Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đá Quý Không Nói Dối

Đá Quý Không Nói Dối

Tác giả: Tâm Doanh Cốc

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341621

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1621 lượt.

o hơn, nước mắt giàn giụa trên má.
“Đáng thương quá!” Khưu Lạc nói thờ ơ.
“Khưu Lạc, không phải anh sẽ lấy công chúa thật đấy chứ? Anh đã từng nói em là một người đặc biệt mà”. Cô nhìn Khưu Lạc tràn đầy hy vọng, dường như cô muốn nắm giữ lại cơ hội cuối cùng. Còn anh, lại đập tan hoàn toàn hy vọng ấy: “Không, đương nhiên là anh sẽ lấy công chúa. Em rất đặc biệt, em là em gái duy nhất trên đời này của anh”. Anh cười, nụ cười vô cùng tàn nhẫn.
“Anh… anh đã biết chuyện này từ sớm sao?” Tất cả là sự thật sao? Tại sao lại lừa gạt em?”
Kelly gào lên, cô hoàn toàn không khống chế được tình cảm của mình nữa: “Tại sao anh lại làm tổn thương em như thế? Thấy em đau anh vui lắm sao?”
“Đúng thế, anh làm tổn thương em”, anh thừa nhận sự thực này rồi cười và nói: “Vì thế người đau không phải anh”.
Còn anh, ngay cả cảm giác đau như thế nào anh cũng không cảm nhận được nữa.
Từ đó về sau Khưu Lạc không còn thấy Kelly vào cung nữa. Sophie và Anna cũng rất ít khi vào cung. Nhưng trong hội nghị hoàng thân hai nhà thường xuyên tranh cãi, bất luận chuyện to hay chuyện nhỏ. Còn những chuyện này đều là do Khưu Lạc nghe được, cho dù anh là con của Anders nhưng vẫn không được phép tham gia hội nghị hoàng than này.
Anh cũng chẳng có hứng thú để tham gia, anh chỉ chuyên tâm bên cạnh công chúa mà thôi.
Trong cung điện, thường xuyên thấy bóng Khưu Lạc và công chúa Isabella dắt tay nhau đi dạo.
Đôi nam nữ đẹp tựa thần tiên này sánh bước dưới ánh chiều tà, cảnh đẹp như một bức tranh sơn dầu.
Giờ học cưỡi ngựa, hai người cùng cưỡi chung một con, công chúa nhẹ nhàng nép vào lòng anh, cùng anh thì thầm những lời yêu.
Sau bữa tối, hai người cùng đi dạo trong vườn hoa, ánh trăng vương đầy trên vai.
Công chúa Isabella còn đặc biệt học tiếng Hán từ Khưu Lạc nữa, mỗi ngày đều chăm chỉ học hành đến tận khuya…
Vì thế mọi người đều nói công chúa đã thay đổi, không còn kiêu ngạo, không còn khó gần nữa mà trở nên thân thiện hơn, khi nhìn Khưu Lạc ánh mắt cô tràn đầy hạnh phúc.
Vì thế tất cả mọi người đều được chứng kiến câu chuyện tình yêu cổ tích thời hiện đại này được diễn ra trong cung điện.
Nhưng những gì mà đàn ông theo đuổi, là phú quý, địa vị, gái đẹp… thì Khưu Lạc dường như đều có được trong tay, một bước lên trời, khiến người ta ngưỡng mộ.
Cách hôn lễ chỉ còn mười ngày.
Ngày 20 tháng 6, cũng là sinh nhật của Thiên Hạ, nhưng hôm đó chẳng có gì khác biệt với mọi ngày cả, Thiên Hạ ngồi trước đàn, mười ngón tay như bay lượn trên những phím đen trắng, cô chìm đắm trong tiếng nhạc.
Không biết là cô đã đàn bao lâu nhưng mười ngón tay đã mỏi rã rời, bắt đầu run run, cô đóng đàn lại và rời khỏi phòng âm nhạc, ánh trăng rơi đầy trên vai, cô đi đến tán cây nguyệt quế.
“Biết ngay sẽ đợi được chị ở đây”. Là tiếng của một cô gái.
Thiên Hạ quay người và thấy một cô gái chơi đàn khác đang hấp háy mắt nhìn cô, trên tay đưa một món quà cho cô: “Đây là món quà được gửi đến cung điện, cần chị ký tên. Em nghĩ rằng chị cần dùng nó nên mang ngay đến đây cho chị”.
“Cảm ơn em”. Thiên Hạ cười.
“Có vất vả gì đâu, em đi đây. Chị nhớ tắt đèn trước khi về nhé!” Nói xong cô gái vẫy tay tạm biệt và rời đi.
Thiên Hạ ngồi luôn dưới gốc cây nguyệt quế, từng cánh hoa trắng nhỏ rụng đầy mặt đất. Cô nhẹ nhàng mở gói quà, đó là một chiếc hộp âm nhạc rất đẹp, vỏ bên ngoài được làm rất tinh xảo. Thiên Hạ ấn nút và mở nó ra, bên trong có một nàng tiên cá nhỏ đang xoay người theo điệu nhạc.
Trong hộp còn mẩu giấy nhỏ ghi một dòng chữ tiếng Anh.
Happy birthday.
Chou
Một giọng nói lạnh lùng vang lên. Thiên Hạ vội đóng hộp lại và nhìn thấy Khưu Lạc bước ra từ phía sau gốc cây nguyệt quế.
“Ô, Ngôn Thiên Hạ, nhìn thái độ của em chắc lại bị Châu Cẩn Du làm cho cảm động rồi hả?”
“Ồ, Khưu Lạc, nhìn thái độ của anh chắc là đang ghen chăng?” Nói thật lòng, cô thực sự cảm động, đặc biệt là khi một mình ở một nơi xa lạ, ít nhất vẫn còn một người quan tâm đến mình.
Không giống như con người đang đứng trước mặt mình, người thì gần nhưng trái tim thì xa xôi.
“Thế nào được nhỉ? Xem ra quà của anh không cần phải tặng nữa rồi”. Khưu Lạc tỏ thái độ vô cùng bi ai.
“Hai tay anh trống rỗng thế kia làm gì có quà chứ? Hơn nữa anh có dám tặng không? Không sợ bị bắt gặp rồi hủy hôn lễ à?”
“Lẽ nào quà phải cầm trong tay sao?” Khưu Lạc cười đầy khiêu khích, anh đi đến trước mặt cô và nói: “Ngôn Thiên Hạ, sinh nhật vui vẻ! Bây giờ em nhắm mắt lại để nhận quà của anh”.
Nụ cười hiện lên trong đôi mắt màu xanh ấy, long lanh và xa xôi như những vì sao. Thế nhưng, trong đôi mắt ấy đã từng soi bóng bao nhiêu thiếu nữ khác?
Thiên Hạ cố tình mở mắt. Khưu Lạc chán nản cười và nói: “Thật không biết cái gì, hôn thì phải nhắm mắt chứ”. Nói xong tay trái anh che mắt cô, mùi hương từ tay áo anh bay sộc vào mũi cô.
Trong chớp mắt đôi môi của cô đã được phủ kín bằng nụ hôn.
Trong chớp mắt nữa, chiếc hộp âm nhạc trong tay cô bị người khác cướp mất, cô chỉ nghe thấy bịch một tiếng, chắc nó đã bị người ta ném ra một kho


Old school Swatch Watches