Tác giả: Vitamin ABC
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341999
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.
oạn nhốn nháo, như kiểu có pháo đốt nổ vang tại bên cạnh, làm cho lỗ tai tôi cứ ong ong, cứ như có hàng trăm con ong mật đậu vào, đuổi thế nào cũng không đi.
Tôi không thể không xua tay mở miệng ngăn lại: “Tiểu Kỳ, quả nhiên nhiều năm như vây, anh vẫn không sửa được bản tính xù lông…” Trước kia hắn cũng như thế, một chút chuyện nhỏ cũng có thể bị hắn phóng đại thành to, như người ta hay nói, thì như bác sĩ lòng dạ hiểm độc trong bệnh viện.
Nhưng có điều rất kỳ quái đó là tính tình hắn đột nhiên kém đi, tôi mới trêu chọc một ít mà đã không chịu nổi, đặt tôi xuống đất, sau đó tiếp tục đi về phía trước. Tôi nổi nóng, nghiêng ngả đi trên đường, ánh mắt không dừng trên một điểm cố định: “Em sai rồi được chưa? Tại sao anh lại giống vị kia nhà em đến như vậy, tính tình vừa thối lại vừa quái đản!”
Vừa mới dứt lời, đi chưa được mấy bước, do tác dụng của rượu, cả người tôi không còn chút súc lực nào, thân mình nhũn ra ngã xuống…
Không có tiếng động gì…
“Anh có khỏe không? Không thoải mái sao?” Tôi thu hết can đảm giả vờ hỏi, kỳ thật trong lòng biết rất rõ nguyên nhân hắn như vậy .
Tiếp tục vẫn chẳng có động tĩnh…
“Chuyện tối qua…” Tôi còn chưa kịp nói xong, cửa liền mở ra. Giọng nói hắn hung ác mở miệng: “Cô theo tôi vào đây!”
Giờ tôi mới nhìn thấy bộ dạng vô cùng lôi thôi xưa nay chưa từng có của hắn, râu hình như là mấy ngày không cạo, lộ ra một vài sợi màu xanh đen, nhìn càng thêm khí phách cùng quyến rũ. Hốc mắt trũng sâu, rõ ràng là mấy ngày chưa được nghỉ ngơi. Lòng tôi giống bị người ta quất cho một roi. Cười hì hì: “Em…”
Tôi phát hiện việc hắn không thèm để ý cắt ngang lời người khác nói thật là không có đạo đức: “Tại sao cô cũng như vậy? !”
Tôi ngẩng đầu nghi hoặc: “Cũng như thế nào?”
Hắn nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt nổi trận lôi đình, tàn nhẫn như là ngọn lửa lớn muốn đốt cháy hết thảy.
“Giống như mẹ cô, kẻ không biết liêm sỉ! Luôn luôn chỉ biết lật lọng câu dẫn hết người này đến người khác! Để lên vị trí cao hơn, cho tới bây giờ cũng không thèm quan tâm đạo đức tôn nghiêm liêm sỉ là gì!” Hắn tức giận nói xong, cộng với việc chọn lọc từ ngữ kịch liệt khiến cho khí thế càng thêm bức người.
Tôi nghe không hiểu ý của hắn, cả người đều hoảng sợ : “Rốt cuộc làm sao vậy? Mẹ làm sao? Đúng rồi, ngày hôm qua bà xuất viện, em chưa kịp tới thăm.” Trong lòng lại dấy lên một cảm giác sợ hãi trước nay chưa có.
“Mẹ? Cô còn có mặt mũi kêu bà là mẹ sao? Mẹ đẻ cô làm hại bà còn chưa đủ sao? Uống thuốc ngủ, cắt cổ tay? Còn chưa đủ sao? Vì sao lại là cô? Vì sao bà lại thích cô chứ? Đúng rồi, bà vẫn không biết, không biết cô chính là con của loại yêu tinh kia, bà không biết cô cũng là một con yêu tinh… Đem tất cả mọi người lừa bịp … Lừa bịp …” Giọng nói của hắn thấp dần, cũng khàn khàn hơn trước, hai tay nắm lấy mái tóc được cắt tỉa tỉ mỉ, giống như khí lực chậm rãi tan hết, giống như thấy được ánh hào quang chói lọi sau khi một màn sương mù dày đặc ùn ùn kéo tới…
Miệng vết thương đã đóng vảy lại một lần nữa bị vạch trần một cách tàn nhẫn và đẫm máu, hắn không biết, kỳ thật khi đó tôi đã gần như hiểu ra nội tình bên trong…
Quả thật tôi rất ít khi xem phim Hàn Quốc, ngoại trừ phim “Tiệm chụp hình tháng tám” thì thực sự rất ít xem. Gần đây trong lúc nhàm chán nhất xem bộ phim tình cảm xúc động《 áo cưới 》. Ban đầu thật không hiểu vì sao sau khi con gái chết người mẹ dù biết rất rõ nhưng vẫn dùng hết sức của thân thể gầy còm đứng ở trước cửa phòng bệnh, ngăn cản mọi người đi vào…
Bắt đầu còn tưởng rằng cô ấy chẳng qua chỉ là tự lừa dối mình mà thôi, hóa ra là cô ấy sợ hãi, sợ hãi có người nào đó, dùng giọng nói cô ấy có thể nghe, dùng vẻ mặt cô ấy có thể nhìn, dùng sự bi thương cô ấy có thể cảm nhận được, để nói cho cô ấy biết sự thật thảm khốc…
Lần đầu tiên bị tổn thương vĩnh viễn không phải là điều đau đớn nhất, làm ta tưởng nhầm rằng một lần nữa nó lại phát triển thành một miếng thịt mới, làm ta tưởng nhầm rằng nó đã khôi phục lại như lúc ban đầu, làm ta tưởng nhầm rằng nó sẽ không đau đớn đến mức không chịu nổi thêm một lần nào nữa ….
Nhưng trong lúc lơ đãng thì một vệt thật nhỏ đã nứt ra, lại khiến cho ta thấy thống khổ khắc sâu gấp trăm lần so với lần trước, bóc lóp vảy trên miệng vết thương ra, hóa ra chính là ở chỗ này, càng trở nên ghê gớm đau khổ, làm cho người ta không chịu đựng được…
Tôi yên lặng đứng ở cửa phòng của hắn, sau lui đi ra, nước mắt rơi đầy mặt. Làm sao có thể như thế này?
Bố đang ngồi trên bãi cỏ ở trại an dưỡng nghịch bóng cùng một cậu bé. Ông cười giống như một đứa trẻ, nhưng, ai có thể nói cho tôi biết, chuyện phức tạp rối rắm như len sợi bị rối này là do người nào đó chỉ không để ý trong nháy mắt đã xảy ra ư? Vận mệnh trở tay nhanh như mưa rào ập đến, dễ dàng khiến cho cuộc đời tôi gần như đã chạm được vào hạnh phúc, lại giống như pháo hoa, như sao băng, trong nháy mắt liền trôi mất, sụp đổ…
Tôi ở phía xa xem cảnh tượng già trẻ vui vẻ, khóc òa lên, giống như mưa dầm mùa lũ chảy xuôi xuống dưới chẳng chút đáng giá, khi tới miệng, đúng là