Tác giả: Vitamin ABC
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341971
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1971 lượt.
dì Ngô không khỏi liên tiếp gạt nước mắt, có thể thấy được tình cảm của dì đối với Quan Ứng Thư thật quá tốt.
Tôi không thể không lên tiếng an ủi: “Con biết hắn rất vất vả, con sẽ không vì không hiểu chuyện lại làm cho hắn khó xử .” Kỳ thật tôi cũng không biết chính mình đang nói gì nữa o(╯□╰)o, chỉ hy vọng dì Ngô có thể dứt ra khỏi ký ức không vui trước kia của Quan Ứng Thư.
“Vậy là tốt rồi, dì biết con là đứa trẻ hiểu chuyện, bằng không làm sao phu nhân lại cố tình tuyển con làm con dâu.” Dì Ngô có chút vui mừng thở dài.
Thì ra Quan Ứng Thư lại trải qua quá trình trưởng thành như vậy : Thời thiều niên nhi đồng nghịch ngợm thích gây sự, thời kỳ thanh niên phản nghịch không kìm chế được và thời kỳ trưởng thành hăng hái hướng về phía trước. Năm tháng là một phép màu thay đổi một con người, thiên biến vạn hóa cả một giai đoạn, đem con người hình thành nên tính cách bộ dạng khác nhau.
Cũng không thiên vị ai quá nhiều.
Giống như hiện tại biến Quan Ứng Thư trở nên thành công rực rỡ, cũng phải trải qua rất nhiều thử thách, phải cố gắng kiên trì theo đuổi lý tưởng mới thành công.
Rồi còn vấn đề kia, tại sao lại chọn tôi? Tôi không khỏi giễu cợt, phải chăng do ông trời hắt xì mà gây ra?
Tình nguyện (thượng)….
Bàn tay tôi toát ra rất nhiều mồ hôi, tóc mái do mồ hôi cũng dán chặt vào trán, làm cho tôi cảm giác vừa nhớp nháp vừa khó chịu.
Bên ngoài nóng bức nhưng trong lòng lại lạnh lẽo vô cùng.
Lúc từ trong thang máy đi ra, người nào cùng đưa mắt chăm chú nhìn tôi, không phải vỉ tôi đẹp tới độ nghiêng nước nghiêng thành mà là do bọ dạng của tôi quá mức chật vật khó khăn.
3 phút sau, trong khu nhà cao tầng xa hoa, vang lên một tiếng mắng chói tai đầy bén nhọn, vang vọng khắp các ngõ ngách của tòa nhà.
Cho đến tận khi một tờ quảng cáo thông báo tuyển dụng bay tới trước mặt, nó đã cứu giúp tôi, đó là một tờ giấy quảng cáo màu xanh sáng rõ, muốn tuyển hai nhân viên phục vụ, tiền lương thì gặp mặt để thương lượng, hơn hết là thanh toán lương ngay trong ngày.
Thẳng tới lúc được tuyển vào rồi tôi mới biết được, hóa ra nhân viên phục vụ vì không hài lòng về tiền lương, nên đều đồng loạt đình công bỏ việc cả. Mà khách hàng xếp hàng đông nườm nượp đã bị gạt sang một bên. Do vậy, quản lí đành phải ra thông báo tuyển người làm khẩn cấp, rồi mới từ tốn lựa chọn những người phù hợp nhất để đào tạo lên vị trí cao hơn.
Ngay tại thời điểm đầu tiên được giao việc , tôi trong bộ đồng phục áo ngắn tay màu trắng, tiến tới phục vụ một người khách mà sau đó mới biết chính là mẹ của Quan Ứng Thư, tức mẹ chồng trên danh nghĩa của tôi. Loại đồ uống lạnh trong nhà hàng mà bà ấy gọi kỳ thật khá là bình dân, nhưng lại không hề có điểm nào là xung đột với khí chất ung dung của bà.
Bà nhìn tôi mỉm cười, vẻ mặt hòa ái: “Trước cứ tạm cho dì một phần nha đam ướp lạnh là được rồi.”
Mà khi tôi đang bưng một cách thật cẩn thận phần canh nha đam sáng trong suốt đặt trong cái đĩa màu trắng thong thả tiến tới bàn số 13, thì có hai đứa trẻ nô nghịch đuổi theo nhau bất ngờ va phải tôi một cách rất đau lòng..
Hoàn cảnh khi đó quả thật là “ngàn cân treo sợi tóc”, trong đầu tôi lúc ấy chỉ hiện lên một suy nghĩ duy nhất: “nếu bát canh mà hắt lên trên người vị phu nhân cao quý này, tôi sẽ không thể kiếm được vé xe để trở về thành phố W, mà bố tôi, thì đang ở trên giường bệnh trong tình trạng suy yếu , cách tử thần không còn bao xa…
Tôi dùng tới tốc độ nhanh nhất trong cả cuộc đời mình, che ở trước mặt bà ấy, cái đĩa nện xuống đùi tôi, gây ra đau đớn. Nước lạnh theo đường từ đùi chảy xuống, vì là nước đông lạnh nên làm tôi có chút run rẩy.
Mà sau đó, đúng lúc Quan Ứng Thư đẩy cửa bước vào, thậm chí là đang có chút nổi giận đùng đùng.
Trong phòng hàn khí ngưng trọng hồi lâu, tôi lạnh tới mức răng nanh va vào nhau lập cập, dũng khí muốn giải thích cũng bị đông cứng hết cả.
Đột nhiên bà ấy đứng dậy,nhưng làm cho người ta kinh ngạc là việc bà ấy lôi kéo tay tôi, mang theo sự uy nghiêm bẩm sinh, trịnh trọng từng chữ tuyên bố: “Cô gái này, mới là con dâu nhà họ Quan được mẹ chấp nhận!”
A? Gì vậy? Tôi giống như ngay cả đầu óc cũng đông lạnh theo, không có cách nào tự hỏi, lí giải, tiêu hóa, hấp thu mười mấy chữ như vậy…
Quan Ứng Thư im lặng đánh giá tôi từ đầu đến chân.
“Cháu không sao chứ? Lạnh lắm hả ? Đi nào, chúng ta mau đi đổi bộ quần áo khác.” Tiếng nói của bà trong khoảnh khắc ấy thật sự rất ấm áp và hiền hòa.
Ta hoàn hồn, bị bà kéo chậm rãi đi ra ngoài.
Lái xe mở cửa xe giúp chúng tôi, ngồi vào trong xe, tôi mới có thể phản ứng lại : “Dì, cháu thật sự xin lỗi, cháu không phải cố ý .”
Bà cười vỗ vỗ tay tôi: “Cháu là người mới tới nơi này làm phải không? Động tác của cháu không thành thạo cho lắm.”
Ta cười ngốc nghếch gật đầu, vô cùng áy náy: “Vâng, cháu chỉ làm hai ngày, kiếm đủ tiền xe để về nhà thôi ạ.” Quả là kỳ quái, tôi thế nào lại nói thẳng cho bà ấy biết hoàn cảnh cùng quẫn của mình.
“Ồ? Có chuyện