xác hoàn hảo, chiếc máy bay không bị hạ.
Dịch Nam Phong khóe miệng khẽ nhếch lên, âm thầm chờ người xuất hiện.
“1048!!!” Âm thanh Mạn Địch hổn hển giống như tiếng sấm truyền tới. Giả bộ như không nghe thấy gì, DỊch Nam Phong đối với âm thanh vừa rồi của Vu Mạn Địch không có một chút phản ứng, mãi cho đến khi âm thanh của Rose truyền tới mới lắc lắc bùn trên tay đi ra ngoài.
Mạn Địch xoay người bước đi, Dịch Nam Phong đi theo Mạn Địch đến văn phòng, vừa mới đi vào, Mạn Địch liền ồn ào” Cậu nói cho tôi biết một chút đây là có chuyện gì?” Ngón tay thẳng tắp chỉ ra bên ngoài còn ù ù tiếng động cơ máy bay.
“Không như thế nào cả, hôm nay mặc kệ ông có đáp ứng hay không, dù sao người là tôi muốn dẫn đi.” Dịch Nam Phong vô cùng tùy ý nói ra một câu đơn giản.
Mạn Địch cảm thấy mình thực sự điên rồi, lần nãy cũng không giống như năm đó, không phải chính mình muốn làm gì thì đều có thể làm. “Mau gọi máy bay trở về, không cần xuất hiện nữa, nếu cứ như thế thì sẽ khiến cho thế giới khủng hoảng.” Mạn Địch muốn cùng với Dịch Nam Phong giảng giải đạo lý.
“Chuyện này đối với tôi là không quan hệ, tôi không phải là quân nhân.”
Giữa không trung máy bay vẫn còn ầm ầm, nhìn kỹ sẽ phát hiện máy bay bay qua nay lại theo một đường cong có quy luật, mà loại quy luật này mười năm trước đã không còn.
Mạn