Tác giả: Vitamin ABC
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342009
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2009 lượt.
, đặc biệt hiếu động, lắc trái lắc phải không đứng đắn, hơn nữa còn nói nhiều: “Thầy biết không? Từ lần đầu tiên nhìn thấy thầy, em đã biết thầy chính là người tuyệt vời nhất rồi, chưa từng có nhiều nai con chạy loạn ở trong lòng em như vậy đâu …”
Mạc Kha sợ hãi, sợ hãi cô càng nói càng thái quá, cũng sợ hãi cô nói trúng nơi mềm mại và bí ẩn nhất trong lòng mình, cuống quít cắt ngang: “Dập Dập, ngoan, chúng ta về nhà, về nhà nói sau!”
Tần Dập Dập bây giờ không nghe thấy cái gì lọt vào tai, vẫn tự nói một mình, nước miếng bay tứ tung kích tình bắn ra bốn phía: “Em thích thầy, Thầy Mạc, em đối với thầy vừa gặp đã yêu ! Ngày trước em lén xem tiểu thuyết mới thấy tình huống này, không nghĩ rằng ông trời cũng lấy em làm vật thí nghiệm. Nhưng, em thích thầy, em thích nhìn thầy níu mày khi phê chữa bài tập, thích nhìn thầy mặt mày vui sướng khen em làm bài tốt, em thích quần áo trắng của thầy tung bay trong gió như tiên giáng trần…” Thật ra cô rất ít đọc sách, bình thường nói chuyện cũng không sử dụng nhiều câu điệp ngữ như vậy, nhưng câu châm ngôn kia nói thế nào ấy nhỉ: mỗi một người khi yêu đều là nhà thơ.
Mạc Kha vội vàng cắt ngang tấm chân tình tràn ra ào ào như nước của cô, mặt đỏ như tôm vừa được nấu chín. Hắn ở trong nền giáo dục bảo thủ, trong các giá trị quan đã được học, giáo viên chỉ có thể là nhân vật truyền thụ kiến thức cho học sinh, mà học sinh, là nhân vật mà giáo viên đặt hết kì vọng vào trong đó. Đến bây giờ, hắn phát hiện bản thân không chống đỡ được, không biết không chống đỡ được, là tấm chân tình lớn mật của Tần Dập Dập, hay là trái tim đã không an phận kia…
Chuyện xưa, sự cố (hạ) . . .
Tôi cứ để cho Tần Y Y thao thao bất tuyệt tới chết kể lại chuyện cũ, thi thoảng nhẹ nhàng bâng quơ nói hai ba câu lời ít mà ý nhiều, không hề có ý định thúc giục người đang rơi lệ kia.
Khi tôi đang suy nghĩ vì sao bản thân mình lúc trước lại hình thành được sự thờ ơ như thế thì lại nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài quán trà. Theo tiếng nói nhìn lại thì thấy đại BOSS sắc mặt đen thui đang đi tới đây, còn mọi người ở đằng sau đều yên lặng lui ra.
Tôi nhìn không chớp mắt dáng vẻ hùng hổ bước đến của hắn, rồi hắn đem tôi đẩy ra sau lưng: “Mong Tần tiểu thư tự trọng cho, Mạc Nhan Hinh trước kia không có quan hệ gì với ngài, sau này lại càng không có.”
Tần Y Y nở nụ cười thờ ơ : “À? Quan tiên sinh lo lắng nhiều quá rồi, tôi chẳng qua là vừa thấy Quan phu nhân đã thấy thích, nên mời tới cùng uống chén trà thôi.”
Có vẻ như đây cũng là một kiểu tình tiết trong phim Hàn, Quan Ứng Thư lúc này trở nên khẩn trương hiếm thấy, thấy con mình có vấn đề, không dám sơ ý lơ là. Hắn không nói hai lời, ôm ngang lấy tôi như khiêng bao gạo, mặt mày nhăn lại, gần như có thể nhíu chết một con muỗi, ánh mắt sắc bén như dao. Mặc dù đang ở trong lòng hắn, nhưng tôi vẫn cảm thấy từng cơn lạnh thổi quét sau lưng.
Tôi có ý giúp hắn ổn định nhịp thở: “Đừng lo lắng, con không sao, chỉ là hơi đau mà thôi.”. Kỳ thật sau khi mang thai thì sẽ ý thức được trách nhiệm của bản thân. Đối với phụ nữ có thai thì phải biết cái gì nên làm cái gì không nên làm, hơn nữa trước đây, lúc dì cả tới chơi tôi thường đau đến chết đi sống lại, sắc mặt trắng bệch, nên tất nhiên cũng không đem đau đớn nhỏ bé chẳng đáng kể này để trong lòng, trong lòng cân nhắc xem có phải là do cục cưng ở trong bụng không chịu nổi cô đơn nên tỏ ra tức giận bất bình vì thế mà khoa chân múa tay muốn kháng nghị với tôi hay không.
Hắn hung hăng trợn mắt với tôi một cái, sau đó không thèm nói một lời, mạnh mẽ nhấn ga, trong khi bụng tôi đau đớn còn chưa tới cực điểm thì trái tim đã bị tốc độ điên cuồng phóng xe trên đường của hắn làm cho gần như ngừng đập.
Hình như bác sĩ bị vẻ mặt của hắn dọa, giọng nói có chút thần hồn nát thần tính, trầm thấp cùng run run: “Quan tiên sinh, Quan phu nhân chỉ là bị một chút kích thích, làm cho tinh thần co rút khẩn trương quá nên đau bụng, không có dấu hiệu sảy thai. Có điều về sau phải giữ cho tâm trạng luôn luôn lạc quan bình thản, không nên quá mức kích động và buồn bã, phụ nữ có thai không nên có quá nhiều cảm xúc kích động.”
Sau khi nghe thấy rõ tiếng thở phào rất nhỏ của Quan Ứng Thư, tôi cảm thấy vô cùng sung sướng, giống như vào buổi sáng sớm mùa đông đẩy cửa sổ ra nhìn thấy màu trắng xóa của tuyết tràn ngập trên mái nhà hàng xóm, như là nửa đêm tỉnh dậy từ trong mơ phát hiện hoa quỳnh, hoa mai bên bệ cửa sổ đã nở rộ. Thì ra hắn thật sự quan tâm, cho dù tôi là kẻ thù tá túc tại nhà hắn, hắn vẫn rất quan tâm …
Mẹ chồng tôi chạy tới như gió, vẻ mặt sợ hãi, nhìn tôi từ đầu xuống chân, từ dưới lên trên, kiểm tra xong quay lại nổi bão với Quan Ứng Thư: “Con lớn như vậy rồi mà ngay cả vợ mình cũng không chăm sóc nổi, làm chồng mà như thế à ? Tương lai làm bố như thế nào đây?”
Quan Ứng Thư tuy rằng mặt vô cùng thối, nhưng vẫn không nói gì.
Tôi nhìn mẹ chồng mà lòng lo trăm mối, bà đối đãi với tôi quả thật là như người nhà, yêu thương