Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341572
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1572 lượt.
nhất chính là ca khúc Ngọn đuốc trong ngày đông và thể hiện sự cảm ơn sâu sắc với các vị tiền bối.
Trong tim mỗi người đều có khoảnh khắc thanh xuân vô cùng mạnh mẽ, cho dù là hai mươi, ba mươi hay năm mươi tuổi.
Buổi tiệc cuối năm này ai ai cũng vui vẻ ra về.
Thiên Hạ lái xe và bật nhạc trên nóc xe, âm nhạc làm cảm động mọi thứ xung quanh. Một tay cô cầm vô lăng, một tay gõ theo nhịp ca khúc đang vang lên.
Đường đêm vừa rộng rãi vừa thênh thang, những ngôi nhà cao tầng hai bên cùng với ánh đèn mờ màu cam càng sặc sỡ trong bóng tối.
Chiếc xe đi thẳng vào bãi đỗ xe sân sau. Cô tắt nhạc, cầm túi và nhảy nhót những bước chân vui vẻ đi vào trong nhà.
Đêm khuya, Thiên Hạ về phòng, tẩy trang, tắm rửa, xong xuôi cô bật công tắc đèn ở đầu giường và vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy tấm thiệp màu đỏ ở trên bàn.
Cô mở ra và thấy ảnh cưới của Châu Cẩn Du và Đường Mộc Thục.
Hai người mặc đồ cưới màu trắng, anh đứng thẳng, dáng vẻ tự tin, còn cô ấy đứng nép vào anh, cười rất tươi. Đuôi váy cưới của cô ấy được kéo vòng trước chân anh, ảnh chụp đẹp quá.
“Ngày mùng mười tháng một nhà thờ lớn Sao Paulo… hân hạnh chào đón bạn”. Thiên Hạ vừa cười vừa đọc.
Mùng mười tháng một, đời này kiếp này, thập toàn thập mỹ? Ngụ ý thật hay. Chỉ là, tại sao lại mời cô? Không ngại ngùng sao?
Cô không muốn nhìn người khác sống quá hạnh phúc, quá hoàn mỹ. Hôm nay là thiệp cưới của Châu Cẩn Du và Đường Mộc Thục, nếu như ngày mai là thiệp cưới của Khưu Lạc và Giai Vân, thì cô nên làm thế nào?
Thiên Hạ đặt thiệp cưới lên bàn, sau khi sấy khô tóc cô tắt đèn đi ngủ. Ngày mai là ngày nghỉ tết Nguyên Đán, cô có thể ngủ thoải mái.
Thế nhưng, bóng người quen thuộc ấy cứ lởn vởn trong giấc mơ của cô mãi không tan. Đi sâu vào giấc mơ, cô nhìn thấy bóng tịch dương hoàng hôn, nhìn thấy dòng người lớn, nhìn thấy đôi mắt sâu của Khưu Lạc, nhìn thấy vành râu xanh của anh, sau đó cô nhìn thấy bóng anh đi lướt qua cô, chiếc bóng càng lúc càng xa, cô đuổi theo nhưng không tìm thấy.
Cô đứng giữa dòng người dày đặc trên phố, nhìn ngắm bốn phía, lo lắng gọi từng hồi: “Khưu Lạc, tại sao em không tìm thấy anh…
Giấc mơ dài, tuyệt vọng và áp lực.
Khi tỉnh dậy cô thấy tim mình nặng nề và đau nhói, cô sờ tay lên trán và thấy nó lạnh toát, mồ hôi vẫn chưa kịp khô.
Cô đã nói bản thân mình chỉ khóc một lần. Chỉ sau khi nhìn thấy đứa bé và cô ngồi khóc một lần duy nhất ở bến xe bus. Từ đó về sau cô đã kiềm chế cảm xúc của mình rất tốt, nhưng không ngờ mình lại rơi lệ trong cơn mơ, dường như tất cả cảm xúc kiềm chế ba tháng qua đã nổ tung.
Đôi Mắt Của Anh Dưới Chiếc Mặt Nạ
Đá kim cương cần được máy dò tìm khoáng sản tìm ra, phá bằng thuốc nổ, chất lên xe, vận chuyển, tán vụn, chọn lọc, mài thành kim cương. Vậy thì tình yêu chân chính cần phải trải qua bao nhiêu cửa ải mới có được?
Anh có còn tin vào tình yêu không?
Phần 1: Bước chân của anh
Một tháng sau, cái giá lạnh của mùa đông dần tiêu tan, sắc xuân nảy mầm dưới lớp băng tuyết, các loài hoa đều đã nở rộ.
Đêm cuối cùng trước khi rời đi, sau khi tất cả mọi người đã chìm vào giấc ngủ, Thiên Hạ lặng lẽ đến phòng ngủ đối diện.
Bật đèn, ánh sáng chiếu rọi khắp phòng ngủ của Khưu Lạc.
Sàn nhà vẫn sáng bóng, chiếc bàn sạch sẽ không chút bụi, hàng ngày đều có người quét dọn.
Đã hơn hai tháng không đến đây, Thiên Hạ cố tình trốn tránh. Nơi đây sẽ khiến cô nhớ lại quá nhiều cảnh tượng ngọt ngào, khiến tim cô nhói đau. Buổi tối trước khi rời đi, Thiên Hạ ngồi trên chiếc giường mềm mại, nhìn hai chiếc gối rồi mỉm cười lạnh lùng.
Những ngày tháng ấm áp ấy, mỗi buổi sáng thức dậy, cô đều vuốt ve những đường nét đẹp như tranh vẽ trên khuôn mặt Khưu Lạc, khi ngón tay lướt đi lướt lại trên bờ môi của anh thì bị anh cắn một cái. Anh sẽ mở mắt nhìn về phía cô, đôi mắt xanh dịu dàng, ấm áp.
Thiên Hạ đứng dậy, cuối cùng liếc nhìn lại mọi thứ, tắt đèn rời đi. Trong hai năm cô sẽ không quay lại.
Suốt đêm Ngôn Thiên Hạ không yên giấc, đến tận bốn giờ sáng mới mơ màng chìm vào giấc ngủ. Lái xe đưa cô đến sân bay, lúc ngồi trong xe cô đều nhắm mắt thư giãn.
Sau khi đến bãi đỗ xe của sân bay, lái xe khẽ đánh thức cô, sau đó giúp cô chuyển hành lý.
Cô vẫy tay tạm biệt lái xe, kéo va li đi về phía sân bay rộng lớn.
Đúng lúc mới bắt đầu lên máy bay.
Thiên Hạ rảo bước về phía cửa vào, đột nhiên phía sau có người gọi tên cô: “Thiên Hạ!”
Cô thấy kinh ngạc, không chỉ vì có người chạy đến tận sân bay tìm cô mà ngạc nhiên hơn, người ấy chính là Đường Mộc Thục.
Ngôn Thiên Hạ quay người, sau phút ngạc nhiên, cô mỉm cười với Đường Mộc Thục.
Đường Mộc Thục vừa trải qua tuần trăng mật, khuôn mặt hớn hở, mỉm cười rất tươi.
Cô ta đến trước mặt Ngôn Thiên Hạ: “Suýt nữa thì không kịp, may quá, may quá”.
Thiên Hạ nghĩ bụng, cô vừa mới quyết định kế hoạch đi ra nước ngoài, ba hôm trước đặt vé máy bay, cô ta cũng có thể điều tra được, đúng là tài giỏi. Chỉ có điều vì sao Đường Mộc Th