Tác giả: Vitamin ABC
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341970
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1970 lượt.
ên bà không vừa lòng. Chẳng qua cũng là nhân chi thường tình, tôi chỉ hy vọng bà có thể bỏ qua hiềm khích trước kia, không nguyền rủa oán hận bố tôi nữa là được.
Vừa về nhà tôi mới nhớ ra, đã quên hỏi mẹ chồng xem Quan Ứng Thư thích gì, muốn được tặng quà gì, người khiến tôi phiền não nhất = =
Gửi tin nhắn thỉnh giáo: “Tiểu Diệp, có việc muốn hỏi ý.”
“Nói!”
“Quà sinh nhật tặng cái gì thì được?”
“Nam nữ ? Quan hệ gì với cậu? Số tuổi? Làm nghề gì? Chiều cao, ba vòng?” Chuỗi câu hỏi bắn liên hồi trở lại.
“… … Cậu không thể nghiêm túc được à?” Tôi bị cô ấy làm sặc một hồi lâu mới hồi âm.
“Có thể, cậu nói đi.” Tế bào não sôi nổi của cô ấy rốt cục cũng về bình thường.
“Nam, rất cao, không biết sở thích.” Tôi nghĩ nửa ngày cũng chỉ trả lời như vậy .
“Cậu hỏi thẳng BOSS nhà cậu là được rồi, quanh co lòng vòng ⊙﹏⊙”
“… Được rồi, là hắn.”
“Rất đơn giản, cậu tắm đến bao giờ trắng muốt nhất, thay áo ngủ Monroe nhất, tỏa ra khí chất lười nhác nhất, sử dụng tư thế quyến rũ nhất, ném ra ánh mắt câu dẫn người nhất, bắn ra áp sóng điện cao nhất là ổn.”
Lúc này, quả thật đánh ngã tôi …
Trong lúc tắm rửa nhìn vào gương, đột nhiên nghĩ tới lời của cô ấy. Đứng trước gương làm vài động tác, ném vài cái mị nhãn, vẫn không bắt được trọng điểm, thôi, con đường giản dị của tôi là không thể lay chuyển = =
Huống hồ sau khi hắn bị dạy dỗ tâm tình dường như không tốt lắm, người âm tình bất định như vậy, nhỡ nhìn tôi khó chịu ném thẳng ra ngoài cửa sổ thì chẳng phải quá mất mặt hay sao ?
Rốt cục cũng đến ngày hắn sinh nhật, tôi nghe theo lời Trúc Diệp, mặc bộ nội y ren màu đen với giá cao ngất trời, tô môi giống kẻ lẳng lơ. Tay phải chống toàn bộ cơ thể ngã vào giường lớn KINGSIZE của hắn, ánh mắt cố gắng mơ hồ, bĩu môi ngoắc tay với hắn…
Hắn như trước quần áo lỗi lạc, cẩn thận đi tới, gây ảo giác cho tôi rằng không phải hắn bị quyến rũ tới mà là ánh trăng phái tới tiêu diệt tôi…
Đột nhiên, một tiếng thét chói tai vang lên “A” …
Tôi nghe được, đó là tiếng của Dụ Hà.
Vẻ mặt hắn bỗng nhiên hung ác nham hiểm vô cùng, gắt gao nhìn chằm chằm tôi, không nói lời nào. Chẳng qua trầm trọng nặng nề bước tới gần tôi, ôm tôi dễ dàng như trở bàn tay, không nói hai lời lập tức ném tôi ra mấy trượng ở ngoài cửa sổ.
Đêm đen như mực, mà trong mắt tôi cũng là một mảnh đen tối, như đang rơi xuống vô tận, nhìn không thấy một tia sáng ngời…
Không biết thu tứ lạc nhà ai (trung) . . .
Thời điểm tỉnh lại, trước mắt tôi là một mảng tối đen, trong phòng không có một tia sáng lọt vào, im lặng giống như hư không, mà trán của tôi thì đã nhớp nháp cả một tầng mồ hôi.
Tôi lê dép định xuống lầu uống nước, nhưng vừa mở cửa liền lập tức hoảng sợ, đại BOSS đang đứng ngay ngoài cửa phòng tôi?
Tôi hơi hơi bình tĩnh lại một chút: “Anh tìm tôi hả?”
Hắn vô cùng thản nhiên: “Tôi khát nước, muốn xuống lầu uống nước.” Nói xong liền quay đầu mà đi.
“À.” Thật ra tôi cũng hiểu được vào buổi đêm mà bảo người ta uống trà thực là chuyện thiếu đạo đức …
“Thứ Bảy đừng đi đâu.”
“Ách?” Tôi tỏ vẻ nghi hoặc.
“Cùng tới tham dự tiệc tối bên nhà Đằng Cốc tiên sinh.” Hắn lời ít mà ý nhiều.
Tôi kinh sợ gật đầu, kỳ thật tôi và hắn chưa bao giờ có trường hợp đi cùng với nhau ở nơi công cộng. Cho dù là khi xã giao trong công việc hay là tham dự các buổi lễ hội, thì cũng luôn có mấy cô bạn gái chuyên nghiệp khoác lấy cánh tay hắn, dáng người thon dài, nói năng khéo léo, dưới ánh đèn đánh đổ mọi cặp mắt, ung dung mà qua, phong thái cực kỳ ưu nhã. Mặc dù cũng có một lần, đó là trong hôn lễ của Dụ Hà, nhưng khi ấy vì chỉ là đi để làm nền nên tôi mới bị chọn làm vật hi sinh.
Có điều chắc vì đây là hàng xóm,dù gì cũng đã gặp mặt qua hai lần, cho nên nếu mang bạn gái khác tới đó đúng là không ổn lắm.
Hôm thứ Bảy, tôi từ chối lời mời mọc vô cùng hấp dẫn của bạn tốt Tiểu Mẫn đi đến mấy cửa hàng mà chính chính thức thức ở trong phòng để trang điểm, thay đồ, ách, chọn một chiếc váy liền áo bằng tơ lụa nhìn khá gợi cảm .
Kết quả, vừa mới bước ra khỏi cửa phòng đã ngay lập tức bị phản đối: “Quay lại đổi cái khác, cái váy này không hợp.”
Tôi nhìn chằm chằm vào gương hơn nửa ngày, váy màu đỏ cùng với com lê màu đen, đoan trang thành thục, đỏ với đen là tông xuyệt tông, tại sao lại không hợp chứ ?
Nhưng cũng đành nhận lệnh của hắn chọn một cái váy ren màu vàng nhạt, tôi mặc vào nhìn hơi giống trẻ con, trông chẳng đẹp tí nào, thật sự là chán ghét mà= =
Lúc ra khỏi cửa, hắn đưa cho tôi một cái hộp: “Đeo vào.”
Tôi mở ra ,vừa thấy liền ngây ngẩn cả người, đó là một chiếc nhẫn cao cấp, phía trên có đính một viên kim cương được thiết kế cực kỳ hoàn mỹ, tinh thuần. Nó có hình lục giác, ánh đèn trong phòng đều gần như được phản chiếu toàn bộ lên mặt trên của chiếc nhẫn, thiếu chút nữa làm mù cả mắt của tôi .
“Đây là cái gì?” Tôi ngốc nghếch hỏi.
“Nhẫn.” Hắn trả lời theo kiểu hỏi sao đáp vậy.
Vẫn nên quên đi, dù sao tư duy của tôi cũ