Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341647
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.
để thõng bên hông, ánh mắt nhìn về phía biển xa xăm bất định. Ánh nắng vàng rải đầy trên mặt biển, mặt biển tĩnh lặng kia không biết đã nhấn chìm bao nhiêu sinh mạng vô tội.
Thiên Hạ quấn chặt tấm thảm vào người, cả người cô run lên bần bật. Cô cùng những người khác trong tàu cứu hộ sắp cập cảng Langnitie sau một đêm gió lạnh.
Thiên Hạ đáp máy bay trở về Trung Quốc, cô kéo lê hành lý đi theo sau những hành khách khác.
Cô khẽ cúi đầu cho đến khi có một người chặn lại trước mặt cô. Mấy người mặc áo đen đứng ngay ngắn, một người trong đó cung kính nói với cô: “Chúng tôi được anh Châu phái đến đưa cô về nhà, xe đã chuẩn bị sẵn ngoài sân bay!”
Thiên Hạ lạnh lùng cười: “Cảnh Thụy chưa thảm đến mức xe cũng không gọi được”.
Cô lách mình bước đi nhưng lại bị chặn lại: “Cô Ngôn, cô làm thế khiến bọn tôi khó xử lắm”.
“Liên quan gì đến tôi”. Thiên Hạ trừng mắt nhìn người đàn ông rồi kéo hành lý đi về phía cửa số một, rời khỏi sân bay.
Ngoài sân bay một chiếc xe đua Gallardo màu trắng và hai chiếc Nanny màu đen đậu cùng một bên. Châu Cẩn Du ngồi trong xe trắng thấy Thiên Hạ đi ra liền mỉm cười. Anh mặc bộ complet màu trắng giống như một quý ông người Anh.
“Xem ra anh phải ra mặt thì mới mời được em nhỉ?” Anh khẽ cười và nói tiếp: “Anh định để em nghỉ ngơi lấy lại tinh thần rồi mới gặp em”.
Thiên Hạ nhìn ánh mắt Châu Cẩn Du và cười, xem ra hôm nay cô phải lên xe của Châu Cẩn Du thật rồi, nhưng anh ấy có thể đưa cô về được nhà hay không còn phải xem Châu Cẩn Du có bản lĩnh không nữa đã.
Cô đưa hành lý cho mấy người áo đen và lên ghế đầu của chiếc xe trắng.
Châu Cẩn Du nổ máy và phi ra đường.
Sau khi vào thành phố cô đột nhiên nói: “Em muốn đến hiệu cắt tóc”.
Châu Cẩn Du ngạc nhiên hỏi lại: “Hiệu cắt tóc?”
“Đúng thế, hiệu bên đường này là được rồi”. Thiên Hạ chỉ một tấm biển hiệu lớn bên đường.
“Được”. Nói xong anh dừng xe và mở cửa cho cô xuống.
Cô quay lại cười với Cẩn Du: “Anh chắc chắn muốn theo em vào đây sao?”
“Thì sao chứ?”
“Bên trong toàn các em nhân viên ăn mặc mát mẻ, rồi mùi hương nồng nặc khó chịu nữa, anh có muốn vào không?”
“Vậy tại sao em lại muốn vào đây làm tóc?”
“Ngày hôm nay em phải thay đổi lại style, chắc phải mất bốn năm tiếng. Anh có thể ở bên em thì ở. Nhớ nhắc thủ hạ của anh mang hành lý về nhà cho em nhé!” Nói xong cô cười khẩy.
“Ngôn Thiên Hạ, em cố tình sao?”
“Em vốn cố tình mà”.
“Anh chỉ muốn sớm đưa em về nhà”.
“Xin lỗi em vô phúc hủy ân huệ đó của anh. Không cần đi theo em nữa, em muốn yên tĩnh một lát”. Thiên Hạ quay người bước vào hiệu cắt tóc, Châu Cẩn Du chỉ đứng nhìn cô chứ không đuổi theo, còn cô thì thở phào nhẹ nhõm.
Hạnh phúc, là một thứ quá xa xôi, cô không dám nghĩ đến.
Ánh mắt cuối cùng của Khưu Lạc vẫn còn khắc ghi trong đáy lòng cô, thậm chí có lúc cô đã từng nghĩ: Ngôn Thiên Hạ, tại sao mày không cùng chết với anh ấy? Làm sao mày lại nhẫn tâm để anh ấy một mình lạnh lẽo dưới đáy biển, chịu nỗi cô đơn vạn năm…
Cửa tiệm cắt tóc, có vài chàng trai tóc tai kì dị tiến lên trước và hỏi: “Chào cô ạ, mời cô vào trong”.
Mấy người dẫn cô vào trong và để cô ngồi lên chiếc ghế sofa dài mềm, đối diện với gương, cô nhìn thấy gương mặt xanh xao của mình.
“Cô gái xinh đẹp muốn làm kiểu tóc nào?” Người thợ cắt tóc cầm hộp đồ nghề đến cạnh cô.
“Nhuộm đen, ép thẳng”.
“Mái tóc xoăn đẹp thế này, quả là đáng tiếc”. Người đàn ông kêu lên ngạc nhiên, những ngón tay dài của ông luồn qua mái tóc mềm mượt.
“Nhuộm đen, ép thẳng”. Cô lạnh lùng nói một lần nữa.
“Vậy cô cần thuốc (nhuộm, ép) của hãng nào? Tiệm chúng tôi có rất nhiều loại, Nhật Bản, Mỹ, Hàn Quốc…”
“Tùy anh, đừng hỏi tôi nữa”.
“Được, tôi nhất định sẽ làm thật đẹp cho mái tóc của cô”.
Năm tiếng rưỡi sau đó kiểu tóc mới được làm xong. Ngôn Thiên Hạ trong gương, một cô gái với mái tóc đen thẳng nhìn có tinh thần hơn nhiều, không còn tiều tụy như trước nữa. Mái tóc cũ xoăn dài đến tận eo, bây giờ đã được cắt ngắn, độ dài phù hợp và đẹp hơn.
“Cảm ơn, phiền anh quá!” Thiên Hạ cười với anh thợ cắt tóc và ra quầy tính tiền.
Khi cô bước ra ngoài thì trời đã tối. Một trận gió thổi qua mang theo mùi thơm nhẹ trên mái tóc mới, tóc lòa xòa che mất một bên má. Thiên Hạ vừa đi vuốt tóc sang bên mang tai, ngước mắt lên cô đã thấy Châu Cẩn Du đang đứng đợi cô bên chiếc xe trắng. Anh đang gọi điện thoại, thấy cô đi đến liền cúp máy ngay.
Thiên Hạ chầm chậm tiến về phía anh, không ngờ anh lại đợi cô hơn năm tiếng đồng hồ.
“Về nhà thôi”. Anh khẽ cười.
“Châu Cẩn Du. Anh là một người vô cùng cao ngạo, không cần phải đối xử tốt với em đâu, anh cứ cao ngạo như xưa không được sao?”
“Bây giờ không còn là thời kì chiến tranh lạnh nữa rồi, Thiên Hạ, anh không muốn có khoảng cách với em nữa. Còn nữa, tóc mới đẹp lắm”. Châu Cẩn Du nháy mắt.
Thiên Hạ nén tiếng thở dài, mái tóc đen bay lòa xòa trước mặt, gò má trắng xanh càng thêm tiều tụy. Châu Cẩn Du mở cửa xe cho cô và nói: “Hôm nay anh đưa em về nhà, chú ý nghỉ ngơi cho khỏe đã”.
Chín giờ