Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341604
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1604 lượt.
ái xe dìu Hằng Chi vào quầy lễ tân. Thiên Hạ làm thủ tục và đưa chìa khóa phòng cho lái xe: “Anh dìu anh ấy lên lầu trước đi”. Nói xong lái xe liền dìu Hằng Chi đến trước buồng thang máy.
Thang máy kêu “ding” một tiếng, Châu Cẩn Du và trợ lý cùng bước ra ngoài, đột nhiên ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, anh khẽ chau mày nhìn lướt qua Triệu Hằng Chi, sau đó bước nhanh ra phía cửa.
Đúng lúc này Ngôn Thiên Hạ cũng vừa điền xong giấy tờ và quay ra, đối diện với Cẩn Du.
Một người mặc bộ Âu phục Armani trắng, phong độ lịch lãm, cao quý và nho nhã.
Một người mặc bộ Prada bó sát màu đen, lộng lẫy gợi cảm, hấp dẫn và quyến rũ.
Trong mắt Châu Cẩn Du bỗng sáng lên, anh chưa bao giờ thấy Thiên Hạ như thế này cả, huống hồ lại xuất hiện ở khách sạn sáu sao của nhà họ Châu! Anh bước nhanh đến quầy lễ tân và đưa tay về phía cô lễ tân: “Đưa thông tin của cô gái vừa nãy đưa cho tôi”.
Thiên Hạ quay lại phản ứng: “Anh không có tư cách, đây là tư liệu cá nhân của khách”.
Anh khẽ cười, đôi mắt màu hổ phách của anh càng trở nên trong suốt như thủy tinh dưới ánh đèn điện: “Khách sạn này là của anh, em nói xem anh có tư cách hay không?”
Lúc này cô lễ tân đã đưa tư liệu cho Cẩn Du, anh lướt qua thấy đánh đấu vào chỗ “phòng đôi” và thấy Ngôn Thiên Hạ ký tên bên dưới, nụ cười trên mặt anh tắt ngấm ngay.
Thiên Hạ kéo chặt chiếc áo khoác lửng lại, cô cảm thấy có luồng gió lạnh đang thổi trong mạch máu. Cô rất hiếm khi thấy Châu Cẩn Du như thế này, cho dù cái hôm cô nói chuyện hai người nên hủy hôn ước cô cũng chỉ nghe thấy tiếng anh đập vỡ cái ly ở phòng bên mà thôi, ánh mắt Châu Cẩn Du bây giờ như muốn xé tan cô ra vậy.
Anh buông tờ giấy xuống và đi về phía cô, Thiên Hạ chủ động lùi lại phía sau cho đến khi lưng cô chạm vào tấm kính, không còn đường lùi nữa. Tay phải anh đặt vào tường ngang mang tai cô, anh khẽ cúi người xuống và nhìn chằm chằm vào cô, không cho phép ánh mắt cô tìm đường trốn chạy: “Nói, cô đến đây với ai?”
Thiên Hạ thở chầm chậm, cho dù đối thủ là Châu Cẩn Du – một người bình thường luôn cao quý, lịch sự, hôm nay lại vô cùng tức giận, cô nhất định phải ép bản thân mình thật bình tĩnh. Cô cười trừ và nói: “Tôi vào đây với ai có liên quan đến anh Châu sao?”
Anh nhìn cô thật lâu, mùi thơm của hai người như hòa quyện vào nhau khiến không khí vô cùng kỳ lạ. Đột nhiên anh như sực nhớ ra điều gì và vội hỏi: “Lẽ nào là Triệu Hằng Chi?” Thấy Thiên Hạ sững người, anh liền nắm chặt nắm đấm bên tai cô và gằn giọng: “Cô quả nhiên ở bên anh ta sao?”
“Tôi nhắc lại một lần nữa, tôi và anh đã hủy hôn, chúng ta đều đã là người trưởng thành, tôi có quyền đi với ai mà tôi muốn, anh không có quyền can thiệp”. Thiên Hạ cao giọng nói, cô cố gắng đẩy Châu Cẩn Du ra, cố gắng thoát khỏi không gian chật hẹp này. Trong nháy mắt, ngoài cô lễ tân đang cúi đầu không nói gì ra cả căn phòng lớn không một bóng người.
Tay cô có cảm giác đau rồi bất thình lình bị kéo mạnh về sau, cô bị đập mạnh vào bức tường thủy tinh, Châu Cẩn Du cúi người ôm ghì lấy cô, mùi thơm mê hoặc ấy đã phá tan lớp băng giá ngụy trang của anh. Anh thì thầm bên tai cô, giọng vô cùng ấm áp: “Anh ta cho em cái gì, Thiên Hạ? Anh ta mang lại cho em cái gì, em nói đi. Anh có thể mang lại cho em gấp 10 lần, 100 lần, thậm chí là 100 “Đông Tường” , 100 “Cảnh Thụy”… Thiên Hạ, anh yêu em”. Câu nói cuối cùng vang lên khiến hai đầu gối cô run run, đôi guốc cao như muốn gẫy ra.
Anh ôm chặt lấy cô, cẩn thận nhẹ nhàng như đang ôm trong mình một viên đá quý, rồi đột nhiên anh hôn nồng nhiệt lên đôi vai cô, để lại trên đó là những vết ửng đỏ còn cô đã hiểu thế nào là đau.
Tim cô dường như muốn bay ra khỏi lồng ngực, trước mặt anh cô chưa bao giờ trở nên hoảng loạn sợ hãi như thế.
Nhưng cô không yêu Châu Cẩn Du! Không yêu! Đây chẳng qua chỉ là sự mê hoặc nhất thời của một cô gái trước một chàng trai quá hấp dẫn mà thôi….
Đôi môi cô biến thành nụ cười tàn nhẫn, cô thì thầm vào tai Cẩn Du: “Châu Cẩn Du, anh có biết vì sao đính hôn nửa năm mà tôi không muốn ngủ cùng anh không?”
Anh ngừng nụ hôn lại.
Cô ngước mắt lên, học tập ánh mắt dịu dàng của Khưu Lạc rồi cười và nói: “Bởi vì tôi sớm đã không còn trinh trắng nữa. Đêm đính hôn, khi anh cởi chiếc khăn tắm trên người tôi ra, biết tại sao tôi đột nhiên ôm chặt lấy mình rồi quỳ xuống đất không? Bởi vì tôi không muốn, không muốn anh để lại dấu ấn trên người tôi. Cả đời này tôi chỉ yêu một người, anh ấy biến tôi từ một cô gái thành một người phụ nữ, anh ấy cho tôi biết thế nào là rung động, thế nào là mỏi mòn chờ đợi, ngóng trông. Cho dù tôi hận anh ấy, hận đến mức có thể nghiến răng kèn kẹt, thế nhưng chẳng ai có thể thay thế được địa vị của anh ấy trong tim tôi. Còn anh…” cô cười rồi thay đổi ánh mắt: “Anh chấp nhận làm người thay thế sao?”
Cô biết cao ngạo đã ăn sâu vào máu của Châu Cẩn Du. Nếu như không vì cao ngạo thì anh ấy không dễ dàng đồng ý từ bỏ hôn ước như thế. Anh sẽ không bao giờ phủi tay áo bỏ đi ở trong lễ đường, không có chuyện đến bây giờ mới thốt ra tiếng “Anh yêu em”. Cô hiểu