Tác giả: Granty
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 134856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/856 lượt.
hư bà cô già vậy. Khó sống lắm em gái à…!
Búng nhẹ mũi em gái, Phương Đông cười cười…Đám cưới- cũng chỉ là một nghi lễ mà thôi. Có thể cô vợ anh sẽ không như Tiêu Khiết dịu dàng, lương thiện, chăm lo và yêu chồng. Nhưng Phương Đông vốn cũng không phải là Diệp Vũ. Người như anh chỉ nên bằng lòng với những kiểu người có vẻ giống mình.
Lần đầu tiên gặp mặt, cô vợ đó tỏ ra e dè ngần ngại. Chỉ là ánh mắt cố tỏ ra nhu hòa, hiền thục ấy vốn không hợp với cô.
Phương Đông cũng cười đáp lại. Mắt anh lấp lánh ý trêu cợt. Một cuộc hôn nhân bắt đầu từ việc đùa cợt, ngụy trang, giả dối với nhau chắc cũng sớm kết thúc. Cả hai người rồi sẽ như hai đường thẳng song song.
Ngưu Tầm Ngưu Mã Tầm Mã, Tại Sao Phải Giả Vờ
Đám cưới diễn ra khá tưng bừng. Hà Phương Đông và Kiều Sương Diệp quả là một cặp xứng đôi. Cô dâu mang nét đẹp sắc sảo, lộng lẫy, đôi mắt đẹp với hàng mi giả long lanh, tình tứ nhìn chồng khi anh lồng vào tay cô chiếc nhẫn cưới tuyệt đẹp…
Nhẫn kim cương… Văn gia lần đầu cưới con dâu đúng là cũng nên rình rang một chút. Cậu con trai cả này dù là ần đầu tiên mọi người được biết, tuy nhiên ai cũng ồ lên thán phục, khen ngợi anh tuổi trẻ tài cao. Trong giới tài chính Quảng Châu ai cũng biết Hà Phương Đông sau khi nhận chức giám đốc của Văn thị, trong vòng nửa năm đã vực công ty khỏi bờ vực phá sản.
Diệp Vũ chỉ gửi qùa và thiệp kèm lời nhắn:
-Thật xin lỗi…Nhưng tao không muốn nhìn thấy vẻ mặt đó của mày…Chừng nào hạnh phúc hơn, chúng ta sẽ đi uống bù sau nhé?
Thân thể thơm mát đang chờ sẵn…
Chỉ một cái ôm, vóc dáng đó đã nằm gọn trong lòng. Người cô ta cũng nóng bừng bừng, đang bứt rứt. Quần áo đã cởi sẵn. Chạm vào da, Phương Đông cảm nhận rất rõ, sự mềm mại lan khắp toàn thân.
Nhếch môi, anh không khách sáo, nhanh tay cởi cravat:
Những nụ hôn như điên cuồng trút xuống thân thể mảnh mai. Đôi tay Phương Đông như gọng kềm, giữ chặt lấy cô vợ đang giãy giụa…Giọng nói thều thào, vô lực, như gió thoảng bên tai:
-Không…Đừng…không…
Không cần giả vờ là trinh nữ chứ? Đây là thời đại gì rồi? Cô dâu lại phải đóng kịch làm trinh nữ để mua được lòng chồng.
Lưỡi anh rà xuống dưới, tay không kiêng nể luồn vào bên trong lớp nội y mỏng manh…Có lẽ sự kích thích đó cũng khiến sự cuồng nhiệt trong lòng Sương Diệp tăng lên…Cô vặn vẹo người, vừa muốn thoát khỏi anh, vừa lại muốn bản thân mau chóng được giải thoát khỏi trò chơi thống khổ này.
Hà Phương Đông đã không còn kềm nén và cũng chẳng tội gì phải kềm nén nữa. Anh trườn lên người vợ, kéo đôi chân thon dài mở ra, vòng qua phía eo mình, nhấn người đâm mạnh vào trong…
-A…
Cảm giác rất lạ, như là mới xuyên qua cái gì đó chắn đường.
Dưới thân Hà Phương Đông tấm thân bé nhỏ đó đang run, chịu không nổi sự hành hạ của cơn hoan ái, co rút liên tục, xiết chặt lấy “tiểu huynh đệ” của anh…Thân thể cô phản ứng một cách tự nhiên, cố lùi dần, né tránh sự xâm nhập của dị vật trong người.
Không phải chứ?
Không phải là giả vờ sao? Giả vờ sẽ không bao giờ có cảm giác chân thật đến như thế. Cô vụng về và chặt chẽ. Lại đau đến thân thể nõn nà co rút. Phía dưới có một chất lỏng sền sệt ấm nóng rỉ ra.
Anh lần tay lên đầu giường, bật sáng ngọn đèn ngủ…
Đúng là dưới anh có một cô gái đẹp, tóc dài, làn da trắng như sứ vẫn còn in hằn những nụ hôn làm bỏ ửng một vùng da thịt…Phần đùi nõn nà vẫn còn đang rỉ máu. Nơi giao hợp của cả hai xoắn chặt, đem tới cảm giác đê mê.
Nhưng đó không phải là Kiều Sương Diệp…
Rượu tan nhanh chóng…Hà Phương Đông không khỏi sững sờ….
….. Tại sân bay Quảng Châu, Kiều Sương Diệp rít một điếu thuốc trong khi chờ đợi.
Gã đàn ông cô yêu đã quay trở lại, trên tay là túi hành lý khá to.
-Đi thôi em…
Ngồi trên máy bay, liên tưởng tới những phút giây con bé đó phải chịu trong đêm tân hôn bây giờ và sắp tới, cô không khỏi hài lòng. Gã đàn ông thì không khỏi hưng phấn, nói với cô:
-Anh đã xem sơ qua rồi. Trang sức của em mang theo chắc được khoảng 2 triệu tệ. Cộng thêm số tiền mừng cưới là 250 vạn…Con số không nhỏ đâu. Không ngờ một đám cưới mà kiếm được khá như vậy.
-Họ cũng bỏ ra không ít. Ngoài ra ông bà già chồng hụt của em còn tình nguyện giúp ba em một số tiền lớn để thanh toán các khoản nợ nần…Bao nhiêu đây có thấm vào đâu.
-Nhưng bỏ đi như vầy…Em không sợ họ truy cứu à?
-Truy cứu? Cho người ta cười vào mặt họ sao? Hơn nữa cũng đâu có thiệt thòi gì…Em cũng đã đền cho chồng em một con bé trẻ trung, phơi phới.Mỡ dâng tới miệng, mèo nào mà không ăn.
Thạch Kiên nhìn Sương Diệp…Ánh mắt thoáng chút chế nhạo lẫn đề phòng.
Dùng một cô gái non mềm để giữ chân chú rể trong đêm tân hôn nhằm thuận lợi trong việc bỏ trốn. Đồng thời gián tiếp chơi cho con bé một đòn knock out…Cái tội là người giúp việc trong nhà nhưng lại được người ta thương nhiều hơn cô chủ.
Cô bé đó thực sự rất ngoan.
Kể từ khi vú Thẩm bị bệnh nặng, An Ninh đã thay mẹ vào nhà họ Kiều làm việc. Cô hiền lành, cam phận, giấu nhan sắc mơn mởn của mình